Bây giờ ông ta nói thế này, đừng nói người khác không tin, ngay cả chính ông ta cũng chẳng tin nổi.
Nhưng hết cách rồi.
Giờ đây, ông ta phải tự thuyết phục bản thân tin vào điều đó trước đã.
Muốn người khác tin thì trước hết bản thân phải tin đã.
Mấy ông cụ của các gia tộc khác cũng tò mò nhìn Lâm Phàm.
Cậu chủ ngốc nhà họ Lâm.
Thật sự khỏi bệnh rồi sao?
Lại còn trở nên bá đạo thế này, đúng là chuyện họ chưa từng nghĩ tới.
Nếu đúng là như vậy thật.
Bọn họ quả thực có chút hối hận.
Trước kia ông Lâm còn ngỏ lời với họ, nhà các ông ai có cháu gái thì gả cho cháu tôi đi, lúc ấy bọn họ nghe xong suýt nữa thì nổ tung tại chỗ. Bảo cháu gái bọn tôi gả cho thằng cháu ngốc nhà ông á? Bọn tôi điên chắc!
Sớm biết thế này.
Lúc đầu kiểu gì cũng phải đồng ý.
Ông cụ Lâm nói: "Các ông tưởng tôi là thằng ngu à?"
"Ông Lâm, nể mặt nhau chút đi."
"Ha ha, cho các ông mặt mũi à, phí của giời."
Ồn ào!
Mấy ông cụ của các gia tộc kia đều hơi tức giận, sắc mặt của đám con cháu đi theo cũng khó coi vô cùng. Bọn họ tới đây nhận lỗi đã là nể mặt nhà họ Lâm lắm rồi, vậy mà bây giờ nhà họ Lâm lại sỉ nhục họ như vậy.
Tưởng mình vô địch thiên hạ thật chắc?
Bọn họ làm vậy chẳng qua là vì không nỡ vứt bỏ tình nghĩa năm xưa mà thôi.
Hy vọng có thể quay lại như trước.
Thế nhưng đúng lúc này.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Rầm!
Trần nhà phòng khách vỡ tan tành trong nháy mắt.
Ánh sáng trắng chói lòa hóa thành kiếm ý sắc lẹm từ trên trời giáng xuống, lập tức đánh nát trần nhà.
Một bóng người chậm rãi đáp xuống.
Một ông lão mặc đạo bào, râu tóc bạc phơ.
"Thiên sư Trương!"
"Trương chân nhân!"
Mấy ông cụ của các gia tộc lớn nhìn thấy người tới cũng kinh hãi tột độ, rõ ràng không ngờ Thiên sư Trương sẽ đích thân đến.
Thiên sư Trương, một trong những huyền thoại của giới võ đạo, đã rất lâu rồi không rời khỏi đạo quán.
Bây giờ lại xuất hiện ở nhà họ Lâm, vậy chứng tỏ nhà họ Lâm sắp gặp đại họa rồi.
"Kẻ nào đã giết đệ tử Thanh Vân của ta?"
Thiên sư Trương đáp xuống đất, mặt không cảm xúc, giọng nói trầm thấp. Người khác nghe thấy giọng nói này cứ như nghe thấy âm thanh của quỷ đòi mạng, ai nấy đều sợ đến trắng bệch cả mặt.
"Thiên sư Trương lặn lội đường xa tới đây, nhà họ Lâm không ra đón từ xa, thật là thất lễ quá. Cái chết của Thanh Vân đạo trưởng đúng là một sự cố đáng tiếc." Ông cụ Lâm sắc mặt hơi thay đổi, nói.
Ông lại quên mất chuyện này.
Sư phụ của đạo sĩ Thanh Vân chính là Thiên sư Trương.
Hôm nay đối phương đích thân rời đạo quán.
Đến tận nhà họ Lâm, e rằng chuyện này không dễ giải quyết rồi.
