Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 468: CHƯƠNG 468: QUẢ NHIÊN ANH LÀ KẺ ĐỊCH LỚN NHẤT CỦA CHÚNG TÔI (3)

Nhưng cô ta biết Lâm Phàm là bệnh nhân tâm thần, lương của anh hình như đã đóng góp hết cho bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

“Có đây.” Kim Hoà Lị lấy một nghìn tệ từ trong túi xách ra đưa cho Lâm Phàm: “Đây là một nghìn, nếu anh không có tiền thì có thể đi tìm lãnh đạo, lương ở bộ phận của anh cao lắm đấy, không giống người khác đâu.”

Lâm Phàm nói: “Tôi đã dặn viện trưởng cứ dùng lương của tôi để giúp đỡ mọi người trong nhà rồi, bình thường tôi cũng không tiêu tiền nên có hay không cũng như nhau.”

Anh cho rằng làm như vậy là đúng.

Anh và ông Trương ra ngoài làm việc để giúp bệnh viện đỡ gánh nặng, đó là việc mà họ nên làm.

“Về sớm một chút, buổi tối đừng đi lang thang một mình, lỡ lạc đường thì sẽ khó tìm lắm đấy.” Kim Hoà Lị dặn dò, sau đó cầm túi xách rời đi.

Lâm Phàm nhìn bóng lưng của cô ta.

“Đúng là một người tốt.”

Anh cảm thấy rất nhiều người trong bộ phận đều rất thân thiện, ví dụ nhiều không kể xiết.

Anh đi đến trước một quầy bán trái cây.

“Anh đẹp trai, mua trái cây gì thế?” Bà chủ quầy hàng thấy có khách đến liền nhiệt tình chào mời.

“Tôi muốn mua một ít dâu tây.” Lâm Phàm nói.

Bà chủ cười nói: “Anh đẹp trai, dâu tây của quán cô toàn là hàng mới hái, ngon ngọt lắm. Hộp này vừa mới đóng xong, không có quả nào bị dập đâu.”

“Lấy một hộp đi ạ.” Lâm Phàm nói.

Sau khi thanh toán.

Lâm Phàm cầm hộp dâu tây ngồi xổm bên đường, mở ra, lấy từng quả dâu cắn bỏ phần đầu, chỉ chừa lại phần cuống.

Anh nhớ Mộ Thanh thích ăn nhất là phần cuống dâu.

Trước đây anh từng hỏi.

Mộ Thanh nói em thích ăn phần cuống dâu nhất.

Thế nên Lâm Phàm luôn ghi nhớ trong lòng.

“Ngọt thật.”

Lâm Phàm rất thích ăn dâu tây. Nhưng hôm nay anh đã chi tiêu quá tay, giờ trên người đã có hai chủ nợ.

Anh không hề quên.

Nợ Tôn Năng một trăm hai mươi lăm tệ.

Nợ Kim Hoà Lị một nghìn tệ.

Đợi sau này có tiền, anh sẽ trả hết.

Lâm Phàm hài lòng nhìn hộp dâu tây chỉ còn lại toàn cuống, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Anh có thể ngửi được mùi của Mộ Thanh vẫn còn ở thành phố Duyên Hải, cũng không xa lắm, đi một đoạn nữa là có thể tìm được.

Khách sạn quốc tế Gia Hoà.

Đây là khách sạn cao cấp nhất thành phố Duyên Hải.

Tin tức Mộ Thanh ở đây không được công bố ra ngoài, nếu không chắc chắn sẽ có cả đám fan vây kín ngoài cửa.

Chuyện gây tắc nghẽn giao thông là rất bình thường.

Trong phòng.

Mộ Thanh đang gọi video với mấy cô bạn thân trong giới giải trí.

“Chị Mộ, lần này chị đến thành phố Duyên Hải đã để lại nụ hôn đầu ở đó rồi. Lúc em thấy tin tức còn sốc nặng luôn, không ngờ an ninh ở thành phố Duyên Hải lại tệ như vậy.”

“Chị Mộ, rốt cuộc anh rể là ai vậy? Có phải đã sắp đặt trước để thăm dò dư luận, nếu tình hình tốt thì sẽ từ từ công khai đúng không?”

“Trên mạng nói rồi mà, đó là anh hùng của thành phố Duyên Hải, nghe nói một mình chống lại cả đám Tà Vật, là một người rất dũng cảm, một người đàn ông cực kỳ ngưỡng mộ chị Mộ.”

Mấy cô nàng xinh đẹp líu ríu nói.

Thực ra trong lòng họ vẫn không tin lắm việc chị Mộ bị một người xa lạ cưỡng hôn.

Ở đó có bao nhiêu cường giả của bộ phận đặc biệt như vậy.

Sao có thể để mặc đối phương làm bậy được?

Chắc chắn là đã sắp đặt trước rồi, nghĩ kỹ lại thì khả năng này rất cao, không sai vào đâu được.

Mộ Thanh mặc áo ngủ nói: “Mấy cô nhóc các cô đừng đoán mò nữa, tôi thật sự không quen anh ta. Có những chuyện tôi tạm thời không thể nói với mọi người, nhưng mọi người chỉ cần tin lời tôi là được.”

“Hi hi, chị Mộ giấu kỹ quá nha.”

“Chị Mộ, có cơ hội thì dắt anh ấy đến cho tụi em xem mặt, để em kiểm tra giúp chị.”

“Em trai em là sinh viên của Cao viện, em hỏi nó rồi, nó nói đó là cường giả mạnh nhất thành phố Duyên Hải, là thần tượng trong lòng nó đấy.”

Đối với mấy cô nàng này, Mộ Thanh chỉ có thể bất lực lắc đầu, sau đó tắt cuộc gọi, nằm dài trên chiếc giường lớn êm ái, sắc mặt trở nên nghiêm túc.

Điện thoại vang lên một tiếng “ting”.

Mộ Thanh cầm điện thoại lên, có một tin nhắn mới, cô bấm vào xem.

‘Thu hoạch ngoài ý muốn.’

Mộ Thanh xoá tin nhắn, không trả lời, cởi áo ngủ ra, bước vào phòng tắm ngâm mình.

Lúc này.

Lâm Phàm đi vào một con hẻm tối tăm.

Bước chân của anh lộ rõ sự vui vẻ. Anh sắp được tặng dâu tây cho Mộ Thanh, nên vô cùng mong đợi vẻ mặt bất ngờ của cô.

Dưới ánh trăng, hai đầu hẻm xuất hiện hai bóng người.

Xoạt xoạt!

Âm thanh kỳ lạ truyền đến.

Lâm Phàm dừng bước, nhìn thẳng về phía trước, mơ hồ thấy có người đang đứng trong bóng tối.

Sau đó.

Dưới ánh trăng, anh thấy dường như có những sợi tơ kim loại đang cuộn đến từ trong bóng tối.

Phía trước và sau con hẻm, hai tấm lưới lớn đang ập tới.

Những tấm lưới này đều được dệt từ những sợi tơ kim loại đặc biệt, vô cùng sắc bén, ngay cả sắt thép cũng có thể xuyên thủng.

Lưới trời lồng lộng, khó lòng thoát khỏi.

Lâm Phàm vội giấu hộp dâu tây vào trong ngực, khom người xuống, hai tay ôm chặt lấy nó.

Hai bóng người đứng ở đó nở nụ cười khẩy.

Đối phương đang chờ xem Lâm Phàm chết như thế nào.

Một lát nữa, cơ thể của Lâm Phàm sẽ bị tấm lưới kim loại khổng lồ này xé thành từng mảnh.

Xoẹt!

Những sợi tơ kim loại sắc bén xé toạc quần áo của Lâm Phàm, nhưng khi chạm vào da thịt anh, chúng lại không tài nào đâm thủng được.

Lâm Phàm đứng thẳng dậy, tấm lưới quấn quanh người anh lập tức đứt tung.

“May mà dâu tây không bị hỏng.”

Hai kẻ bí ẩn trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Sao có thể như vậy?”

Đối với bọn họ mà nói.

Chuyện này là không thể nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!