Tôn Hiểu thấy hơi khớp, đại ca vừa đưa tay ra, rõ ràng là muốn bắt tay với mình. Anh ta vội vàng khách sáo: “Đại ca, em tên là Tôn Hiểu, sau này mong được đại ca chiếu cố nhiều hơn.”
Nói xong, anh ta liền nắm lấy tay Lâm Phàm. Định buông ra để bắt tay ông Trương thì Tôn Hiểu phát hiện đại ca không hề có ý định thả tay mình ra, khiến anh ta ngơ ngác cả người.
Chuyện gì đây?
Anh ta liếc sang gương mặt đầy mong đợi của ông Trương, đầu óc rối như tơ vò.
Cạch!
Chiếc điện thoại rơi thẳng xuống đất.
Bị kẹt tay, Tôn Hiểu đành dùng cả hai tay của mình nắm chặt lấy tay Lâm Phàm, vẻ mặt vô cùng kích động.
“Đại ca, ngài nhiệt tình quá!”
Anh ta lúc này khó mà che giấu được sự phấn khích trong lòng. Được bắt tay với đại ca, đối với anh ta mà nói, là một vinh dự tột cùng.
Cánh tay này quyết không rửa nữa.
Phải giữ lại hơi của đại ca mãi mãi!
“Tôi là Lâm Phàm, không phải đại ca.” Lâm Phàm cảm thấy người này có vẻ hơi có vấn đề. Rõ ràng đã nói tên rồi mà đối phương vẫn không nhớ nổi, khiến anh thật đau đầu. Người Trái Đất bây giờ lạ thật!
Tôn Hiểu cung kính: “Vâng ạ, đại ca.”
“Tôi tên là Lâm Phàm.”
“Em biết rồi, đại ca.”
Lâm Phàm và ông Trương liếc nhau, ghé sát tai thì thầm: “Hình như cậu ta có vấn đề thật.”
“Ừm.”
Ông Trương gật đầu.
Ông cũng biết Lâm Phàm tên là Lâm Phàm chứ không phải đại ca, nhưng người trước mắt này cứ một mực gọi như thế, nói mãi không sửa được.
Dân mạng trong phòng livestream thì được một phen bình luận rôm rả.
Màn nịnh bợ của Tôn Hiểu quá thẳng thắn và trần trụi, khiến người xem cũng phải thấy ngượng thay. Đúng là hết thuốc chữa!
Nhưng nghĩ lại cũng có thể hiểu được.
Gặp được một đại ca pro thế này, ai mà không tranh thủ nịnh nọt cơ chứ.
Tôn Hiểu cân nhắc, trong lòng sôi sục. Cơ hội phỏng vấn đại ca ngàn năm có một, không thể bỏ qua dễ dàng như vậy được, khán giả trong kênh stream đang hóng lắm rồi.
“Đại ca, cho em hỏi bình thường anh tu luyện thế nào vậy ạ? Để có thể trâu bò như vậy, chắc chắn là vất vả lắm đúng không anh?”
Tôn Hiểu hỏi đúng câu mà ai cũng tò mò.
Lâm Phàm cười đáp: “Đúng là rất vất vả. Phương pháp tu luyện của tôi là trị liệu bằng điện giật, châm cứu, và nhiều phương pháp khác nữa. Đây là ông Trương, rất nhiều phương pháp tu luyện của tôi đều do ông ấy giúp tôi hoàn thành đấy.”
Ông Trương tự tin ưỡn ngực, ông thích nhất là được Lâm Phàm khen.
Trong phòng livestream:
“Phương pháp tu luyện của đại ca nghe cao siêu vãi!”
“Không ngờ ông lão này lại là cao thủ. Quả nhiên, người giỏi luôn đi cùng người giỏi.”
“Đại ca ngầu bá cháy!”
Ngay lúc Tôn Hiểu định hỏi tiếp, anh ta cảm nhận được một ánh mắt đang găm thẳng vào mình, một ánh mắt không hề thân thiện chút nào.
Anh ta quay lại tìm kiếm.
Là một đứa nhóc đang chải tóc.
Trông ra vẻ ông cụ non.
Tiểu Bảo lườm Tôn Hiểu một cái. Cậu nhóc thấy gã này phiền phức quá, vừa tới đã quấn lấy Lâm Phàm, trông như kẻ xấu đang cố nịnh bợ, cực kỳ đáng ghét.
“Tiểu Bảo, cháu dễ thương quá.”
Tôn Hiểu nghĩ, đã đi cùng đại ca thì chắc chắn không phải dạng vừa. Anh ta muốn lân la làm quen với cậu nhóc này. Với kinh nghiệm dỗ trẻ con của mình, anh ta có cả trăm cách để lấy lòng bọn nhóc.
Nói rồi, anh ta đưa tay ra, định xoa đầu Tiểu Bảo.
Bốp!
Tiểu Bảo gạt phắt tay Tôn Hiểu ra, bất mãn nói: “Đừng có dùng cái trò dụ con nít của chú để đối phó với tôi. Trong mắt tôi, chú đích thị là kẻ có ý đồ xấu.”
Thằng nhóc này không phải dạng vừa đâu.
Đó là suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Tôn Hiểu. Chưa có đứa trẻ nào đỡ được cú xoa đầu thần thánh của anh ta.
Dân mạng trong phòng livestream thì được trận cười lăn lộn.
“Lâm Phàm, chúng ta đi thôi.” Tiểu Bảo nói.
Vốn dĩ định ở lại qua đêm, nhưng sự xuất hiện của Tôn Hiểu khiến Tiểu Bảo muốn chuồn ngay lập tức. Cậu không muốn bạn của mình bị người khác cướp mất.
Hơn nữa, gã streamer này trông đã thấy kỳ quặc rồi.
“Được thôi.”
Lâm Phàm đã xử lý xong đống thịt thỏ, ngon thật sự. Mùi vị khá giống món thịt chó anh từng ăn, nhưng nếu phải chọn, anh vẫn thích thịt thỏ hơn.
Vệ sĩ xách đồ lên xe.
Tôn Hiểu thấy họ sắp đi, mà từ đây về thành phố cũng khá xa, bèn đứng ngoài xe, làm ra vẻ mặt đáng thương:
“À thì… có thể cho tôi đi nhờ một đoạn được không?”
Tiểu Bảo liếc Tôn Hiểu một cái rồi ra lệnh cho tài xế lái xe đi luôn.
Tài xế nhấn ga.
Chiếc xe vọt đi, để lại một làn khói mịt mù.
“Khụ khụ!”
Tôn Hiểu vừa ho sặc sụa vừa xua khói trước mặt, sau đó quay sang camera nói: “Tôi đột nhiên phát hiện, sức hấp dẫn của mình với trẻ con lại không có chút tác dụng nào với cậu nhóc đó. Thất bại quá.”
Dân mạng liền bình luận:
“Anh biết tự nhận thức là vẫn còn thuốc chữa đấy.”
“Đại ca đi mất rồi, giấc mộng nịnh bợ của anh Tôn tan thành mây khói rồi.”
Tôn Hiểu nhìn vào màn hình livestream, nói:
“Các vị đừng vội, thành phố Duyên Hải bây giờ an toàn rồi, nguy cơ tà vật đã được giải quyết. Hơn nữa, tôi đã biết đại ca là người của Bộ phận Đặc biệt. Từ mai tôi sẽ ra đó cắm chốt, kiểu gì cũng gặp lại được đại ca. Đến lúc đó, tôi sẽ tường thuật trực tiếp cuộc sống thường ngày của đại ca cho mọi người xem!”