Hạ Khôn Vân vội vàng đáp: "Ông yên tâm, tôi không phải loại người như vậy."
Độc Nhãn Nam nhìn ông ta bằng ánh mắt kỳ quái, cảm thấy gã này cứ như đang cố ý vậy. Dù đã nhiều năm trôi qua, chuyện đó ông cũng quên lâu rồi, nhưng kiểu của gã này đúng là quá đáng thật.
Có lẽ cảm thấy mình càng nói càng sai.
Hạ Khôn Vân dứt khoát ngậm miệng, không nói không hỏi gì nữa, để đối phương tự hiểu vậy.
Lâm Phàm và ông Trương thì đang chỉ trỏ vào chiếc trực thăng.
"Lâm Phàm, tôi biết cái đó là gì á, đó là máy bay trực thăng, tôi có thấy trên thời sự rồi."
"Tôi cũng thấy rồi, trên thời sự có chiếu."
"Đúng, chuẩn luôn."
Hai người họ như những đứa trẻ chưa từng trải sự đời, nhìn thấy những thứ mới lạ là lòng lại tràn đầy hiếu kỳ.
Độc Nhãn Nam đi tới trước mặt Lâm Phàm, vỗ vai anh: "Chú ý an toàn, gặp chuyện gì thì cứ chạy đi, an toàn là trên hết."
"Tôi và ông Trương rất an toàn mà," Lâm Phàm nói.
Độc Nhãn Nam định nói thêm gì đó, nhưng rồi lại thôi. Giao tiếp với bệnh nhân tâm thần đúng là một việc mệt mỏi.
Trước giờ vẫn luôn là có thể không nói chuyện thì tốt nhất đừng nói, cứ thuận theo tự nhiên là được.
Rất nhanh sau đó.
Cánh quạt máy bay bắt đầu quay.
Phạch phạch! Phạch phạch!
Chiếc trực thăng cất cánh rồi bay về phía xa.
Độc Nhãn Nam đứng trong luồng gió, nhìn theo bóng đen xa dần, khẽ cau mày trầm tư. Ông không biết chuyện tiếp theo sẽ thế nào, chỉ mong mọi việc đều suôn sẻ.
Độc Nhãn Nam lấy điện thoại ra gọi cho Hách Nhân.
Cuối cùng, ông vẫn sợ phải gánh trách nhiệm.
Ông báo cáo lại chuyện Lâm Phàm được Hạ Khôn Vân đưa đến tổng bộ để tham gia vào công cuộc tìm kiếm tiền bối Bạch Vân.
Trong điện thoại, Hách Nhân tỏ ra rất bình tĩnh.
Nhưng sự bình tĩnh đó chỉ kéo dài được vài giây.
Những tiếng gầm thét giận dữ đinh tai nhức óc vang lên, ông ta chẳng cần biết lý do gì mà mắng xối xả Độc Nhãn Nam một trận, còn tuyên bố nếu có chuyện gì không hay xảy ra, ông ta sẽ xách dao đến tận văn phòng tổng cục chém chết Độc Nhãn Nam.
Độc Nhãn Nam đưa điện thoại ra xa, mặc cho Hách Nhân ở đầu dây bên kia tha hồ gào thét, còn mình thì chắp tay sau lưng đi về văn phòng. Sắp tới còn rất nhiều chuyện cần phải xử lý.
Cũng trong khoảng thời gian này.
Rất nhiều người đã đổ về thành phố Duyên Hải, một chuyện vốn dĩ rất bình thường. Nhưng những chuyện càng bình thường lại càng có vấn đề, ví dụ như liệu có phải các thành viên của hội Ám Ảnh đang có âm mưu gì không.
Trên máy bay trực thăng.
Hạ Khôn Vân tò mò nhìn Lâm Phàm, rồi lại liếc sang con Tà Vật Công Kê mà anh đang ôm trong lòng với ánh mắt đầy hiếu kỳ. Nhưng Độc Nhãn Nam đã dặn ông, tà vật này là thú cưng của Lâm Phàm, đừng có chọc vào.
