“Đến giờ hắn vẫn không chịu hé răng nửa lời.” Kim Hòa Lị nói.
Dạo này trông cô nàng càng ngày càng mlem, vốn đã ăn mặc gợi cảm, nay có lẽ tâm trạng tốt nên da dẻ lại càng trắng nõn, căng mọng.
Gã đàn ông một mắt nhíu mày, ca này hơi khó rồi đây. Muốn cạy miệng tên này moi chút tin tức mà không ngờ hắn lại cứng đầu đến vậy, chẳng lẽ lại phải dùng đến máy khoan điện, khoan cho hắn một lỗ mới chịu nói?
“Tôi vào xem thử.”
Cao Hùng bị nhốt ở đây đã được một thời gian, luôn có cao thủ canh gác. Mẹ kiếp, tâm lý của mấy tên này cũng vững như băng, ngày lành của ông đây lại bị chúng mày chiếm mất, đúng là quá đáng.
Đúng là đồ súc sinh.
Phòng giam.
Vật liệu của nơi này đều được làm bằng kim loại đặc biệt, không có chìa khóa thì đừng hòng mở được, là nơi lý tưởng nhất để giam giữ cường giả.
Cổ chân và cổ tay của Cao Hùng đều bị còng kim loại khóa chặt.
“Mở cửa.”
Gã đàn ông một mắt ra lệnh.
Cao Hùng ngẩng đầu liếc gã một cái, rồi lại cúi gằm xuống, không nói một lời.
Người thường mà ở riêng trong phòng với một kẻ mạnh như vậy thì cực kỳ nguy hiểm, nhưng thực lực của gã đàn ông một mắt vốn đã quá khủng bố, cho dù Cao Hùng có hồi phục lại trạng thái đỉnh cao cũng chẳng dám hó hé gì trước mặt gã.
“Mấy ngày rồi đấy, cậu thật sự không định mở miệng sao? Hội Bóng Đêm cũng chẳng phải bí mật gì cho cam, hai mươi năm trước hội trưởng của các cậu còn chết ngay trước cổng tổng bộ của chúng tôi cơ mà.”
“Cứ tưởng các người bốc hơi khỏi thế giới này rồi chứ, không ngờ lại lòi mặt ra lần nữa.”
“Nói tôi nghe, rốt cuộc các cậu đang âm mưu chuyện gì.”
“Ngoan nào, được không?”
Giọng điệu của gã đàn ông một mắt rất ôn hòa, nhưng con mắt độc nhất kết hợp với cái đầu trọc lóc lại trông cứ sai sai. Không đến mức dọa người, nhưng nhìn kiểu gì cũng ra dáng trộm cắp.
Gã cũng hết cách rồi.
Gặp phải cái tên cứng miệng mấy ngày liền không hé răng, gã còn biết nói gì nữa?
Chẳng nói được câu nào ra hồn.
Chỉ đành dùng chân tình cảm hóa đối phương, để cậu ta thấy được tình yêu thương và sự bao dung.
Cao Hùng vẫn im lặng, coi gã đàn ông một mắt như không khí.
Gã đàn ông một mắt lôi một điếu thuốc từ trong túi áo ra, đưa cho đối phương một điếu, châm lửa giúp cậu ta, sau đó tự châm cho mình, rít một hơi thật sâu rồi chậm rãi nhả ra một làn khói.
“Bất kể là Hội Bóng Đêm của các cậu hay bộ phận đặc biệt của chúng tôi, chỉ cần cùng nhau chống lại yêu quái thì đều là người một nhà, không phân biệt địch ta, không phân biệt thế lực, tất cả đều là đồng đội. Cậu có biết tại sao bọn họ lại có động lực lớn như vậy khi đối phó với yêu quái không?”
“Bởi vì thù hận, thù sâu như biển máu, cha mẹ chết, họ muốn báo thù. Họ chết đi, con cái của họ sẽ trưởng thành.”
“Bây giờ tôi chỉ muốn hỏi cậu, Hội Bóng Đêm của các cậu đứng về phía con người hay phía yêu quái? Hay lợi ích là trên hết, chỉ cần có lợi thì các người mặc kệ đó là con người hay yêu quái?”
“Tôi muốn biết, rốt cuộc các cậu thuộc phe nào.”
“Nếu cậu nói cậu vì nhân loại, vậy thì bây giờ tôi có thể thả cậu đi ngay.”
Gã đàn ông một mắt nhẹ giọng hỏi, cứ như bạn cũ lâu ngày gặp lại, mọi người bình đẳng nói chuyện với nhau.
Cao Hùng rít một hơi thuốc, ngẩng đầu nhìn gã đàn ông một mắt, chậm rãi nói:
“Vì nhân loại.”
Không khí bỗng trở nên tĩnh lặng.
Tên này cũng cáo thật, không phải hắn không muốn nói, mà là đang chờ thời cơ.
“Được, tôi tin cậu. Nhưng vừa rồi có một câu tôi vẫn chưa hỏi, tôi muốn gặp hội trưởng Hội Bóng Đêm của các người. Chỉ cần cho tôi phương thức liên lạc, tôi có thể thả cậu đi. Hơn nữa sau này chúng ta đều là anh em một nhà, hà tất phải câu nệ mấy chuyện đó.”
Gã đàn ông một mắt mỉm cười, đối phương đã không cần mặt mũi, thì gã cũng chẳng cần làm gì.
Gã đã nói từ lâu rồi.
Gã có thể trở thành thủ lĩnh của bộ phận đặc biệt tại thành phố Diên Hải không phải chỉ dựa vào thực lực, mà là cái đầu này.
Cái tài ăn nói đầy nghệ thuật này, xem đi, có phải đỉnh của chóp không cơ chứ.
“Ha ha!”
Cao Hùng cúi đầu, lại im re.
Ngón tay của gã đàn ông một mắt gõ lộc cộc lên mặt bàn, nhịp điệu khoan thai, không vội vàng cũng chẳng nóng nảy: “Vừa rồi cậu nói là vì nhân loại, nhưng ít nhất cậu cũng phải cho tôi một lý do để tin chứ. Không có bằng chứng thì tin bằng niềm tin à?”
Cao Hùng vẫn im lặng như cũ, không ai biết trong đầu cậu ta đang nghĩ gì.
Hiện giờ, người cậu ta hận nhất chính là cái tên kia.
Rõ ràng đã bảo là tôi phải đi, tôi không cần vào viện, thế mà mẹ nó anh lại tống tôi vào bệnh viện, để rồi bị người của bộ phận đặc biệt tóm được. Đúng là không phải người mà!
Đồng thời, cậu ta cũng thất vọng tràn trề với đám đồng đội.
Gặp chuyện là té, đúng là anh em tốt thật.
Lúc trước ăn nhậu say sưa thì mồm năm miệng mười hô hào tình bạn vĩnh cửu, anh em tình thâm. Đến lúc gặp chuyện thì chạy còn nhanh hơn thỏ. Được, thật sự quá tàn nhẫn, coi như tao phục chúng mày.
Không làm anh em nữa.
Nếu có thể rời khỏi đây, nhất định sẽ dần cho chúng mày một trận ra bã.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng