Tà Vật Gà Trống lẩm bẩm: "Thế này thì kinh khủng quá rồi, tên kia chính là một kẻ cực mạnh trong giới Tà Vật đấy, không ngờ gã nhân loại bá đạo này lại có thể chiến đấu với hắn đến mức này."
Đối với Tà Vật Gà Trống mà nói, nó chợt cảm thấy làm nội gián bên cạnh gã nhân loại này quả là một chuyện quá nguy hiểm.
Ba con Tà Vật đứng ở rìa hố sâu.
Dù mặt đứa nào đứa nấy vẫn lạnh như tiền.
Nhưng tất cả đều kinh hãi trước cảnh tượng trước mắt.
Nhân loại này rất mạnh.
Đã mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi.
"Si thua ư?"
"Mày nói bậy bạ gì thế, sao Si có thể thua được. Mày không thấy nó bây giờ đang hưng phấn lắm à."
"Chuyện này hình như không liên quan đến hưng phấn, quan trọng là tao cảm nhận được sức mạnh của nó đang tiêu hao nhanh hơn gã nhân loại kia, các ngươi cứ nhìn kỹ là sẽ thấy vấn đề."
"Ừm... Hình như đúng là vậy thật."
Thực lực của bọn chúng đều rất mạnh.
Cũng không biết mạnh hơn đại sư Vĩnh Tín bao nhiêu lần, dĩ nhiên có thể nhìn thấu tình hình hiện tại.
Dần dần.
Vẻ mặt của Si không còn hưng phấn như ban đầu, thay vào đó là đôi chút gượng gạo.
Cả hai tách ra.
Thở hổn hển.
"Mẹ kiếp, tên này nhìn thì vô hại, nhưng sức bền của gã lại còn trâu hơn cả mình." Si giả vờ bình tĩnh nhìn Lâm Phàm, cả hai bên đều đã bị thương, cứ thế gồng mình chiến đấu hết đợt này đến đợt khác, hoàn toàn không ngừng nghỉ.
Nếu không phải nó đủ mạnh, đủ lì đòn thì tình hình bây giờ chắc chắn đã tệ lắm rồi.
Quái lạ.
Vẫn là xem thường gã nhân loại này rồi.
Lâm Phàm cúi đầu nhìn vết thương trên người, đây là những vết thương mà trước nay anh chưa từng có. Trước đây gặp Tà Vật Gián Ma rất mạnh, nhưng cũng không làm anh bị thương đến mức này.
"Mày thật sự rất mạnh."
Nghe được câu này, trong lòng Si lại dâng lên một cảm giác bực bội khó tả.
Theo lý mà nói.
Lẽ ra nó phải thắng.
Nhưng đánh đến bây giờ, nó lại cảm thấy tình hình khá tệ, có một cảm giác muốn bùng nổ mà không nói thành lời.
"Phù!"
Si thở dốc, lồng ngực phập phồng. Chiến đấu đến nước này, nó đã biết rõ thực lực của đối phương. Quả thật rất mạnh, cho dù là nó cũng chưa chắc làm được như vậy.
"Lâm Phàm, tao vẫn chưa dùng hết thực lực mạnh nhất đâu." Si nói.
Tạm thời không bàn chuyện khác.
Có bao nhiêu Tà Vật đang xem, lại còn có cả đám nhân loại đang hóng chuyện, đứa nào mà chẳng có sĩ diện, sao có thể nhận thua dễ dàng như vậy được.
"Vậy sao?" Lâm Phàm tỏ ra vô cùng tò mò.
Đối phương thật sự rất mạnh.
Trận chiến này quá đã, chưa bao giờ có cảm giác sướng như vậy.
Si dang hai tay ra, ngọn lửa sẫm màu bùng lên giữa năm ngón tay.
"Đã từng nghe qua Tam Muội Chân Hỏa trong thần thoại cổ xưa chưa?"
Đám người của đại sư Vĩnh Tín thấy ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay Si thì lập tức lộ vẻ kinh ngạc, đặc biệt là khi nghe đối phương nói đó là Tam Muội Chân Hỏa trong thần thoại cổ xưa thì lại càng sốc đến há hốc mồm.
Mỗi một hình ảnh hôm nay đều là một cú sốc lớn đối với họ.
Kiến thức được mở mang một cách chấn động.
Thần thoại cổ xưa là có thật.
Không hề lừa người.
Dù đứng cách rất xa nhưng họ vẫn có thể cảm nhận được sức nóng kinh hoàng tỏa ra từ ngọn lửa đó, nếu bị nó thiêu trúng, e là đến tro cốt cũng chẳng còn.
"Đại sư Vĩnh Tín, ông có đỡ nổi ngọn lửa đó không?" Một thành viên cường giả hỏi.
Đại sư Vĩnh Tín liếc mắt nhìn người nọ, đồ súc sinh, đến cả người xuất gia cũng dám trêu, sao không bảo cậu tự đi mà đỡ? Cho dù ông ta có dùng Kim Cương Bất Hoại Chi Thân thì cùng lắm lúc bị đốt thành tro, đống tro đó sẽ có màu vàng mà thôi.
"Cậu thấy sao?" Đại sư Vĩnh Tín hỏi ngược lại.
"Tôi thấy không ổn lắm."
Đại sư Vĩnh Tín chẳng buồn để ý đến cậu ta nữa, cho dù lão nạp có được xếp là cường giả thứ hai trong đám các cậu, nhưng cũng đâu cần chuyện gì cũng lôi lão nạp ra so sánh chứ.
Lão nạp chỉ là một hòa thượng ngày ngày tụng kinh niệm Phật, một lòng hướng thiện mà thôi.
Không màng thế sự.
Lòng dạ hiền lành.
Điềm đạm, từ bi.
Cớ sao cứ phải bắt nạt người thật thà.
"Hóa ra mày cũng biết nghịch lửa." Lâm Phàm nói.
Si nghi hoặc nhìn đối phương: "Mày nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ mày cũng biết?"
Không thể nào.
Nhân loại bây giờ làm sao có được những thứ này? Nó thừa nhận gã nhân loại trước mặt có thực lực rất mạnh, nhưng nói thật thì nó hoàn toàn không tin nhân loại sẽ biết những thứ này.
"Thật ra thì tao cũng biết một chút, nhưng tao không thích chơi lửa lắm. Khó kiểm soát, lại nguy hiểm, bình thường tao chỉ dùng để nướng thịt thôi."
"Mày biết đấy, chơi với lửa là hành vi không tốt đâu, dễ gây hỏa hoạn lắm."
"Hơn nữa rất dễ đái dầm."
Lâm Phàm mỉm cười nói ra mấy tác hại của việc chơi lửa, Si bên kia nghe xong thì thoáng sững người, vẻ mặt có hơi đần ra. Cái tên nhân loại Lâm Phàm này... đầu óc rốt cuộc có vấn đề gì không vậy?
Chẳng lẽ, đầu óc có vấn đề thật?
Nếu có vấn đề thật thì phải chữa cho đàng hoàng vào.