Lý Lai Phúc xé bao lì xì với thao tác cực kỳ nhanh gọn và thành thục.
Một trăm tám mươi tám tệ.
Ông ta gật gù tỏ vẻ hài lòng.
Lý Lai Phúc trả lời: “Tôi tiện tay viết rồi gửi thôi, không cần khách sáo.”
Cốc cốc!
Hoàng Quan gõ cửa rồi cung kính bước vào: “Thưa viện trưởng, hai bệnh nhân tâm thần kia đến rồi ạ.”
Lý Lai Phúc đang rảnh rỗi đến phát chán, vừa nghe tin hai bệnh nhân tâm thần đã tới, tinh thần ông ta lập tức phấn chấn hẳn lên. Ông ta vội vàng đứng dậy: “Đi, dẫn tôi qua xem thử.”
Ông ta nhớ hai bệnh nhân này thật đấy.
Lâu lắm rồi không gặp.
Nhớ ghê.
Hồi trước, hai người này cứ dăm bữa nửa tháng lại ghé thăm khiến ông ta thấy hơi phiền. Nhưng dạo này vắng bóng họ, ông ta lại thấy nhớ thật.
Giờ thì ông ta đã thấm thía một chân lý: thứ gì có được mà không biết trân trọng, đến lúc mất đi hối hận cũng chẳng kịp.
Trên hành lang.
Viện trưởng Lý chắp tay sau lưng, theo chân Hoàng Quan đi về phía Lâm Phàm.
“Chào viện trưởng.”
“Chào viện trưởng.”
Các bác sĩ và y tá đi ngang qua đều lễ phép chào hỏi, trong lòng không khỏi tò mò. Trông viện trưởng có vẻ vội vàng thế kia, không biết đã xảy ra chuyện gì?
Khu vực chờ.
Lâm Phàm và ông Trương đang ngồi chễm chệ ở đó.
Lý Lai Phúc mỉm cười niềm nở: “Lâu rồi không gặp, dạo này hai người bận gì thế?”
Thật ra, trong bụng ông ta muốn hỏi là: Sao dạo này không thấy hai người vào viện cấp cứu thế, vắng bóng lâu như vậy làm tôi thấy hơi không quen.
“Không bận gì đâu ạ.” Lâm Phàm đáp.
Lý Lai Phúc hỏi: “Hôm nay đưa bạn đến à?”
“Không phải đâu ạ, đây là người tôi và ông Trương gặp ngoài đường. Thấy cậu ta bị thương nên chúng tôi đưa vào đây thôi, chứ cũng không quen biết gì.” Lâm Phàm nói.
Lý Lai Phúc cười khen: “Đúng là nhiệt tình giúp đỡ người khác.”
“Cũng bình thường thôi ạ.” Lâm Phàm và ông Trương gãi đầu, có chút ngượng ngùng. Được khen thế này ngại chết đi được.
Hai bệnh nhân tâm thần này thật sự khiến Lý Lai Phúc đau đầu không ít.
Đương nhiên.
Đó là chuyện của trước kia.
Hồi trước, hai người này cứ ba ngày lại ghé một lần, mà lần nào cũng trong tình trạng cần cấp cứu. Nhưng cũng nhờ thế mà tay nghề của các bác sĩ ở bệnh viện Hoa Điền mới được nâng cao, giúp bệnh viện có thứ hạng top đầu ở thành phố Diên Hải.
Tay nghề của họ đều được mài giũa qua vô số ca phẫu thuật thực chiến như thế này.
Sau này, số lần hai bệnh nhân tâm thần đến đây ít dần.
Ông ta lại có cảm giác thiêu thiếu cái gì đó.
Nghĩ kỹ lại.
Ông ta hiểu ra ngay, chính là thiếu mất hai bệnh nhân tâm thần này.
“Dạo trước tôi có thấy cậu trên livestream, có phải cậu không đấy?” Lý Lai Phúc hỏi.
Lâm Phàm ngơ ngác: “Livestream là cái gì ạ? Tôi không biết.”
Lý Lai Phúc chợt nhớ ra hai người này là bệnh nhân tâm thần, nói mấy cái này họ cũng chẳng hiểu, đúng là phí lời.
“Cậu lợi hại thật đấy.”
Nhưng nhắc đến chuyện lợi hại hay không thì lại đúng ngay chủ đề tủ của Lâm Phàm.
Lâm Phàm thản nhiên nói: “Tôi đúng là rất mạnh, nhưng phần lớn là nhờ công của ông Trương. Nếu không có thuật châm cứu của ông ấy, tôi cũng không được như bây giờ.”
Lý Lai Phúc mỉm cười.
Giao tiếp với hai bệnh nhân tâm thần này đến tận bây giờ.
Ông ta đã nắm rõ tình hình của họ từ lâu.
Toàn là bị điện giật, hết lần này đến lần khác. À, trước kia còn có vụ bị vật nặng đập cho rạn xương nữa. Tóm lại, tình huống nào cũng có thể xảy ra, nên chẳng cần phải xoắn xuýt làm gì.
Các y tá đi ngang qua, thấy viện trưởng trò chuyện thân thiết với hai bệnh nhân tâm thần như vậy.
Họ thực sự cảm động.
Có người cảm động đến muốn khóc, có người thì lặng lẽ đưa tay lau nước mắt.
Viện trưởng biết rõ họ là bệnh nhân tâm thần, sợ họ gây rối. Vì sự an toàn của mọi người, ngài đã đích thân ra mặt nói chuyện để trấn an họ.
Tinh thần quả cảm này thật đáng để mọi người kính phục.
Có người lặng lẽ rút điện thoại ra, chụp lại bóng lưng của viện trưởng.
Rồi đăng lên mạng xã hội với dòng tiêu đề đơn giản:
Viện trưởng của chúng tôi!
Hoàng Quan cung kính đứng bên cạnh viện trưởng.
Sẵn sàng ứng cứu bất cứ lúc nào.
Chỉ cần hai bệnh nhân tâm thần kia có ý định làm hại viện trưởng, anh sẽ lập tức lao lên, lấy thân mình che chắn. Ánh mắt anh kiên định như muốn nói: Muốn động đến viện trưởng, bước qua xác ta trước đã!
“Làm tốt lắm.” Lý Lai Phúc vỗ vai Hoàng Quan, tán thưởng.
Hoàng Quan chân thành nói: “Tất cả là nhờ viện trưởng dạy dỗ ạ.”
Anh đã cùng viện trưởng trải qua bao sóng gió, từ lâu đã là cánh tay phải đắc lực nhất. Không có gì khác ngoài hai chữ: tuyệt đối trung thành.
Đèn phòng phẫu thuật vụt tắt.
Y tá đẩy giường cấp cứu ra ngoài.
Cao Hùng nằm trên đó, vẻ mặt trống rỗng, ánh mắt mờ mịt vô hồn.
Cậu ta không biết mình đang ở đâu, càng không biết chuyện quái gì vừa xảy ra với mình.
“Ra rồi, xem ra phẫu thuật rất thành công.” Lý Lai Phúc nói.
Lâm Phàm và ông Trương vội vàng đứng dậy chạy tới. Thấy cậu bạn kia bị quấn băng trắng toát như một cái bánh tét, họ chỉ biết lên tiếng an ủi.
“Cậu đừng lo, chuyện này bình thường thôi. Cậu sẽ mau khỏe lại thôi.”
Toàn thân Cao Hùng đều bị băng bó.
Chỉ có hai con ngươi là khẽ đảo.
Giờ cậu ta nào dám hó hé nửa lời, chỉ có thể giả câm.
Ánh mắt cậu ta thể hiện rõ ý tứ.
Rốt cuộc thì tôi đang ở đâu thế này?
Đồng đội ơi, các cậu chạy đi đâu cả rồi?
Tình hình của tôi không ổn chút nào!
Tim tôi sắp vỡ tung ra rồi