"Mọi người sao rồi?"
Lâm Phàm đã vào thế sẵn sàng chiến đấu, chuẩn bị so tài bất cứ lúc nào, chỉ là trông bộ dạng của họ không giống như muốn đánh nhau. Ồ, cũng phải, vừa rồi lỡ tay hơi mạnh, sức bùng nổ có hơi quá đà một chút. Lúc tỷ thí, anh đã nghĩ rồi, phải nương tay, không cần gây ra thương tích quá lớn.
Chỉ là nhìn cái vách tường này...
Anh biết mình lại thất bại rồi.
"Chạy, chạy mau!"
Một thành viên vô danh của Vũ Minh co cẳng bỏ chạy, hơi sức đâu mà quản nhiều chuyện như vậy nữa.
Hành động của gã châm ngòi cho một cuộc tháo chạy tán loạn.
Tất cả mọi người đều hốt hoảng tẩu thoát.
Người đồng đội vừa cùng họ tấn công đã bị một đấm nện cho tan thành tro bụi, cảnh này bọn họ đều tận mắt chứng kiến, làm sao có thể là giả được.
Lâm Phàm im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: "Cảm ơn đã chỉ giáo."
Anh tỏ ra hơi lúng túng.
Cứ ngỡ sẽ có một trận chiến nảy lửa.
Xem ra là anh nghĩ nhiều rồi.
Lúc này, Phương Chính Thiên ho ra một ngụm máu tươi, ông ta gào lên bảo các thành viên Vũ Minh quay lại, nhưng mặc cho ông ta la hét thế nào cũng chẳng ai thèm đếm xỉa. Ông ta chật vật đứng dậy, ôm ngực, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào người nhà họ Lâm.
"Các người dám ra tay với Vũ Minh, cứ chờ sự trả thù của Vũ Minh đi."
Nói rồi ông ta cà nhắc bước ra ngoài.
Đồng thời trong lòng không ngừng cầu nguyện.
Lạy trời đừng có đụng vào tôi.
Ông ta nói lời cay độc chẳng qua là không muốn mất mặt, nếu đối phương muốn giữ ông ta lại thì có chạy đằng trời.
"Ông chờ chút, tại sao ông lại muốn trả thù tôi?"
Lâm Phàm thấy ai cũng chạy hết, chỉ còn mình ông ta cà nhắc bước đi, bèn tò mò hỏi.
Anh đã coi đối phương là nhân vật phản diện.
Trong phim toàn diễn như thế.
Cái màn quyết đấu xin chỉ giáo này chính là anh học trong phim, tình tiết bên trong rất đặc sắc, nhưng có những tình tiết anh ghi nhớ rất kỹ, nhân vật phản diện cũng sẽ nói những lời này, lúc bỏ đi cũng sẽ dọa trả thù.
Nhân vật chính thì chẳng coi ra gì.
Cuối cùng người thân bên cạnh đều bị trả thù.
Lúc xem những tình tiết này, anh rất khó chịu, đã hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật trong phim.
Phương Chính Thiên không dám ngoảnh đầu lại, vẻ mặt phức tạp xen lẫn sợ hãi bất an, hơi thở có chút dồn dập, sau đó hạ giọng nói:
"Nhà họ Lâm các người dám ra tay với Vũ Minh, chính là công khai chống đối, cậu nghĩ Vũ Minh sẽ bỏ qua cho các người sao?"
Lẽ ra ông ta muốn nói không có chuyện gì.
Nhưng thân phận và địa vị đã nhắc nhở ông ta.
Ông ta không thể làm chuyện mất mặt như vậy.
Phải tỏ ra cứng rắn.
Gồng lên cà khịa với đối phương một phen.
"Tôi hiểu rồi."
Lâm Phàm suy nghĩ, anh biết tương lai chắc chắn sẽ xảy ra chuyện giống như trong phim. Bây giờ đang là trong mơ, anh không có người thân bên cạnh, nhưng Tiểu Bảo đang ở đây, anh không thể để Tiểu Bảo gặp bất cứ nguy hiểm nào.
Phương Chính Thiên không biết cậu ta hiểu cái gì.
Cũng chẳng để trong lòng.
Ông ta lê từng bước về phía cửa, mỗi bước chân nặng nề cũng là một nhịp tim đập thình thịch, vừa sợ hãi vừa đánh cược.
Ông ta nghĩ bụng, với thân phận địa vị của mình, nhà họ Lâm chắc chắn không dám ra tay với ông ta.
Ngay khi ông ta tự cho rằng mình đã an toàn.
Ông ta cảm nhận được một luồng hơi thở đáng sợ phả tới từ sau lưng.
"Tôi nghĩ kỹ rồi, ông không thể đi được. Lời ông vừa nói khiến tôi cảm thấy ông rất nguy hiểm." Lâm Phàm đột ngột xuất hiện sau lưng Phương Chính Thiên.
Phương Chính Thiên hít một hơi thật sâu, xoay người đối mặt với Lâm Phàm, cố tỏ ra bình tĩnh, cười như không cười nói:
"Thì sao nào?"
Nếu biết Lâm Phàm là bệnh nhân tâm thần, chắc chắn ông ta sẽ không hỏi như vậy.
Trên đời có một vài loại người có thể chọc vào.
Cũng có một vài loại người tuyệt đối không thể chọc.
Lâm Phàm thuộc cả hai loại, nhưng bây giờ, anh là loại không thể chọc vào.
Chỉ tiếc là... ông ta không biết điều đó.
Lâm Phàm giơ tay lên, một chưởng đập nát đầu của Phương Chính Thiên.
Phụt!
Chẳng hề do dự.
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Máu thịt văng tung tóe, nhuộm đỏ cả mặt đất.
Người nhà họ Lâm kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều chết lặng, không thể tin nổi cậu chủ nhà mình lại đánh chết Phương Chính Thiên.
Quá kích động.
Hay nói đúng hơn là đã gây ra đại họa.
"Con... có thật là Lâm Phàm của mẹ không?" Mẹ Lâm không dám tin vào mắt mình, mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, người trước mắt có thật là con trai bà không?
"Vâng ạ."
Lâm Phàm là một người rất dễ thích nghi trong mơ, một khi tiếp nhận ký ức, anh sẽ hoàn toàn hòa nhập vào đó, giống hệt hai giấc mơ trước.
Dài dằng dặc, nhưng rất thú vị.
Điều đáng tiếc duy nhất là.
Ông Trương không đến, rõ ràng anh chưa ngủ, chỉ muốn dẫn dụ ông Trương tới, ai ngờ ông Trương không đến mà lại là Tiểu Bảo đến, thật kỳ lạ.
"Cậu chủ vạn tuế!"
"Cậu chủ ngầu bá cháy!"
Đám con cháu nhà họ Lâm không nghĩ nhiều như vậy, tất cả đều hưng phấn reo hò. Đối với họ, hành động của cậu chủ thật sự quá bá đạo, hoàn toàn chinh phục được họ.
Cảm giác cứ như chơi tàu lượn siêu tốc vậy.
Lúc lên lúc xuống.
Bay vút lên cao.
Tim đập thình thịch không ngừng.