Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 419: CHƯƠNG 419: EM GÁI MA THẦN BẮT ĐẦU TIN VÀO HÀNG GIA TRUYỀN

Hạ Khôn Vân thấy sếp nhìn điện thoại, sắc mặt biến đổi, bèn hỏi: "Xảy ra chuyện gì ạ?"

Lãnh đạo Từ cất điện thoại đi, lắc đầu: "Không có gì."

Ông ta không ngờ tốc độ của đối phương lại nhanh đến thế.

Người vừa chết là cấp dưới do chính tay ông ta bồi dưỡng, một tay trong chuyên hoạt động trong bóng tối. Bình thường, anh ta cũng đi làm ở tổng bộ như bao người khác, không ai biết anh ta lại là một cao thủ thực lực mạnh mẽ.

Anh ta chuyên được dùng để điều tra những vấn đề nội bộ.

Vậy mà bây giờ lại bỏ mạng trong lúc làm nhiệm vụ.

Ánh mắt lãnh đạo Từ trở nên sâu thẳm, dù thế nào đi nữa, ông ta cũng phải điều tra cho ra kẻ nào đã ra tay.

Thành phố Duyên Hải.

Em gái ma thần rình mãi mà không thấy Lâm Phàm đâu.

"Không có ở đây sao?"

Hiện tại, cô chỉ muốn lấy lại món đồ thuộc về mình từ tay gã kia, ngoài ra không nghĩ đến chuyện gì khác. Nếu ông trời cho cô một cơ hội làm lại, cô thề độc rằng sẽ không bao giờ đi vào vết xe đổ, nuôi ong tay áo nữa.

Không những không đi theo lối mòn cũ.

Mà sẽ tự tạo ra con đường của riêng mình.

Một tờ rơi quảng cáo bay đến.

Em gái ma thần thuận tay chộp lấy.

"Thuốc mê gia truyền, ngửi phát mê ngay, vật bất ly thân khi đi du lịch bụi!"

Cô đọc rất chăm chú, sau đó ngẩng đầu lên, chìm vào suy tư.

Dù sao cũng nên thử một lần.

"Mình có thể đến xem thử, nếu thật sự có tác dụng thì có thể lấy lại đồ của mình rồi."

Đi theo địa chỉ trên tờ quảng cáo, cô nhanh chóng tìm thấy người bán thuốc.

Trong một con hẻm khuất, rất nhiều người đang bày sạp bán những món đồ kỳ quái.

Lưu Lão Hán là một trong những chủ sạp hàng ở đây.

Ông ta hiểu rõ một đạo lý, muốn kiếm tiền thì phải có lối đi riêng. Dựa vào kết quả điều tra ròng rã một tháng trời, ông ta phát hiện thứ khan hiếm nhất trên thị trường chính là thuốc mê.

Đồ gia truyền từ xưa để lại chắc chắn phải có công dụng đặc biệt của nó.

Lúc ông ta bày bán thuốc mê, mọi người xung quanh đều bảo ông đừng bán thứ này, lạc hậu quá rồi, bây giờ người ta toàn dùng công nghệ cao, bán cái này chắc chắn sẽ lỗ sấp mặt.

Bất chấp lời khuyên can của mọi người.

Ông ta vẫn bỏ ngoài tai.

Mấy người thì biết cái gì chứ.

Nhưng bây giờ... ông ta hối hận lắm rồi. Sớm biết vậy đã nghe lời mọi người, để đến giờ một đơn hàng cũng không bán được. Hơn nữa, tiền in tờ rơi quảng cáo cũng không gỡ lại được.

"Haiz!"

Lưu Lão Hán cúi đầu, châm một tẩu thuốc, thầm nghĩ phen này toang rồi, hay là cứ về quê trồng rau cho lành, không mơ mộng hão huyền nữa.

Đột nhiên.

Ông ta phát hiện có một đôi chân dừng lại trước sạp hàng của mình.

Ngẩng đầu nhìn lên.

"Đẹp quá!"

Đừng thấy ông già mà coi thường, gu thẩm mỹ của ông chưa bao giờ mai một. Khi em gái ma thần xuất hiện trong hẻm, cô lập tức thu hút 99% ánh mắt của đám đàn ông, 1% còn lại là mù thật, không nhìn thấy đường.

Rất nhanh sau đó.

Lưu Lão Hán hoàn hồn lại: "Cô gái, cần gì không?"

"Tôi cần thứ này. Chỗ bác ngoài thứ này ra, còn loại nào khác không?" Em gái ma thần chỉ vào tờ quảng cáo.

Lúc này, Lưu Lão Hán kích động vô cùng. Từ lúc mở hàng đến giờ, có rất nhiều người hỏi nhưng chẳng ai mua, ai cũng chê đồ của ông lạc hậu, thời này còn ai dùng nữa.

Lưu Lão Hán cầm một gói hàng mẫu lên, nói: "Cô gái, để tôi giải thích cho cô nghe, đây là tinh hoa trí tuệ của cổ nhân, không biết bao nhiêu anh hùng hảo hán đã ngã ngựa vì nó rồi đấy."

"Nói không ngoa chứ, chỉ cần một liều nhỏ thôi là cả con voi cũng phải lăn ra ngủ."

Em gái ma thần im lặng suy nghĩ, chuốc rượu không ăn thua, chỉ đành thử thuốc mê vậy. Nhưng mà tên loài người đó rất quái lạ, một ít thuốc mê chưa chắc đã có tác dụng.

"Tôi lấy hết."

Đã làm là phải làm cho tới! Mang hết đống này về tinh chế lại, đảm bảo phải một phát ăn ngay.

"Cô gái, tôi nói cho cô hay nhé, thứ này... Hả, cô nói gì cơ, lấy hết?"

Lưu Lão Hán vừa định mở miệng tiếp tục ra sức chào hàng, dù sao cũng đã lâu lắm rồi không bán được món nào.

Nghe thấy lời khách hàng nói.

Mắt ông ta sáng rực lên.

Sộp! Đúng là sộp rồi! Lẽ nào vận may của mình tới thật rồi sao?

"Đúng vậy, lấy hết." Em gái ma thần nói.

Nghe vậy, Lưu Lão Hán kích động đến mức suýt khóc. Bao lâu rồi, ông đã quên mất cảm giác này bao lâu rồi, cuối cùng cũng có khách sộp ghé thăm. Nếu không phải vì có nhiều người xung quanh, chắc ông đã khóc thật rồi.

Không lâu sau.

Em gái ma thần xách một túi thuốc mê lớn rời khỏi con hẻm.

Lưu Lão Hán cúi đầu đếm tiền.

Một giọt nước mắt từ từ lăn dài trên khóe mắt.

"Lão Lưu, chúc mừng ông khai trương hồng phát nhé."

"Cảm ơn nhé."

"Bán được nhiều thế, không khao bọn tôi một chầu à?"

"Cút xéo."

Lưu Lão Hán dọn sạp, bụng bảo dạ phải đi làm vài ve cho sướng. Hơn nữa, việc em gái ma thần mua hết sạch thuốc mê càng khiến ông tin tưởng vào tinh hoa của cổ nhân.

Trước đây không bán được.

Chẳng qua là chưa gặp được người biết hàng mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!