Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 380: CHƯƠNG 380: LỚP HỌC TU LUYỆN CỦA BỆNH NHÂN TÂM THẦN

Được xếp thứ tư trong lòng Lâm Phàm cũng không tệ rồi.

"Gọi được các cậu rồi, vị này chính là Lâm Phàm, thần tượng trong lòng các cậu. Còn vị này là đại sư Trương, các cậu đừng thấy đại sư Trương lớn tuổi mà nghĩ ông không có bản lĩnh nhé. Có thể nói, trình độ châm cứu của đại sư là tuyệt vời nhất." Màn tâng bốc của Lưu Ảnh tuy không cao siêu gì nhưng cũng có phần đúng sự thật.

Các học viên vô cùng phấn khích, có người còn rút điện thoại ra lia lịa chụp ảnh.

"Thần tượng, em thích anh nhất!"

"Thần tượng, anh tu luyện thế nào vậy, sao anh lại pro thế?"

Tuy tuổi tác của Lâm Phàm trông cũng chẳng hơn họ là bao, nhưng vì là bệnh nhân tâm thần nên cảm xúc của anh rất ổn định, toát ra khí chất “tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”.

Không vội vàng, không nóng nảy, cứ thong dong, điềm tĩnh, mỉm cười chăm chú nhìn tất cả mọi người.

Nụ cười của Lâm Phàm có sức sát thương cực mạnh.

Mới nhìn qua thì không có gì đặc biệt, nhưng nhìn lâu sẽ phát hiện nụ cười của anh vô cùng hấp dẫn.

Một nhóm thanh niên trai tráng bất giác cúi đầu.

Họ không dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Phàm, khẽ thì thầm: "Thần tượng không hổ danh là thần tượng, nụ cười này uy lực quá."

"Tui hơi rén rồi đó."

"Không chỉ có ông rén đâu, tui cũng sợ vãi linh hồn đây này."

Lưu Ảnh mỉm cười. Tự tin là một chuyện tốt, nhưng tự tin thái quá lại là một tín hiệu không hay. Anh nghĩ đến bốn thành viên vừa tốt nghiệp học viện bị mất tích đợt trước. Họ cũng còn rất trẻ và cũng rất tự tin. Cuối cùng, thi thể của họ lại được tìm thấy dưới cống thoát nước, bị tà vật giết hại một cách tàn nhẫn. Đối với họ mà nói, đấu tranh sinh tử với tà vật là chuyện hết sức bình thường. Nhưng những người đó đều còn quá trẻ, chính vì tính khí cao ngạo, coi thường tà vật nên đã phải nhận lấy cái chết bi thảm.

Nếu như lúc đó biết mình biết ta thì đã không xảy ra chuyện như vậy.

Như cậu thanh niên rất tự tin về lĩnh vực kết ấn kia, đối với những tà vật không biết từ đâu xuất hiện, e rằng tốc độ kết ấn như vậy vừa mới chuẩn bị đã bị tà vật cho bay màu rồi.

Còn rất nhiều thứ cần phải học, nên cứ từ từ mà học.

Lúc này, Lâm Phàm và ông Trương đứng đối diện với đám đông. Họ phát hiện ra những người này có vẻ là bạn bè thân thiết, không giống những kẻ kỳ lạ đã gặp trước đây.

Lưu Ảnh nói: "Lâm Phàm, họ đều muốn biết bình thường anh tu luyện như thế nào, anh có muốn biểu diễn cho họ chiêm ngưỡng không?"

"Học cách tu luyện của tôi sao?" Lâm Phàm hỏi.

"Đúng vậy." Lưu Ảnh gật đầu, rồi hỏi tiếp: "Hay là không tiện à?"

Lâm Phàm lắc đầu, tỏ ý không có gì là không tiện cả.

Chủ yếu là anh cảm thấy phương pháp tu luyện của mình gần như chẳng có gì đặc biệt.

Chỉ là chọc tay vào ổ điện, sờ sờ hộp cao áp, rồi còn có phương pháp châm cứu của ông Trương nữa.

"Bây giờ tôi có thể biểu diễn cho các cậu xem," Lâm Phàm nói.

Nghe vậy, cả đám reo hò mừng rỡ, cuối cùng cũng đến tiết mục mà họ mong chờ nhất.

Sau đó, họ thấy Lâm Phàm ngồi khoanh chân xuống đất, hít vào từ từ rồi lại thở ra từ từ.

"Các cậu có thể học cùng với tôi."

"Cảm nhận tự nhiên, cảm nhận năng lượng của đất trời."

Phương pháp tu luyện khí công này rất lợi hại, trên đời này e là chỉ có mình Lâm Phàm biết.

Đáng tiếc là nếu có người muốn học theo phương pháp này thì chỉ có thể nói lời chia buồn, vì thực sự không có cách nào dạy được.

Những hạt năng lượng tràn ngập trong không gian từ từ đi vào cơ thể Lâm Phàm.

Nhưng những người đứng xem xung quanh chẳng hiểu gì cả.

Thứ nhất, họ không nhìn thấy những hạt năng lượng đó. Thứ hai, cũng chẳng có hiệu ứng gì đặc biệt khiến người ta phải kinh ngạc.

Thế nhưng những người tôn thờ Lâm Phàm lại tự động não bổ.

"Thần tượng, anh đang tu luyện bí pháp uyên thâm nào vậy?"

"Sao tôi nhìn mà chẳng hiểu gì hết nhỉ?"

"Nếu ông nhìn mà hiểu được thì người ngồi khoanh chân ở đó đã là ông rồi."

"Nói cũng có lý."

Đừng nói là họ không hiểu, đến cả Lưu Ảnh cũng không tài nào hiểu nổi Lâm Phàm đang làm cái quái gì.

Mà lúc đó, trong bóng tối cũng có vài bóng người đang lén lút quan sát.

Từ Tử Hạo, Cuồng Long, và cả đại sư Vĩnh Tín nữa.

Họ trốn ở tầng hai nhìn trộm, trong lòng vô cùng tò mò xem rốt cuộc anh ta đang làm gì, ngồi khoanh chân trên mặt đất thì có tác dụng gì chứ?

Đại sư Vĩnh Tín trầm tư suy nghĩ.

Chẳng lẽ đây là một phương pháp tu luyện mới nhất sao?

Vĩnh Tín là một lão hòa thượng có sở thích thực hành. Ông ta liếc nhìn xung quanh không có ai, liền ngồi xuống khoanh chân, muốn cảm nhận một chút xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Bây giờ không chỉ có ông ta, mà Từ Tử Hạo và Cuồng Long cũng bắt chước thử.

Khi phát hiện ra thú vui mới lạ, ai cũng rất thích thú, hơn nữa lại còn đang lén lút nên càng thêm phần kích thích.

Có một thành viên đi ngang qua chỗ đại sư Vĩnh Tín, cũng tò mò liếc nhìn rồi khẽ thì thầm bàn luận với người bạn bên cạnh.

"Lạ nhỉ, đại sư Vĩnh Tín ngồi khoanh chân như thế làm gì vậy?"

"Tu luyện đó."

"Phương pháp kỳ lạ thật."

Tiếng bàn luận của họ lọt vào tai Từ Tử Hạo và Cuồng Long, hai người đột nhiên đứng dậy. Chẳng ai để ý đến ai, nghe nói đại sư Vĩnh Tín cũng ngồi khoanh chân, họ nghĩ có thể đi hỏi đại sư về vấn đề này.

Rất nhanh, quả nhiên họ đã thấy đại sư Vĩnh Tín đang ngồi khoanh chân ở đó.

Hai người liếc nhìn nhau, ánh mắt như muốn nói, không cà khịa nhau thì không phải là anh em.

Tạm thời không có gì để nói với nhau cả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!