Tim Lý Ngang đập thình thịch, mặt gã đờ ra, trán rịn đầy mồ hôi lạnh. Gã từ từ lia đèn pin, ánh sáng lại quét qua mặt Lâm Phàm.
Lâm Phàm ôm cái đầu chó, nhếch mép cười khẽ rồi cúi xuống ngoạm một phát.
Ảo giác, chắc chắn là ảo giác mà!
Ánh đèn lại một lần nữa lia về phía Trương lão đầu.
Trương lão đầu toe toét cười, thản nhiên cúi xuống gặm chân chó.
Tí tách!
Tí tách!
Lý Ngang chĩa đèn pin vào cằm mình, ánh mắt thất thần, hai chân run lẩy bẩy, một dòng chất lỏng ấm nóng khó nói tên đang chảy dọc xuống đùi gã.
Gã sợ đến tè cả ra quần.
"Ăn miếng không?" Lâm Phàm hỏi.
“Á á á á!”
Lý Ngang hét lên thất thanh, hai tay vung loạn xạ, ném thẳng chiếc đèn pin đi rồi bò lăn càng trốn ra ngoài.
"Cứu mạng!"
"Cứu mạng..."
Lý Ngang co giò chạy thục mạng, đâm sầm vào tường hành lang ngã dúi dụi rồi lại vội vàng bò dậy. Gã hoảng hốt ngoái đầu lại, chỉ thấy Lâm Phàm đang đứng ngay cửa, khẽ vẫy tay.
Chẳng hiểu sao, bên tai gã bỗng văng vẳng một giọng nói âm u, khủng bố.
"Lại đây... mau lại đây..."
Lâm Phàm nhặt đèn pin lên, thờ ơ nhìn bóng lưng hoảng loạn ở phía xa, hắn khó hiểu lắc đầu, tiện tay nhét luôn đèn pin vào đũng quần rồi quay vào phòng tiếp tục thưởng thức món cún con đáng yêu.
Tiếng kêu la thảm thiết của Lý Ngang vang vọng khắp hành lang.
Một hộ công nghe thấy tiếng liền chạy tới, thấy bộ dạng hoảng loạn của Lý Ngang thì vội giữ gã lại, lo lắng hỏi: "Cậu sao thế?"
Lý Ngang thấy đồng nghiệp thì như vớ được cọc cứu sinh. Gã nắm chặt cánh tay người kia, thở hồng hộc, chỉ về phía cuối hành lang: "Có quỷ, bên đó có quỷ..."
"Quỷ qué gì, dạo này cậu bị làm sao thế, ban ngày vẫn ổn mà?"
Người đồng nghiệp nhíu mày, cảm thấy Lý Ngang có gì đó không ổn. Đây là bệnh viện tâm thần chứ có phải nhà xác đâu, có vấn đề thì cũng là bệnh nhân có vấn đề, chứ đào đâu ra ma quỷ.
"Thật mà..." Lý Ngang cuống quýt khoa tay múa chân, lắp ba lắp bắp: "Tôi thấy, tôi thấy thật mà, cậu phải tin tôi."
"Haizz!" Anh hộ công thở dài bất lực. "Được rồi, cậu nói có quỷ đúng không, ở đâu, dẫn tôi đi xem."
"666, chính là phòng 666." Lý Ngang sợ hãi đáp.
Anh hộ công vừa xoay người, nghe Lý Ngang nói là phòng 666 thì khựng lại, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc. Anh ta cầm bộ đàm lên: "Chủ nhiệm, chủ nhiệm, tôi là Tiểu Hà, hai bệnh nhân phòng 666 lại gây chuyện rồi, Tiểu Lý bị dọa cho mất hồn rồi, tôi cần thêm người hỗ trợ."
Trong phòng trực.
Chủ nhiệm đang dán mắt vào máy tính cày tập mới nhất của bộ phim truyền hình ăn khách « Em Vợ Của Tổng Tài », tình tiết đang đến hồi gay cấn, ông xem đến ngẩn cả người, vừa định cầm bình giữ nhiệt lên uống ngụm trà thì bộ đàm đột nhiên vang lên tiếng của hộ công.
