Trong phòng tu luyện.
Từ Tử Hạo vừa mặc xong quần áo, đang định rời đi thì nhận được điện thoại của bố. Chuyện này làm anh chàng hơi ngơ ngác, giờ này bố gọi mình làm gì nhỉ?
Với sự hiểu biết của anh về bố mình, một khi biết anh đến thành phố Duyên Hải lại còn bị mất mặt thì tuyệt đối sẽ không lãng phí thời gian gọi điện qua đâu.
Thân là con trai của thủ lĩnh trụ sở chính Hạ Đô, áp lực cũng không hề nhỏ.
Người sinh ra trong gia đình danh giá như anh, lại còn là con út, đáng lẽ phải sống một cuộc đời an nhàn sung sướng. Nhưng không ngờ mấy người anh trai lại hy sinh trong lúc chiến đấu, giờ nhà họ Từ chỉ còn lại mình anh là con trai, cũng là hy vọng duy nhất của cả nhà. Áp lực đương nhiên lớn như núi Thái Sơn.
Từ nhỏ đã chẳng được sống ngày nào yên ổn.
"Bố gọi con có chuyện gì ạ?" Anh bắt máy, giọng điệu rất nhẹ nhàng, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Giỏi lắm, mày giỏi lắm! Vừa đến thành phố Duyên Hải đã cởi truồng cho thiên hạ xem. Giờ ảnh của mày lan truyền khắp trên mạng rồi đấy, đúng là làm tao nở mày nở mặt thật!"
Từ Tử Hạo ngớ người.
Thằng khốn nào chơi mình thế nhỉ? Tuy rằng có thể để nhiều cô gái chiêm ngưỡng cơ thể tuyệt đẹp này của anh, nhưng xét cho cùng thì cũng không ổn chút nào. Từ Tử Hạo là một người rất cởi mở, sau khi tu luyện sẽ phải đối mặt với tà vật, khó nói ngày nào đó sẽ chết trong lúc chiến đấu, nếu có thể khoe cơ thể hoàn mỹ này lên mạng thì cũng không hẳn là chuyện xấu.
"Bố à, chuyện cũng đã rồi. Chơi thì phải chịu, thua thì phải chấp nhận hình phạt, nếu không chẳng phải sẽ bị người ta coi thường sao?”
"Chịu à? Thế lần sau có kèo cược ăn cứt mày cũng chơi à?"
"Bố, bố coi thường con quá rồi. Hắn ta dám ăn thì con cũng dám!"
Tút... tút...
Có lẽ sự chân thành của Từ Tử Hạo đã lay động được ông bố. Tuổi già mới có được đứa con trai thế này, quả không làm ông thất vọng. Đúng là một nam tử hán, nói là làm.
Từ Tử Hạo mỉm cười.
Anh quyết định sẽ ở lại thành phố Duyên Hải.
Con người nơi đây thật sự rất thú vị.
Chưa kể cái tên đã bẻ gãy kiếm của mình, chỉ riêng gã đô con dám cởi đồ thi với anh thôi đã đủ thú vị rồi.
Lại có điện thoại đến.
Vừa nhìn màn hình, lại là số của bố.
"Bố, bố yên tâm đi, con không ăn cứt thật đâu." Từ Tử Hạo bất đắc dĩ, nếu thật sự có loại cá cược này, anh đời nào lại đồng ý chứ, có bị điên đâu? Ai lại tự nhận mình là thằng ngốc bao giờ.
Chỉ là điều anh không ngờ tới là, bố anh không phải tra hỏi việc anh có ăn cứt hay không.
Mà là để mắng anh vụ làm hỏng thiết bị mô phỏng ở thành phố Duyên Hải, khiến anh chàng ngơ ngác toàn tập. Tuy là anh có nằm vào đó, nhưng hình như rất nhanh đã bị đánh văng ra rồi. Rõ ràng không liên quan đến anh mà.
"Bố, không phải con."
"Đúng là con có vào đó thật, nhưng chuyện này không liên quan đến con, sao bố cứ đổ hết lên đầu con thế? Con oan thật mà!"
"Bố, chỉ vào trải nghiệm một chút cũng sai sao?"
"Hả? Chẳng lẽ vì con là con của bố nên phải gánh cái nồi này à?"
"Con…”
Từ Tử Hạo uất đến hộc máu.
Cái nồi oan này ụp lên đầu, có chút quá đáng rồi đấy.
Giá trị công nghệ của thiết bị mô phỏng rất cao, thuộc thiết bị bí mật của Bộ phận đặc biệt, chỉ có trụ sở chính Hạ Đô mới nắm giữ công nghệ này, các Bộ phận đặc biệt ở những thành phố khác chỉ có quyền sử dụng mà thôi.
Hạ Đô!
Trụ sở chính!
Bố của Từ Tử Hạo đã lớn tuổi, cả đời chiến đấu với tà vật, từng bước trở thành thủ lĩnh trụ sở chính, mấu chốt nằm ở sự nỗ lực không ngừng.
Trong văn phòng được bài trí với tông màu trầm.
Ông nhìn tấm ảnh gia đình trên bàn, trong ảnh là những đứa con và vợ của ông. Ông cầm tấm ảnh lên, khẽ vuốt ve người phụ nữ trong ảnh.
Đây là vợ của ông.
Con gái của thủ lĩnh tiền nhiệm Bộ phận đặc biệt.
Khi ấy, ông chỉ là một thành viên bình thường, chìm nghỉm giữa đám đông. Nhưng chính ông lại là người kết hôn với con gái của một nhân vật lớn.
Mà ông cũng không hề làm vợ mình thất vọng.
Bằng nỗ lực của chính mình, ông đã từng bước leo lên vị trí thủ lĩnh trụ sở chính.
Cốc cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên.
Một người đàn ông đeo kính bước vào, lịch sự cúi đầu chào ông.
"Tôi cần toàn bộ thông tin về Lâm Phàm của Bộ phận đặc biệt thành phố Duyên Hải. Đồng thời cậu dặn dò bên tổ kỹ thuật lập tức đến sửa chữa thiết bị mô phỏng ở Bộ phận đặc biệt thành phố Duyên Hải đi."
"Vâng."
Người đàn ông đeo kính lịch sự rời đi.
Năng lực làm việc của anh ta rất mạnh. Chỉ trong thời gian cực ngắn, tài liệu về Lâm Phàm đã được đặt ngay ngắn trước mặt ông, thông tin trong này còn chi tiết hơn nhiều so với những gì họ điều tra được.
Ông lật tài liệu trong tay, xem một cách chăm chú, thỉnh thoảng trên mặt lại thoáng vẻ kinh ngạc.
"Mười chín tuổi?"
"Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn?"