Mấy ông cụ của các gia tộc lớn vừa rồi còn đang thân thiết với ông cụ Lâm cũng vội lùi về sau vài bước, giữ một khoảng cách, như thể muốn chứng minh: Chúng tôi không có bất kỳ quan hệ gì với nhà họ Lâm hết.
Chúng tôi chỉ là người qua đường thôi.
"Sự cố đáng tiếc? Hừ, lão phu mấy chục năm không xuống núi, hôm nay đến đây là vì đệ tử của ta. Kẻ nào đã giết nó, lão phu sẽ chỉ giết một mình kẻ đó." Thiên sư Trương lạnh lùng nói.
Sau đó, ánh mắt lão quét qua các thành viên của những gia tộc khác đang có mặt.
Ông cụ Đoàn vội nói: "Nhà họ Đoàn tôi bái kiến Thiên sư Trương, chúng tôi chỉ đi ngang qua thôi, không liên quan gì đến chúng tôi cả."
Ngay sau đó.
Mấy vị bô lão của các gia tộc còn lại cũng nhao nhao bày tỏ thái độ.
"Chúng tôi cũng vậy."
"Thiên sư Trương, nghe đồn là do cậu chủ ngốc nhà họ Lâm làm, chắc chắn là cậu ta rồi."
Ông cụ Lâm tức đến tím mặt nhìn bọn họ.
Không ngờ bọn họ lại có thể trơ tráo đến mức này.
Thiên sư Trương nhìn về phía Lâm Phàm, nheo mắt đánh giá đối phương. Lão không cảm nhận được bất kỳ hơi thở nguy hiểm nào từ trên người Lâm Phàm, liền thi triển Súc Địa Thành Thốn, trong chớp mắt đã xuất hiện bên cạnh cậu, bàn tay khô quắt đặt lên vai cậu.
"Đệ tử Thanh Vân của ta là do ngươi giết?"
Lâm Phàm tò mò hỏi: "Cháu không quen ông ấy. Ông là ai thế ạ?"
"Lão phu là sư phụ của nó."
"Ồ."
Lâm Phàm đáp một tiếng đơn giản rồi không nói gì thêm, anh cũng chẳng biết Thanh Vân là ai, trước giờ chưa từng nghe nói tới.
"Ông có biết Thánh địa Võ đạo ở đâu không ạ?"
"Lão phu đang hỏi, có phải ngươi đã giết đệ tử Thanh Vân của ta không?"
"Cháu không quen ông ấy, ông nói cho cháu biết Thánh địa Võ đạo ở đâu đi được không ạ?" Lâm Phàm nhìn ông lão thiên sư, thấy sắc mặt ông lão rất u ám, bèn đưa tay lên xoa đầu ông ta rồi nói: "Cháu thấy ông có vẻ không vui, có phải ông đang có chuyện gì buồn lòng không? Nếu có chuyện buồn thì cứ nghĩ đến chuyện gì vui vẻ là sẽ ổn ngay thôi mà."
Tất cả mọi người xung quanh đều câm nín.
Suýt nữa thì hét toáng lên.
Cậu đang làm cái quái gì vậy?
Mày có biết mày đang xoa đầu ai không hả?
Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười vô cùng rạng rỡ, đôi mắt cũng híp lại thành hai đường chỉ.
Ánh mắt Thiên sư Trương trở nên u ám. Lão khẽ động hai tay, trông thì có vẻ chậm chạp nhưng lại không ai có thể nắm bắt được quỹ đạo, từng chưởng từng chưởng liên tiếp đánh vào người Lâm Phàm.
Mỗi một chưởng đánh lên người Lâm Phàm.
Dường như có một tia sáng nhỏ lóe lên.
Trong chốc lát.
Thiên sư Trương xoay người bước ra cửa, từng bước, từng bước một, vô cùng chậm rãi.
"Cậu chủ nhà họ Lâm, ngươi đã giết người không nên giết. Lão phu lấy mạng ngươi cũng không có gì sai. Kiếp sau đầu thai có thể tới tìm ta báo thù, ta chờ."
Mấy gia tộc lớn xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán.