Bọn họ hoàn toàn bơ đẹp sự tồn tại của Tang Cẩu, chỉ lo bàn bạc cách chế biến món cún cưng. Nói một hồi mà nước miếng chảy ròng ròng, bụng cả hai đứa sôi ùng ục.
Trương lão đầu rầu rĩ nói: "Tiếc là mình không có nồi."
"Cũng chẳng có lửa." Lâm Phàm tụt cả hứng.
Cả hai thất vọng thở dài, nhưng rất nhanh sau đó, như có thần giao cách cảm, hai người đột ngột ngẩng đầu nhìn nhau, quả quyết đồng thanh: "Nhưng mình có thể nghĩ cách mà."
"Ha ha ha!"
"Hê hê hê!"
Bọn họ sung sướng cười phá lên.
Tang Cẩu nằm trên giường, cảm thấy đời chó chưa bao giờ nhục thế này. Răng nanh bị đập gãy, gáy thì bị túm chặt. Nãy giờ nó vẫn cố giãy giụa nhưng tay của đối phương cứ như gọng kìm, siết chặt không hề mỏi mệt. Bị khống chế sau gáy khiến nó mất hết khả năng phản kháng, chỉ đành há mõm định gầm lên, hòng dọa cho hai tên nhân loại ngu xuẩn kia sợ mất mật.
Thế nhưng âm thanh phát ra chỉ là...
"Ư ử... ư ử..."
Thấy con chó to định sủa, Lâm Phàm giật mình, vội vàng nhét luôn nắm đấm vào mõm nó. Cổ họng bị nắm đấm chẹn cứng, Tang Cẩu buồn nôn muốn chết. Thức ăn trong dạ dày cuộn lên như chực trào ra ngoài.
"Suỵt!"
"Ngoan nào, đừng sủa bậy, lỡ mấy ông hộ công phát hiện thì toi. Mấy ổng khoái nhất là bắt mày nhốt vào chỗ không có đường ra đâu, lúc đấy thì thảm lắm."
Lâm Phàm thì thầm khuyên nhủ bằng những lời mà chó chắc gì đã hiểu.
Tang Cẩu phẫn nộ tột cùng.
Khốn kiếp. Đúng là khốn kiếp mà!
Ta là tà vật cấp hai đấy, sao các ngươi dám đối xử với ta như thế, mau rút cái tay bẩn thỉu của ngươi ra khỏi miệng ta! Tang Cẩu siết chặt cổ họng, muốn nghiền nát cánh tay của đối phương.
Nhưng rất nhanh, nó phát hiện có gì đó không đúng.
Cánh tay của gã này cứng quá, ma sát khiến cổ họng nó cực kỳ khó chịu. Dù là tà vật cấp hai, nhưng các bộ phận bên trong cơ thể nó vẫn yếu ớt như một con chó bình thường.
Trương lão đầu lục tung khắp phòng, muốn tìm một cái bật lửa hay hộp diêm, nhưng tìm mãi chẳng thấy đâu.
"Không tìm thấy."
"Bực thật, món ngon đáng yêu như vậy ở ngay trước mắt mà lại không có cách nào xử lý."
Lâm Phàm thấy khó chịu thật sự.
Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông chó. Lông nó không mềm mượt mà hơi cứng. "Cún ơi, tiếc thật, bọn ta không tìm được đồ nhóm lửa, phải có lửa mới ăn thịt mày được chứ."
Tang Cẩu hiểu rồi, cuối cùng cũng hiểu ra rồi. Nó trợn tròn mắt chó, hai tên nhân loại trước mặt này... vậy mà lại muốn ăn thịt nó!!!
Gặp quỷ à!
Nó là tà vật đấy, sao con người có thể ăn thịt tà vật được? Đó là chuyện không thể nào. Nói cho nó sỉ nhục là, người thường thấy máu thịt của tà vật chẳng khác nào thấy phân, dù có ngon đến mấy cũng không đời nào cho vào miệng. Sao hai tên này lại không giống người bình thường thế?
"Cậu nhìn gì đấy?" Trương lão đầu hỏi.
Lâm Phàm ngẩng đầu, thản nhiên đáp: "Tôi đang nhìn cái bóng đèn."
Trương lão đầu cũng tò mò nhìn theo, nhìn một lúc mà hoa cả mắt, khó chịu vô cùng. "Bóng đèn thì có gì hay mà nhìn."
"Ông nói xem điện có nướng chín thịt được không?" Lâm Phàm ném ra một câu hỏi chí mạng.
Trương lão đầu vò đầu bứt tai, nhưng có lẽ vò đến trọc đầu cũng chẳng nghĩ ra nổi liệu điện có nướng chín được thịt hay không.
Lâm Phàm lẩm bẩm: "Tôi nhớ hồi trước lúc tu luyện Điện Lưu Tu Luyện Pháp, tôi ngửi thấy mùi thịt mình thơm phức. Nếu cún con cũng tu luyện, thịt của nó chắc chắn cũng sẽ rất thơm."
"Tôi thấy mình thử được đấy." Trương lão đầu vui vẻ tán thành.
Trí thông minh của Tang Cẩu không thấp, nó có thể hiểu được cách giao tiếp và hành xử của con người.
Nhưng lúc này, nó thật sự muốn nói rằng nó hoàn toàn không hiểu hai tên này đang nói cái quái gì.
Từng chữ thì nó hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì nó chịu.
"Được rồi, nhìn tôi đây."
Lâm Phàm đứng trên giường nhưng vẫn không với tới bóng đèn, thế là hắn kéo cái ghế nhựa ở cửa vào, đứng lên ghế tháo bóng đèn xuống, để lộ ra hai cái lỗ cắm tựa như cánh cổng dẫn xuống vực sâu tử thần.
"Cần tôi giúp không?" Trương lão đầu hỏi.
Lâm Phàm lắc đầu: "Không cần, một mình tôi làm được."
Nói rồi, hắn giơ tay lên, đưa cẩu cẩu lại gần cánh cổng tử thần kia.
Tang Cẩu hoàn toàn bừng tỉnh, tên nhân loại kia muốn giết nó. Nó điên cuồng giãy giụa, muốn gào thét nhưng không thể phát ra âm thanh, trong lòng hoảng loạn tột độ.
"Khốn kiếp!"
"Dừng tay lại!!!"
Xèoooo!
Ngay lập tức, một luồng điện chạy xoẹt qua, lông toàn thân Tang Cẩu dựng đứng, khói bốc lên nghi ngút. Dù là tà vật có chút thực lực, nhưng đối mặt với dòng điện, nó hoàn toàn không có chút sức phản kháng nào.
Cơ thể Lâm Phàm cũng run lên theo.
"Điện ở chỗ mình mạnh thật, hơn đứt điện ở trường."
Thời gian dần trôi.
Một mùi thịt thơm bắt đầu lan tỏa.
Nửa cái mạng của Tang Cẩu gần như bay mất, nó hoàn toàn sụp đổ.
"Ồ! Chín một bên rồi này, còn bên kia chưa chín." Lâm Phàm cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường, Điện Kích Trị Liệu Pháp quả nhiên lợi hại. Sau đó, hắn xoay người con chó, lại giơ nó dí vào cái ổ cắm tử thần.
Xèoooo!
Ánh điện lóe lên, thỉnh thoảng còn có vài tia lửa tóe ra rồi vụt tắt.
Lông của Tang Cẩu cháy xèo xèo.
Nhưng chính ngọn lửa này lại làm thịt thơm hơn.
Trương lão đầu đứng dưới ngẩng cổ lên nhìn, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Thơm quá đi mất.
Thơm nức mũi luôn.