Tà vật Cương Hùng coi thường mấy món vũ khí nóng cùi bắp này. Nó cứ để mặc cho đạn găm vào người mà chẳng có cảm giác gì, hệt như bị cù lét.
“Chết tiệt, không phá được lớp phòng ngự!”
Vẻ mặt đội trưởng đội vệ sĩ cực kỳ khó coi. Anh ta vội chạy ra cốp sau, lôi khẩu súng phóng lựu từ trong một chiếc hòm đen ra, tất tả quay lại vị trí cũ, kê súng lên vai, nhắm thẳng vào con tà vật rồi bóp cò.
Một quả đạn bay vút đi.
Ầm!
Ánh lửa nuốt chửng tà vật Cương Hùng.
“Trúng rồi!”
Gã đội trưởng mừng rỡ, nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì mặt gã đã đen như đít nồi, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng. Con tà vật Cương Hùng kia chẳng hề hấn gì, vẫn ung dung bước về phía này.
Hự!
Gã đội trưởng buông khẩu súng xuống, chẳng còn chút ý chí phản kháng nào nữa. Những gì có thể làm gã đều đã làm rồi. Nếu biết trước thế này, gã tuyệt đối sẽ không nhận lời cho cậu chủ nhà mình đến đây cắm trại.
Tại sao lại thành ra thế này?
Rõ ràng đã chọn chỗ kỹ càng, chỉ cần ở đây là sẽ không đụng phải tà vật. Nhưng giờ thì hay rồi, tà vật vẫn lù lù xuất hiện trước mặt họ.
Bộ nó có thù với bọn họ hay gì?
Đường thẳng đến thành phố Duyên Hải không đi, lại cố tình đi đường vòng làm gì! Bị thần kinh à?
Thật đáng tiếc.
Gã không hề biết tất cả những chuyện này đều do tà vật Công Kê dẫn dụ đến. Tà vật Công Kê, với thân phận nằm vùng, cảm thấy mình đã bước lên đỉnh cao của cuộc đời. Từ nay về sau, danh hiệu anh hùng tà vật sẽ mãi mãi gắn liền với nó, không gì có thể gột rửa được.
Rất nhanh sau đó.
Tà vật Cương Hùng đã đứng sừng sững trước mặt họ.
Tiểu Bảo run cầm cập.
Lâm Phàm vỗ về cậu: "Đừng lo. Cậu không thấy nó đáng yêu à? Thật ra nó hiền lắm. Để tôi ra chào hỏi nó một tiếng, nếu thấy ổn thì sẽ giới thiệu cho mọi người làm quen."
Tiểu Bảo níu chặt vạt áo Lâm Phàm, lắc đầu nguầy nguậy, ý bảo anh đừng đi.
"Yên tâm." Lâm Phàm mỉm cười.
Rồi anh bước về phía con tà vật Cự Hùng.
Tôn Hiểu trong lòng đầy nghi hoặc, gã này rốt cuộc định làm cái quái gì vậy? Tà vật đang ở ngay trước mắt. Nếu là anh ta thì chắc chắn sẽ tìm mọi cách để tẩu thoát, chứ đời nào lại đến gần con tà vật Cương Hùng nguy hiểm chết người đó.
Liếc qua màn hình bình luận, anh ta thấy cư dân mạng cũng đang nghĩ y hệt mình. Ai cũng cho rằng gã kia đang đi tìm cái chết.
Lâm Phàm đi tới trước mặt tà vật Cương Hùng, chìa tay ra, mỉm cười nói: "Xin chào, tôi tên là Lâm Phàm, chúng ta làm quen một chút được không?"
Một cách kết bạn rất thân thiện.
Muốn làm quen bạn mới thì phải chủ động, chìa bàn tay nhỏ bé của mình ra với hy vọng có thể nắm lấy tay đối phương.
Tà vật Cương Hùng từ trên cao nhìn xuống Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. Nó là một tà vật hùng mạnh, là biểu tượng cho sự bá đạo và sức mạnh trong đội quân tà vật.
