Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 326: CHƯƠNG 326: ĐỘC NHÃN NAM: “NHÌN TÔI GIỐNG LOẠI NGƯỜI ĐÓ LẮM À?” (2)

Thấy Độc Nhãn Nam không hề tỏ ra tức giận, các thành viên của những bộ phận đặc biệt khác lập tức bạo dạn hẳn lên. Đối với họ, có lẽ sau này đến cơ hội mở miệng cũng chẳng còn nữa.

Một nữ thành viên không nhịn được nữa, bèn lên tiếng: "Sếp, ngày xưa sếp toàn bảo lý do mình độc thân đến giờ là vì đã dốc hết tâm sức cho thành phố Duyên Hải. Thật ra dưới góc nhìn của phụ nữ chúng tôi, thì thứ nhất là sếp hơi lớn tuổi. Hơn nữa còn hay hút thuốc, trước đây Cố Ngạo có nói người hút thuốc nhiều sẽ bị hôi miệng nặng, lại còn ảnh hưởng không nhỏ đến 'chuyện ấy', cho nên mấy lời sếp hay nói thực ra chỉ là để che giấu việc bản thân 'không ổn' mà thôi."

Những thành viên xung quanh đều không nhịn được cười.

Ngày trước dù có buồn cười cũng phải cố nhịn. Nhưng giờ thì khỏi cần, sếp đã bảo rồi, có ấm ức gì thì cứ xả hết ra đi, sếp sẽ không trách tội.

Đương nhiên, nếu không phải vì biết tà vật cấp Thiên Vương sắp đến, bọn họ có sống sót nổi không còn là cả một vấn đề. Kể cả có quay lại như trước, dù sếp có nói vậy đi nữa, họ cũng sẽ chỉ khách sáo lắc đầu, làm sao dám có suy nghĩ như vậy chứ? Họ đều rất kính trọng sếp mà.

Độc Nhãn Nam rít một hơi thuốc thật sâu, mỉm cười nói: "Thật sao? Hóa ra các cô cậu đều nghĩ như vậy à?"

"Đúng vậy ạ."

"Tôi cũng nghĩ thế."

"Nếu là trước kia thì tôi chắc chắn không dám nói, nhưng bây giờ tôi giơ cả hai tay đồng ý."

Tất cả mọi người hoàn toàn bung xõa.

Chẳng có ý gì khác.

Chỉ là muốn nói thì nói thôi.

Lưu Ảnh gọi điện cho bạn gái.

"Cục cưng, trước đây anh thật sự xin lỗi em, em muốn mua chút đồ mà anh cũng đắn đo cả ngày. Giờ nghĩ lại mới thấy đúng là anh sai thật, anh kiếm tiền là để cho em tiêu mà, sao lại có thể keo kiệt như vậy chứ?"

"Còn nữa, lúc trước em bảo anh chậm lại một chút, anh thì cứ như con trâu húc mả, chỉ biết hùng hục lao về phía trước mà chẳng hề để tâm đến cảm nhận của em. Là anh sai rồi."

"Thôi nhé, anh chụp cho em mấy tấm ảnh, sau này không có việc gì làm thì lấy ra mà ngắm."

Cúp điện thoại.

Lưu Ảnh tự chụp mấy chục tấm, gửi toàn bộ cho bạn gái, sau đó lại chuyển hết sạch tiền trong tài khoản cho cô.

"Lỗ Hán, trả tiền đây. Món nợ mấy năm rồi đấy. Ông không quỵt được đâu."

Anh ta từng cho Lỗ Hán vay tiền, hẹn là tháng đó trả, nhưng lại kéo dài đến mấy năm trời.

Lỗ Hán nhìn Lưu Ảnh, lắc đầu. Thôi thì đến nước này còn đòi tiền làm gì, dù sao tiền cũng chẳng dùng được nữa. Nghĩ vậy, anh ta liền chuyển khoản cho Lưu Ảnh.