"Thú cưng của cậu đáng yêu thật," Hạ Khôn Vân vừa cười vừa xoa đầu Tà Vật Công Kê.
Lâm Phàm đáp: "Cảm ơn đã khen."
Tà Vật Công Kê rụt đầu lại, không dám nhúc nhích. Bàn tay đang xoa đầu nó ẩn chứa sự nguy hiểm chết người, nó sợ rằng chỉ cần một cử động nhỏ thôi cũng đủ để toi mạng.
Nó chỉ có thể cố gắng giữ bình tĩnh.
Tuyệt đối không được hoảng.
Hạ Đô.
Đây là thủ đô, là nơi quan trọng nhất của đất nước. Nơi đây cũng tập trung nhiều cường giả nhất, là nơi mà tà vật thèm muốn tấn công nhất, nhưng chưa bao giờ thành công.
Trên sân thượng của tòa nhà tổng bộ.
Không ít người đang lẳng lặng chờ đợi.
Bố của Từ Tử Hạo, lãnh đạo Từ, cũng đang đứng đó, chờ đợi Lâm Phàm đến.
Phía sau ông là vài vị cường giả của Hạ Đô, họ đang xì xào bàn tán, tỏ vẻ nghi ngờ về vị cường giả được mời đến từ thành phố Duyên Hải. Họ đã xem video livestream, nhưng vì quay từ xa nên không rõ, sau đó là đoạn phỏng vấn cận cảnh.
Trong đó vẫn còn nhiều điểm khó hiểu.
Có thể là sư phụ của cậu nhóc này thích khiêm tốn, nên chuyện đẩy lùi tà vật rồi đùn đẩy công lao cho học trò cũng là điều bình thường.
Thôi không nói nhiều nữa.
Tóm lại là không tin.
Không tin thì là không tin thôi, làm gì được nhau nào?
Tiếng cánh quạt trực thăng ngày một gần.
Mọi người ngẩng đầu nhìn chiếc máy bay đang từ từ hạ cánh. Người đã đến rồi, vị cường giả trẻ tuổi của thành phố Duyên Hải sắp xuất hiện trước mặt họ. Tuổi còn trẻ mà đã có thực lực như vậy, chúng tôi không tin, nói gì cũng không tin.
Lãnh đạo Hạ lại rất mong chờ được gặp Lâm Phàm.
Ông ta có nhiều thông tin hơn những người khác, đến cả Độc Nhãn Nam cũng đã thừa nhận thực lực của cậu thanh niên này, vậy thì còn gì để nghi ngờ nữa? Nếu đối phương không có thực lực đó, với tính cách của Độc Nhãn Nam, liệu ông ta có để cậu ta đến đây không?
Hạ Khôn Vân dẫn Lâm Phàm và ông Trương xuống máy bay.
Tà Vật Công Kê được Lâm Phàm ôm trong lòng cảm nhận được hơi thở của cường giả ở khắp nơi, lông gà trên người nó dựng hết cả lên. Nhiều cường giả như vậy, chẳng lẽ đã đến nơi đáng sợ nhất của thế giới loài người rồi sao?
Cuộc đời làm nội ứng của ta cuối cùng cũng đến thời khắc vinh quang rồi, chỉ tiếc là không có đồng loại nào chứng kiến, nếu chúng nó mà thấy thì chắc chắn sẽ phải nhìn ta bằng ánh mắt kính nể.
Anh hùng luôn là những người thầm lặng cống hiến.
Không có tà vật nào biết được hành trình gian khổ của một anh hùng.
"Ủa?"
"Ơ!"
"Có hơi thở của tà vật."
Các cường giả ở Hạ Đô cảm nhận được hơi thở của tà vật, ánh mắt sắc như đuốc của họ đồng loạt nhìn chằm chằm vào Tà Vật Công Kê. Hơi thở đó chính là phát ra từ con gà mái trong lòng cậu thanh niên kia.