Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 484: CHƯƠNG 484: MẤY NGƯỜI ĐỪNG QUÁ ĐÁNG VẬY CHỨ? (2)

Bởi vì ông ta cảm nhận được sức mạnh của chính mình, nên dù thế nào đi nữa, ông ta vẫn tin rằng mình sẽ không thua Tà Vật Cá Mập này.

"Cái gì?"

Đại sư Vĩnh Tín kinh ngạc kêu lên.

Tà Vật Cá Mập đột ngột xuất hiện trước mặt đại sư Vĩnh Tín, năm ngón tay xòe ra, chụp thẳng lên mặt ông ta, túm chặt lấy, rồi ném văng ra xa. Rầm một tiếng, ông ta đâm gãy cả một cây đại thụ. Cú va chạm trời giáng này khiến đại sư Vĩnh Tín cảm thấy có gì đó không ổn.

"Hay cho câu ‘gặp nước liền mạnh’, thí chủ Tà Vật quả là kinh người." Khóe miệng đại sư Vĩnh Tín rỉ máu, nhưng ông ta vẫn cố nặn ra một nụ cười để che đi sự bẽ mặt của mình.

Nhưng trong lòng thì đang hoảng như cầy sấy.

Gặp quỷ thật rồi, sao con Tà Vật Cá Mập này lại quái dị đến thế?

Các thành viên của bộ phận đặc biệt đang vây xem bắt đầu bàn tán.

"Tình hình không ổn rồi, đại sư Vĩnh Tín sắp toang rồi."

"Con Tà Vật Cá Mập này quái lạ thật, cứ gặp nước là mạnh lên. Vừa rồi đại sư Vĩnh Tín còn chiếm thế thượng phong, giờ thì mất sạch ưu thế rồi."

"Núi Thái Sơn đáng sợ thật, chúng ta còn chưa tới khu vực sụt lún mà đã gặp phải loại Tà Vật bá đạo thế này. Nếu vào sâu tận bên trong, chẳng phải Tà Vật ở đó còn..."

Không ai dám tưởng tượng tiếp.

Hố sâu trên núi Thái Sơn đã xuất hiện lâu như vậy, bộ phận đặc biệt rất muốn tìm hiểu rõ ngọn ngành, nhưng ai cũng biết tình huống này không phải cứ muốn đi là đi được.

Còn phải xem Tà Vật có cho phép hay không.

Đại sư Vĩnh Tín là một trong những cường giả top đầu của thành phố Duyên Hải, Tà Vật khó nhằn nào mà chưa từng gặp. Lẽ nào phải huy động nhiều người mới dọn dẹp được nơi này?

Cảm giác độ khó cực cao.

Gần như là bất khả thi.

Ý chí chiến đấu của đại sư Vĩnh Tín bùng lên. Không nghĩ nhiều, ông ta lập tức tung ra những đòn hiểm hóc, lao vào sống mái với Tà Vật Cá Mập. Mỗi một cú va chạm đều tạo ra dư chấn kịch liệt.

"Bàn Nhược Thần Chưởng."

Chớp lấy thời cơ, đại sư Vĩnh Tín tung một chưởng vào bụng Tà Vật Cá Mập. Lực xuyên thấu của chưởng này cực mạnh, có thể phá hủy nội tạng của đối phương. Tà Vật có năng lực thì đã sao, một khi nội tạng bị đánh nát, chẳng lẽ còn có thể nhảy nhót tưng bừng được à?

Rầm!

Cú chưởng của đại sư Vĩnh Tín đã đánh trúng, ông ta mỉm cười đắc ý. Thế nhưng, Tà Vật chỉ lùi lại vài bước rồi đứng vững như bàn thạch.

Không thể nào!

Quê thật.

Đại sư Vĩnh Tín cảm thấy có điềm chẳng lành, tình hình hoàn toàn khác xa tưởng tượng của ông ta. Ngẩng đầu lên, ông ta bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của Tà Vật Cá Mập đang nhìn mình chằm chằm.

