Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 357: CHƯƠNG 357: ANH HAI ĐỨNG VỮNG, CHÚNG TÔI TRỐN TRƯỚC

Con yêu quái trong lòng gã kia khiến Cao Hùng chú ý. Hắn chỉ liếc mắt một cái là nhận ra ngay, nhưng vẫn không hành động thiếu suy nghĩ. Đối phương dám ôm yêu quái thì chắc chắn phải có lý do.

"Bác Trương, anh ta không muốn đến bệnh viện. Bác xem, vết thương trên người anh ta nặng quá, có chỗ còn lòi cả xương ra rồi. Giờ anh ta nằng nặc đòi đi, cháu lo lắm, hay là bác châm cho anh ta vài kim trước để giữ lại cái mạng đã." Lâm Phàm nói.

Đối với bác Trương mà nói, đây chính là lúc để ông thể hiện.

Nếu đã như vậy.

Ông sẵn lòng dùng châm cứu để giúp người khác.

Bác Trương đặt con gà mái xuống, lấy hộp báu vật trong ngực ra, sau đó đi đến trước mặt Cao Hùng rồi mở hộp châm. Những cây ngân châm bên trong lóe lên ánh sáng, tất cả đều là bảo bối của bác Trương.

Những thứ vô cùng quan trọng.

Cứu người đều phải trông cậy vào chúng nó cả.

"Cậu yên tâm, tay nghề của tôi không tồi đâu, tỷ lệ thành công trước giờ luôn là 99%." Bác Trương vỗ ngực, tự tin nói.

Cao Hùng không dám hó hé gì.

Tình hình của hắn bây giờ không ổn, có cảm giác thân bất do kỷ.

"Mong cậu tin tưởng bác Trương, năng lực châm cứu của bác ấy thật sự rất pro, nhất định sẽ chữa khỏi cho cậu." Ánh mắt của Lâm Phàm toát ra vẻ chân thành.

Cao Hùng nói: "Nếu tôi để ông ấy chữa trị xong thì có thể rời đi đúng không?"

"Ừ, đúng vậy." Lâm Phàm nói.

"Được, vậy tới đi." Cao Hùng không muốn đến bệnh viện, thân phận của hắn không cho phép hắn xuất hiện ở đó, bây giờ việc hắn muốn làm nhất chính là rời đi.

Chẳng phải chỉ là bị châm vài kim thôi sao?

Mặc kệ hiệu quả thế nào.

Gã kia cũng đã nói là có hiệu quả đáng kinh ngạc, thật sự có kỹ năng thần kỳ, sau đó có thể rời khỏi chỗ này, giữ được cái mạng là quan trọng nhất.

Hắn là kẻ lăn lộn trong giới giang hồ, đã gặp đủ mọi loại người.

Hắn phát hiện người trước mặt có vấn đề.

Cách giao tiếp có chút không giống người bình thường.

Bác Trương đi đến trước mặt Cao Hùng, cẩn thận quan sát đầu của hắn, lúc thì cau mày, lúc lại tủm tỉm cười, khiến Cao Hùng hơi rén, thậm chí còn nảy ra ý định khống chế ông già này để làm con tin.

Đương nhiên, đây chỉ là ảo tưởng của hắn mà thôi.

Lâm Phàm còn đang ngồi xổm bên cạnh như hổ rình mồi kia kìa.

"Vết thương của tôi đều ở trên người, hình như không liên quan gì đến đầu tôi cả." Cao Hùng hỏi ra thắc mắc trong lòng.

Hắn đã sớm để ý thấy ông già này cứ nhìn chằm chằm vào đầu mình.

Từ đầu đến cuối không nói năng gì.

Cho đến khi tay đối phương vê cây ngân châm chuẩn bị hạ thủ lên đầu mình, hắn không thể không hỏi. Dù sao kim này cũng đâm lên đầu hắn đấy, có thể không coi trọng sao?

