Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 42: CHƯƠNG 42: THIÊN PHÚ DỊ BẨM

Hách viện trưởng nhấp một ngụm trà kỷ tử táo đỏ, nói: “Đúng như cậu thấy đấy, trí thông minh của tà vật đang không ngừng tăng lên. Bọn chúng có thể thích ứng với quy tắc của thế giới loài người. Trong khi chúng ta phân tích chúng thì chúng cũng đang phân tích chúng ta. Giờ bọn chúng đã biết biến thành các loài động vật đáng yêu để trà trộn vào xã hội loài người rồi.”

“Đây là một tình huống rất đáng sợ.”

“Người bình thường không có cách nào phân biệt được.”

Gã một mắt xem xong video, lòng dạ trĩu nặng, hỏi: “Video xem xong rồi. Nói đi, cái xác rốt cuộc ở đâu? Cứ nói thẳng, chẳng có chuyện gì mà tôi không tin nổi đâu.”

“Bị ăn rồi.” Hách viện trưởng thản nhiên đáp.

Bầu không khí trong phòng lập tức lặng như tờ.

Gã một mắt dùng con mắt còn lại của mình xoáy chặt vào mặt Hách viện trưởng.

Hệt như muốn nói: Mẹ kiếp, ông đang troll tôi đấy à?

Hách viện trưởng đối mặt với gã, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, thẳng thắn gật đầu: “Thật sự không lừa cậu đâu.”

“Ông ăn à?” Gã một mắt hỏi.

Hách viện trưởng hỏi ngược lại: “Chỗ của tôi là nơi nào?”

“Bệnh viện tâm thần.”

“Cậu nói đúng rồi đấy, chính là bệnh viện tâm thần. Mà nó lại đi vào một căn phòng không nên vào, bị ăn sạch sành sanh, chỉ còn trơ lại đúng một cái răng, đến mẩu xương cũng chẳng còn.” Hách viện trưởng cảm thán.

Gã một mắt không thể tin nổi: “Ông nói tà vật cấp hai bị bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần ăn thịt? Sao ông không nói luôn là kiến có thể ăn hết cả một con voi đi cho rồi?”

Hách viện trưởng nhìn gã với vẻ thương hại: “Kiến hoàn toàn có thể ăn hết một con voi mà. Chương trình ‘Thế Giới Động Vật’ có nói đấy, cậu chưa xem tập hôm trước à? Nếu chưa thì tôi khuyên cậu về tìm xem ngay đi, chấn động lắm đấy. Tự nhiên thật kỳ diệu, câu ‘đông người sức lớn’ quả là chân lý.”

Bầu không khí trong phòng lại trở nên yên tĩnh.

Gã một mắt hít sâu một hơi, gọi thẳng tên ông: “Hách Nhậm, có phải ông làm viện trưởng bệnh viện tâm thần lâu quá nên cũng bị điên luôn rồi không? Đó là tà vật cấp hai đấy! Người thường có đông mấy cũng vô dụng thôi, dù ông có dồn hết bệnh nhân trong viện này vào một chỗ với nó thì nó cũng sẽ giết sạch tất cả.”

Hách viện trưởng không đồng tình: “Nhưng sự thật là bây giờ nó chỉ còn lại một cái răng nanh, hài cốt không còn một mẩu, tôi không lừa cậu.”

“Chắc chắn tiếp theo cậu sẽ hỏi ai là người đã ăn Tang Cẩu đúng không?”

“Cậu xem tập tài liệu này trước đi, rồi sẽ hiểu thôi.”

Hách viện trưởng lấy một tập tài liệu từ trong ngăn kéo ra.

Tiêu đề:

«Phân tích hành vi bệnh nhân phòng 666»

Gã một mắt không đôi co với Hách viện trưởng nữa, nhận lấy tài liệu rồi lật xem qua loa. Vốn đang rất mất kiên nhẫn, nhưng càng đọc, gã càng trở nên tập trung, tốc độ lật giấy cũng chậm dần.

Hách viện trưởng không làm phiền gã.

Tập tài liệu này là hạng mục phân tích do chính tay ông thực hiện không lâu sau khi Lâm Phàm nhập viện.

Gã một mắt vừa đọc vừa nhíu chặt mày, trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở và tiếng giấy sột soạt.

