“A di đà phật, thí chủ Lâm từ điên loạn chuyển sang nhập ma chỉ trong nháy mắt, để bần tăng tới độ hóa cho cậu.”
Giọng của vị lão tăng vang như chuông đồng, dứt lời, ông ta bước ra một bước, toàn thân hiện lên một chiếc kim chung khổng lồ màu vàng.
“Hổ Khiếu Kim Chung Tráo.”
“Đại sư Tam Giới đã tu luyện môn võ công đỉnh cấp này đến mức ngưng tụ thành thực chất, có lẽ chỉ còn cách đại tông sư một bước chân nữa thôi.”
Trong chớp mắt.
Đại sư Tam Giới đã xuất hiện bên cạnh Lâm Phàm, năm ngón tay hóa trảo, tung ra tuyệt kỹ Phật Môn - Long Trảo Thủ. Một trảo đánh ra, móng vuốt lập tức ngưng tụ thành hình vuốt rồng sắc bén.
“Lại một tuyệt kỹ nữa, Đại sư Tam Giới quả không hổ là thánh tăng Phật Môn, một cao thủ hiếm có trên đời.”
Xoảng!
Xoảng!
Long Trảo Thủ chụp xuống người Lâm Phàm, nhưng không xé nát đối phương như trong tưởng tượng, mà lại giống như va phải một tấm thép cứng ngắc.
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.
Nào ai biết Đại sư Tam Giới đang khổ không nói nên lời, mười ngón tay đau như muốn gãy lìa.
Đám con cháu nhà họ Lâm đều kinh ngạc đến ngẩn người.
“Cậu chủ tu luyện võ công gì thế?”
“Kim cương bất hoại thân?”
“Hóa ra còn có thuật luyện thể cao cấp đến vậy.”
Vốn dĩ bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng cùng nhà họ Lâm sống chết một phen, không ngờ cậu chủ lại mang đến cho họ một tia hy vọng lớn đến thế.
“Bố, Phàm nó tu luyện võ công gì vậy?” Mẹ Lâm hỏi.
Ông cụ Lâm trầm giọng đáp: “Không biết.”
Lúc này.
Đại sư Tam Giới cảm thấy Long Trảo Thủ không có tác dụng, ngay khi ông ta định rút lui thì cổ chân đã bị Lâm Phàm tóm chặt. Ông ta vừa định mở miệng.
Lâm Phàm đã quật mạnh ông ta xuống đất, một chân giẫm thẳng lên thắt lưng.
Rắc rắc!
Kim Chung Tráo vỡ tan tành.
Xương eo của ông ta cũng gãy nát, mảnh xương vỡ đâm toạc cả quần áo, máu tươi tuôn xối xả. Rầm một tiếng, cả phần eo hoàn toàn mất cảm giác.
Một đời thánh tăng cứ thế bị đạp gãy lưng.
Nửa thân trên gần như lìa khỏi nửa thân dưới.
Lâm Phàm chẳng thèm liếc mắt, ném nửa thân dưới của ông ta vào giữa đám người, gây ra một tràng la hét kinh hoàng.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét qua đám người.
“Tất cả đều phải chết.”
Vụt!
Lâm Phàm biến mất tại chỗ.
Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nào bắt kịp.
“Phập!”
Một tiếng hét thảm thiết vang lên.
Một cao thủ tham gia vây quét nhà họ Lâm bị một đấm xuyên thủng lồng ngực. Uy lực của cú đấm không hề suy giảm mà tiếp tục càn quét ra sau, khiến những kẻ đứng sau lưng gã cũng bị cuốn vào. Bọn họ như bị ném vào máy xay thịt, cơ thể bị xé thành từng mảnh ngay tức khắc.
Thịt nát máu tan.
Cảnh tượng tàn khốc đến cực điểm.
“Thằng điên nhà họ Lâm là ác quỷ! Mọi người chạy mau!”
Không biết là kẻ nào đã hét lên đầy sợ hãi.
Gã đã tận mắt chứng kiến Lâm Phàm chắp hai tay lại đập nát một cái đầu, một quyền đánh bay vô số cao thủ, trên nắm đấm thậm chí còn bùng lên lửa cháy.
Có kẻ sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy.
Một dòng chất lỏng ấm nóng chảy dọc xuống đùi, thấm ướt cả mặt đất.
Đây chính là một cuộc thảm sát.
Những kẻ tham gia vây quét nhà họ Lâm, yếu nhất cũng là tinh anh trẻ tuổi.
Giờ đây lại như cá nằm trên thớt, mặc cho người ta chém giết.
Trong đó có không ít cao thủ võ đạo đời trước, mặt dày ra tay, kết cục lại vô cùng bi thảm. Vừa đến gần Lâm Phàm đã bị một đấm đánh cho nát bét, máu thịt văng tung tóe, thê thảm không lời nào tả xiết.
Lâm Phàm đúng là một bệnh nhân tâm thần, nhưng bệnh của cậu thuộc loại tương đối nhẹ. Bình thường cậu rất hòa đồng, luôn mỉm cười với mọi người. Nhưng một khi đã nổi giận, sự hung tàn ẩn sâu trong xương tủy sẽ bùng nổ trong nháy mắt, tựa như ác quỷ giáng thế.
Không một ai cản nổi.
“Cậu chủ ngầu thật, lẽ nào đột nhiên giác ngộ rồi sao?”
“Nếu không phải nhà họ Lâm gặp phải đại nạn diệt tộc, e rằng cậu chủ vẫn cứ ngây ngô như vậy mãi.”
“Tình cảm của cậu chủ và cô Tiểu Lăng quá sâu đậm. Mô-típ này đầy rẫy trên phim truyền hình, người thân chết trước mặt, kẻ ngốc ba năm bỗng chốc tỉnh ngộ.”
Bọn họ đều là người trẻ tuổi, đầu óc cũng nhanh nhạy.
Dù hoàn cảnh hiện tại không thích hợp để nói mấy lời này, nhưng vẫn không ngăn được họ tưởng tượng bay xa.
Ngay cả mẹ Lâm và ông cụ Lâm cũng không trách mắng, ngược lại còn đang suy ngẫm, lẽ nào đúng là như vậy thật?
Lúc này.
Lâm Phàm đang đứng giữa biển máu và xác chết. Mùi máu tanh nồng nặc nhuộm đỏ cả phòng khách xa hoa.
Bất cứ ai đối mặt với Lâm Phàm đều khó thoát khỏi cái chết.
Một đấm nổ đầu, một quyền xuyên tim.
Đạo sĩ Thanh Vân không nỡ nhìn, bèn nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Lão thi triển khinh công, đáp xuống sau lưng Lâm Phàm, hai tay kết ấn, thi triển Hàng Ma Thủ Ấn của Đạo gia.
“Cậu chủ Lâm đừng sợ, lão đạo sẽ trấn áp tâm ma giúp cậu.”
Ngay khi thủ ấn của đạo sĩ Thanh Vân sắp chạm vào lưng Lâm Phàm, lão đạo bỗng kinh hãi tột độ, một luồng khí tức chết chóc ập tới.
Lâm Phàm xoay người tung một cú đấm.
Bốp!
Đầu của đạo sĩ Thanh Vân xoay một vòng, tiếng xương cổ gãy răng rắc. Cả cái đầu lật ngược ra sau lưng.
Lão trợn trừng hai mắt, đến chết vẫn không thể tin nổi mọi chuyện lại kết thúc như vậy.
Đúng là đồ thần kinh.
Một bệnh nhân tâm thần đang lên cơn, kẻ nào còn dám chủ động lại gần thì đúng là tự tìm đường chết.
Xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng như tờ.
Người nhà họ Lâm đến thở mạnh cũng không dám.
Bọn họ cũng đang chìm trong cơn sốc tột độ.