Bác Trương giải thích: "Cậu yên tâm, đây là chuyên môn của tôi, kỹ thuật châm cứu của tôi rất cao siêu, đây là liệu pháp mới nhất mà tôi đã dành mấy chục năm tâm huyết nghiên cứu ra đấy, cậu cứ yên tâm."

Vừa dứt lời.

Ông còn tỏ ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Nói cứ như thật.

Lâm Phàm ở bên cạnh còn liên tục gật gù khen ngợi.

Cao Hùng nhìn về phía mấy người đồng đội, trong lòng hơi bất an, nhưng ngẫm lại thì không còn cách nào khác, chỉ có thể nhịn. Đâm thì đâm, hắn tin rằng với năng lực của mình thì tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì.

Chỉ cần chịu đựng là được.

"Tới đi."

Không ai biết lúc Cao Hùng nói ra hai chữ này thì nội tâm hắn đã giằng xé đến mức nào.

Nghĩ đến thân phận chó săn... à nhầm, thành viên hung hãn nhất của tổ chức, hắn chưa bao giờ phải chịu sự nhục nhã thế này.

"Đừng nhúc nhích."

"Phập!"

Kim thứ nhất hạ xuống!

Tay nghề của bác Trương đã điêu luyện hơn không ít, tuy bình thường không có nhiều đối tượng thực hành nhưng lại thắng ở thiên phú tốt, có thể tưởng tượng để châm kim, châm cái nào chuẩn cái nấy, cứ tưởng tượng vài lần là quen tay ngay.

"Có cảm giác gì không?" Bác Trương hỏi.

Cao Hùng chỉ muốn nói rằng một chút cảm giác cũng không có.

"Có, cảm giác như có một luồng nhiệt đang cuộn trào trong cơ thể tôi."

Lúc chưa hiểu rõ tình hình, cứ khen bừa một câu cho hay là chắc ăn nhất.

Bác Trương ngẫm nghĩ, sao lại có luồng nhiệt cuộn trào trong cơ thể nhỉ, lúc trước ông châm cứu cho người khác đâu có phản ứng như vậy.

Có lẽ là do kỹ thuật của mình lại tinh vi hơn rồi.

"Đừng căng thẳng, đó là tình huống bình thường thôi." Bác Trương nói.

Cao Hùng càng mất hết lòng tin.

Cái hắn vừa nói chỉ là cảm giác bịa ra, nếu thật sự là một đại sư thì nhất định sẽ phát hiện có gì đó không đúng, bây giờ lại nói là tình huống bình thường, ý tứ không hề rõ ràng, có thể hiểu là tình huống này chính ông ta cũng không biết.

Lâm Phàm quan sát đầu Cao Hùng rồi nói: "Vị trí này hình như không ổn lắm."

"Ừ, tôi cũng nghĩ vậy." Bác Trương nói.

Sau đó nghe theo ý kiến của Lâm Phàm, kim thứ hai hạ xuống.

Cao Hùng vô cùng căng thẳng.

Vẫn cảm thấy phương pháp châm cứu của đối phương có hơi tùy tiện.

Có lẽ bác Trương cảm nhận được sự bất an của Cao Hùng nên lên tiếng trấn an: "Cậu yên tâm, bộ châm pháp này của tôi có tên là Châm Pháp Xoay Chuyển Càn Khôn, là tôi dựa vào tinh hoa các trường phái mà tôi đã dày công học hỏi trong nhiều năm để sáng tạo ra, lợi hại lắm đấy."

Không nói câu này thì còn đỡ.

Vừa nói xong.

Trong lòng Cao Hùng lại càng hoảng loạn.

Sáu đội viên khác nhìn cảnh ngộ của Cao Hùng thì không dám hó hé, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi nhìn, sau đó lấy đan dược ra dùng. Những viên đan dược này đều được tinh luyện từ yêu quái.

Hiệu quả trị liệu rất tốt.

Bây giờ bọn họ không biết nên làm gì.

Cảnh tượng Lâm Phàm chiến đấu với yêu quái bọn họ đều đã thấy, thực lực quả thật quá khủng bố, bọn họ hoàn toàn không có khả năng chống cự.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!