Không biết bao lâu sau, gã mới đọc xong toàn bộ tập tài liệu.

“Đây chính là nội dung cốt lõi mà tôi đã nghiên cứu nhiều năm qua, người thường thì tôi chắc chắn không cho xem đâu, nhưng cậu thì khác, ai bảo quan hệ của chúng ta tốt như vậy chứ.”

“Giờ cậu thấy thế nào?”

Hách viện trưởng đã sớm phát hiện ra vấn đề của Lâm Phàm. Đây không phải là những việc mà một bệnh nhân tâm thần bình thường có thể làm được. Mấy năm như một, ngày nào cũng lặp đi lặp lại, lượn lờ bên bờ vực cái chết nhưng lại không hề tàn phế, vẫn cứ nhảy nhót tưng bừng.

Tỷ lệ này còn thấp hơn cả trúng số độc đắc, hoàn toàn có thể gọi là kỳ tích.

Gã một mắt trầm giọng, thốt ra bốn chữ: “Thiên phú dị bẩm!”

Gã một mắt đã từng chứng kiến rất nhiều chuyện kỳ lạ, tự cho rằng bản thân khó có thể kinh ngạc trước bất cứ điều gì nữa.

Thế nhưng cho đến khi đọc xong tập tài liệu này, gã chỉ có thể cảm thán bốn chữ ‘được mở mang tầm mắt’. Cả đời gã chưa từng gặp ai như vậy.

“Tôi muốn gặp cậu ta.” Gã một mắt nóng lòng muốn gặp chàng trai thần kỳ kia.

Tìm đường chết hết lần này đến lần khác mà vẫn không chết, ngay cả bị điện giật mà vẫn sống sót, quá dị, thật sự quá dị. Điều duy nhất gã có thể nghĩ đến là đối phương liệu có phải một kỳ tài bẩm sinh hay không.

Cũng giống như…

Kỳ tài luyện võ trăm năm có một, nếu để gã giúp hắn đả thông hai mạch Nhâm Đốc, chẳng phải sẽ bay lên trời luôn sao?

“Mấy giờ rồi?” Hách viện trưởng hỏi.

Gã một mắt đáp: “Ba giờ.”

Hách viện trưởng trợn mắt: “Cậu cũng biết là ba giờ sáng à, vậy thì cũng phải biết đây là giờ đi ngủ chứ. Tôi đã năm mươi mấy tuổi, tóc bạc trắng đầu rồi, ngày nào cũng phải dựa vào kỷ tử với táo đỏ để cầm cự qua ngày đấy. Cậu còn đòi gặp người gì giờ này nữa? Muốn gặp thì đợi đến mai, còn bây giờ thì về đi.”

Hách viện trưởng vừa nói vừa chỉ vào đầu mình, ý tứ rất rõ ràng, thấy chưa, toàn tóc trắng đấy, cậu mà tìm được một sợi đen thì tôi thua.

Gã một mắt không nói nhiều, đứng dậy rời khỏi bệnh viện tâm thần.

“Này! Cậu đi thì đi nhưng trả lại tài liệu cho tôi, đó là tâm huyết nghiên cứu của tôi đấy, sao cậu có thể làm vậy chứ?”

Hách viện trưởng thấy đối phương cầm luôn tài liệu đi mất thì vội gào lên.

Đêm khuya!

Tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ.

Gã một mắt trở về tổng bộ, châm một điếu thuốc, vừa hút vừa lật xem lại tập tài liệu. Khói thuốc lượn lờ, cả căn phòng chìm trong một màu trắng xóa. Gã đặt tài liệu xuống, đi đến bên cửa sổ sát đất, nhìn ra khu chợ đêm vẫn còn le lói ánh đèn bên ngoài.

“Một thằng nhóc thú vị.”

Tang Cẩu lẻn vào bệnh viện tâm thần, biến thành một chú chó con, người bình thường rất dễ bị lừa. Muốn nhìn thấu chân thân của tà vật thì chỉ có bọn họ mới làm được. Xem ra phải lật tung mọi ngóc ngách lên, không thể bỏ sót một tấc đất nào.

Nếu những tà vật khác cũng thông minh như Tang Cẩu thì tình hình sẽ trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!