Lưu Ảnh nhận được tiền liền chuyển thẳng cho bạn gái.

Bây giờ, anh ta xem như đã giao toàn bộ gia sản của mình cho bạn gái.

Chỉ hy vọng có thể vun đắp một tương lai tươi đẹp cho cô.

Dù sau này anh ta không còn ở bên cạnh, cô cũng có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân.

Nghe mọi người trút bầu tâm sự xong, anh ta cũng nhìn Độc Nhãn Nam, nói: "Sếp, tôi cũng có chuyện muốn nói với sếp. Thật ra sếp rất dễ bị lừa. Lần trước tôi nói với sếp về chuyện cái răng ấy, tôi nói thẳng nhé, hóa đơn đó là tôi làm giả, thực ra tôi đã ăn chặn của sếp một nửa số tiền. Tôi cứ tưởng sếp sẽ phát hiện ra, nhưng sau đó tôi mới biết, sếp đúng là chẳng biết gì thật."

"Bình thường sếp cứ tỏ ra mình biết tuốt, như thể là bách khoa toàn thư sống, cái gì cũng biết. Nhưng tôi thấy sếp có biết cái gì đâu, toàn chém gió cho qua chuyện thôi."

"Đây mới là..."

Ngay lúc Lưu Ảnh chuẩn bị nói tiếp.

Tiếng của Kim Hòa Lị đột nhiên vang lên trong tai nghe của mọi người, đó là thiết bị liên lạc, dùng để thông báo những tin tức mới nhất.

Kim Hòa Lị: “Tin tức mới nhất, đội quân tà vật đang rút lui về phía Bắc. Tà vật cấp Thiên Vương cũng đã rời đi. Mối nguy hiểm được hóa giải, thành phố Duyên Hải khôi phục trạng thái an toàn.”

Một tin tốt như vậy đáng lẽ phải khiến mọi người reo hò nhảy cẫng lên. Nhưng đột nhiên, hiện trường bỗng im phăng phắc. Tất cả mọi người đều mắt chữ A mồm chữ O, sững sờ nhìn Độc Nhãn Nam.

"Đây mới là... là bậc thầy uyên bác." Lưu Ảnh lắp ba lắp bắp.

Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.

Thành phố Duyên Hải chưa bao giờ yên tĩnh như lúc này.

"Haiz!"

Độc Nhãn Nam lặng lẽ rít hết điếu thuốc, ném xuống đất rồi dùng mũi giày di cho tắt hẳn, sau đó mới lên tiếng:

"Đây là một tin tốt, tà vật đi rồi, nguy cơ cũng được giải trừ, chúng ta không cần phải chết nữa."

"Các người không vui sao?"

Độc Nhãn Nam nhìn các thành viên, nụ cười không hở răng nhưng lại ẩn chứa điều gì đó vô cùng phức tạp.

"Vui... vui chứ ạ."

"Tôi vui lắm."

"Sếp ơi, chắc chắn là do có sếp ở đây nên lũ tà vật mới sợ mất mật mà bỏ chạy. Sếp vạn tuế!”

Không gian xung quanh lập tức tràn ngập mùi nịnh nọt.

Độc Nhãn Nam khoanh tay trước ngực, mỉm cười nói: "Các cô cậu yên tâm, tất cả đều là thành viên của bộ phận đặc biệt, đều là đồng đội tốt của nhau. Những lời các cô cậu vừa nói, tôi không để trong lòng đâu. Các cô cậu nhìn tôi giống loại người nhỏ nhen, thù dai lắm à?"

"Lưu Ảnh, cậu thấy tôi nói có đúng không?"

"Cố Ngạo, đừng có làm cái vẻ mặt đó, tôi có ăn thịt người đâu, phải không?"

Những thành viên vừa mới lớn tiếng phàn nàn lúc nãy đều nhìn nhau, trong ánh mắt của đối phương, họ chỉ thấy một sự bất an vô tận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!