Bốp!

Một bàn tay của Tà Vật Cá Mập vả tới.

"Xem đây!"

Đại sư Vĩnh Tín gầm lên một tiếng, trông như muốn đỡ đòn trực diện nhưng thân thể lại di chuyển một cách quỷ dị, hai tay áp sát vào người Tà Vật Cá Mập. Bốp bốp, chưởng này nối tiếp chưởng kia, mỗi đòn đều ẩn chứa sức mạnh kinh người.

Phật Gia Thập Bát Thủ.

Nó có công dụng vi diệu ngang ngửa với Du Long Bát Quái Chưởng của Đạo gia.

Có điều, đối với đại sư Vĩnh Tín mà nói, Du Long Bát Quái Chưởng làm sao sánh được với chiêu này. Võ công thiên hạ xuất phát từ Thiếu Lâm, võ học Phật gia mới là đệ nhất thiên hạ, còn lại chỉ là hàng tham khảo thôi.

Lấy thân mình làm lá chắn, đây là lần đầu tiên đại sư Vĩnh Tín thi triển thân pháp linh hoạt đến vậy.

Lúc trước ông ta muốn đối đầu trực diện là để ra vẻ oai phong, bởi vì đối đầu trực diện luôn là cách thể hiện bá đạo và mãn nhãn nhất.

"Thí chủ Tà Vật Cá Mập, lão nạp vẫn còn dư sức tung ra Phật Gia Thập Bát Thủ đấy."

Đại sư Vĩnh Tín mỉm cười.

Trông thì có vẻ tự tin.

Thực ra trong lòng ông ta đang hơi hoảng, năng lực của Tà Vật Cá Mập đã được cường hóa, khác một trời một vực so với lúc trước.

Lúc này.

Ông ta liên tục né tránh đòn tấn công của Tà Vật Cá Mập. Mặc dù không có cú đấm nào của Tà Vật Cá Mập trúng vào người đại sư Vĩnh Tín, nhưng kình phong từ những cú đấm lại sắc như dao, cào rát cả mặt.

Rắc!

Ngay lúc đại sư Vĩnh Tín đang né tránh, một bàn tay của Tà Vật Cá Mập đã vồ tới, tóm gọn lấy mặt ông ta. Sau đó, Tà Vật Cá Mập bước lên một bước, dùng sức ném mạnh ông ta vào một cây đại thụ.

Một tiếng rầm vang lên.

Cây đại thụ gãy làm đôi.

Đại sư Vĩnh Tín phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng, hiển nhiên không thể ngờ thực lực của đối phương lại mạnh đến mức này.

"Thằng lừa trọc ngu xuẩn, chết đi cho tao!"

Cánh tay Tà Vật Cá Mập vung ra sau, siết chặt nắm đấm, chuẩn bị tung một cú trời giáng vào đầu đại sư Vĩnh Tín.

Sắc mặt đại sư Vĩnh Tín lại bình tĩnh đến lạ.

Cho dù cú đấm này giáng xuống, đầu ông ta cũng không đến mức vỡ nát, cùng lắm chỉ bị chấn động não thôi.

Ông ta bình tĩnh như vậy.

Là bởi vì ông ta còn có đường lui.

Đường lui này chính là chỗ dựa lớn nhất của ông ta. Ngay sau đó, đại sư Vĩnh Tín hét lớn:

"Lâm Phàm, cứu mạng!"

Tiếng kêu cứu vang dội vô cùng.

Nội lực cực kỳ thâm hậu.

Chẳng ai nhìn ra đây là bộ dạng của một người vừa bị Tà Vật Cá Mập cho ăn hành no nê.

"Thằng lừa trọc ngu xuẩn, không ai cứu được mày đâu!"

Tà Vật Cá Mập gầm lên giận dữ.

Nó vung nắm đấm, gân xanh trên cánh tay cuồn cuộn nổi lên, uy lực mạnh mẽ kinh người.

Bốp!

"Đừng làm vậy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!