"Đã rõ." Ông lơ đãng đáp.
Nhưng chỉ vài giây sau, ông đã kịp định thần lại.
Sắc mặt ông tái mét, vội vàng chộp lấy bộ đàm, hỏi dồn: "Phòng nào? Cậu vừa nói là phòng nào?"
Tít tít!
"Phòng bệnh 666."
Soạt!
Chủ nhiệm bật dậy, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Nếu là phòng bệnh khác, ông ta tuyệt đối không căng thẳng như vậy, nhưng bệnh nhân phòng 666 thì khác, bọn họ đều là thành phần khủng bố. Đêm hôm không ngủ lại bày trò gì nữa rồi.
Ông ta cầm điện thoại lên bấm một dãy số.
"120"
"Alo! Đây là..."
Chủ nhiệm nghĩ cứ gọi xe cứu thương trước cho chắc, mọi việc phải chuẩn bị sẵn sàng.
Chỉ là đầu dây bên kia không đợi ông nói hết câu đã cắt ngang: "Biết rồi, bệnh viện tâm thần Thanh Sơn chứ gì, chúng tôi qua ngay đây, đợi chút."
Bệnh viện tâm thần này đúng là lắm bệnh thật! Bệnh viện đa khoa của họ đã sớm lưu số của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, chỉ cần thấy số này gọi đến là tự động điều xe cứu thương qua ngay.
Tình hình của Lý Ngang không ổn lắm, gã co quắp ngồi bệt dưới góc tường, hai tay ôm chặt đầu. Gã thật sự bị dọa sợ mất mật, liền lôi điện thoại ra, khóc lóc gửi tin nhắn thoại cho bạn gái, hy vọng tìm được chút an ủi.
Một lúc lâu sau, bạn gái mới trả lời.
Giọng nói của bạn gái quả nhiên có tác dụng, lòng gã dịu đi hẳn, nhưng gã lại nghe thấy trong giọng nói của cô có lẫn tiếng chụt chụt như đang mút kem.
"Cưng à, đêm hôm đừng ăn kem, không tốt cho sức khỏe đâu."
Trạng thái của Lý Ngang đã tốt hơn nhiều, thậm chí còn bình tĩnh nhắn lại một tin thoại dặn dò bạn gái.
Rất nhanh sau đó, chủ nhiệm đã chạy tới, đi cùng còn có các đồng nghiệp trực ban khác, tất cả đều bị chủ nhiệm lôi đến.
Đối với chủ nhiệm, càng đông càng an toàn.
Phòng bệnh 666.
Chủ nhiệm đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, thấy bên trong rất yên tĩnh, một già một trẻ đều đang nằm trên giường ngủ say sưa. Ông ta đẩy cửa, nhấn công tắc đèn, nhưng bóng đèn không hề sáng.
"Bật đèn pin lên."
Tách!
Các hộ công đồng loạt bật đèn pin, nhưng hoàn toàn không thấy cảnh tượng kinh hoàng như Tiểu Lý miêu tả. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, lục tục định tắt đèn đi ra, nhưng không hiểu sao chủ nhiệm lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Sàn nhà hơi lộn xộn.
Hơn nữa, ông ta còn thấy trong chăn của Lâm Phàm có ánh sáng hắt ra.
Các hộ công luôn có một nỗi sợ vô hình đối với hai bệnh nhân phòng 666.
Những cảnh tượng kinh hoàng trong quá khứ lại hiện về rõ mồn một khiến cả đám không khỏi rùng mình.
"Ngủ rồi à?" Chủ nhiệm hỏi.
"Ngủ rồi."
Chủ nhiệm hít một hơi thật sâu, cuộc đối thoại tiếp theo chắc chắn sẽ rất phức tạp, thậm chí còn liên quan đến nhiều vấn đề học thuật.
Ví dụ như:
Làm thế nào để giao tiếp hiệu quả với bệnh nhân tâm thần?
Thuật ngữ chuyên ngành khi đối thoại với người có vấn đề tâm lý là gì?
Cẩm nang tâm lý học dành cho bệnh nhân tâm thần