Có lẽ lũ tà vật đều thích trêu đùa con người.
Tà vật Cương Hùng không ra tay thô bạo với Lâm Phàm ngay. Nó thật sự chậm rãi đưa tay ra, bắt lấy tay anh.
Lâm Phàm nhìn bàn tay của con tà vật, chợt tỏ vẻ ngộ ra, nói: "Trước đây, tao cũng gặp một con y hệt mày, trông cũng na ná thế này. Nó đáng yêu lắm. Tao với ông bạn thân họ Trương của tao tìm được con dao phay trong bếp, chặt hết chân tay nó ra. Sau đó có một chị gái tốt bụng hầm món tay gấu cho bọn tao ăn. Ngon cực kỳ luôn."
"Mà trông mày còn đáng yêu hơn con kia nhiều. Chắc thịt cũng ngon hơn nhỉ?"
"He he."
Nói đến món ngon, Lâm Phàm cũng hơi ngượng ngùng gãi đầu. Hình như anh vừa lỡ lời nói ra suy nghĩ thật trong lòng, có vẻ không được tôn trọng con vật trước mắt cho lắm.
Bất thình lình, tà vật Cương Hùng giơ tay lên, túm gọn lấy Lâm Phàm. Sau đó, nó gầm lên một tiếng giận dữ, vung cánh tay, rồi nện thẳng Lâm Phàm xuống đất một cách tàn bạo.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Bụi bay lên mù mịt.
Tiểu Bảo trừng lớn hai mắt, nức nở gọi: "Lâm Phàm..."
"Oa! Con gấu này ghê thật." Ông Trương kinh ngạc thốt lên.
Đám vệ sĩ thì run lẩy bẩy, không ngờ người chết đầu tiên lại là Lâm Phàm.
Tôn Hiểu ở phía xa cũng nín thở.
Bình luận trên livestream bùng nổ.
“Vãi, chết người rồi!”
“Thằng cha này nghĩ cái quái gì vậy? Tự dưng đi tới trước mặt con gấu rồi chìa tay ra? Định dùng tình thương cảm hóa tà vật à?”
"Pha xử lý đi vào lòng đất nhất năm."
"Đù, anh em nhìn kìa, hình như có biến!"
Tôn Hiểu đọc bình luận, vội ngẩng đầu lên thì thấy sau khi lớp bụi tan đi, một bóng người đang từ từ bò dậy từ dưới đất.
"Trò này vui đấy, kích thích thật."
Lâm Phàm đứng dậy, ung dung phủi bụi trên người. Ngực và đầu gối anh đều lấm lem bùn đất. Bộ quần áo này là do Tiểu Bảo mua cho anh, dĩ nhiên, chơi trò chơi thì làm bẩn quần áo là chuyện hết sức bình thường.
Ngay sau đó.
Lâm Phàm lại chìa tay ra, mỉm cười nói: "Chúng ta chơi tiếp nào."
Trong đôi mắt hung tợn của tà vật Cương Hùng ánh lên vẻ khó tin. Rõ ràng nó không thể ngờ đối phương vẫn còn sống. Có lẽ, đối với nó, đây là chuyện không thể nào!
Nó cúi đầu, nhìn bàn tay đang chìa ra của anh, rồi lại một lần nữa nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy. Nhưng lần này, không phải nó chơi trò chơi, mà là đến lượt Lâm Phàm.
"Đến lượt tôi rồi." Lâm Phàm cười.
Khi tà vật Cương Hùng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nó đã thấy hai chân mình rời khỏi mặt đất.
Lâm Phàm đột ngột vung tay, quật mạnh con tà vật Cương Hùng xuống đất.
Mặt đất chấn động, hệt như có động đất.
Hơn nữa, lực tác động quá lớn khiến mặt đất nứt toác ra như mạng nhện, lan rộng ra bốn phương tám hướng.