"Ừm... Hình như tên là Quyền Kinh." Lâm Phàm trả lời. Món này anh học trong mơ nên cũng không chắc mình có làm được hay không, nhưng lúc chiến đấu thì triển khai rất thuần thục.
"Lão nạp có một yêu cầu quá đáng, tôi rất muốn học nó, cậu có đồng ý dạy cho tôi không?" Đại sư Vĩnh Tín luôn muốn học tuyệt học của Độc Nhãn Nam, nhưng Độc Nhãn Nam không đời nào dạy ông ta. Nhiều người biết rồi thì còn gọi gì là tuyệt học nữa, đó phải gọi là võ học đại chúng rồi.
Lâm Phàm thản nhiên nói: "Được chứ."
Nghe vậy.
Đại sư Vĩnh Tín cảm động suýt rơi nước mắt. Nhìn đi, nhìn cho kỹ đi, sự chênh lệch giữa người với người nó thể hiện ở ngay đây này.
Nghĩ lại thì Độc Nhãn Nam đúng là không thể nào so sánh được với người ta.
"Khi nào thì có thể dạy tôi?" Đại sư Vĩnh Tín dò hỏi.
Lâm Phàm nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Chờ hôm nào có mưa, hoặc đợi tới cuối tháng thì ông có thể qua chỗ tôi ngủ một giấc."
Hở!
Còn phải ngủ chung à.
Thế này thì hơi ngại ngùng nha.
Tuổi tác của lão nạp đã cao, cơ thể cũng tàm tạm thôi. Nhưng Phật tổ từ bi, không thể làm mấy chuyện quá giới hạn được. Haiz, đại sư Vĩnh Tín luôn cảm thấy xã hội này đầy rẫy những ý đồ xấu.
Đối với chuyện này, trong lòng ông ta chỉ có thể nói.
Nếu vì muốn học tuyệt học mà phải bán mình, ông ta cần phải suy nghĩ kỹ lưỡng một chút.
Có nhiều chuyện thật sự cần... đánh đổi một vài thứ.
"Vậy thì chờ ngày nào có mưa đi."
Sau khi suy đi tính lại.
Ông ta mở miệng nói như thế.
Tại bộ phận đặc biệt của thành phố Duyên Hải.
"Những gì mấy người nói đều là thật sao?" Năm ngón tay của Độc Nhãn Nam gõ lên mặt bàn, kinh hãi trước những lời họ vừa kể.
Thật không ngờ ở núi Thái Sơn lại ẩn chứa bí mật chấn động như thế.
Tà Vật Si?
Mạnh hơn cả cường giả cấp Thiên Vương.
Hơn nữa, loại Tà Vật kinh khủng như thế không chỉ có một con. Độc Nhãn Nam nghĩ tới đây, trong lòng đã vô cùng run sợ. Lỡ như những con Tà Vật đó liên kết lại với nhau rồi tấn công thành phố Duyên Hải.
Vậy kết cục, nhất định sẽ cực kỳ bi thảm.
Cho dù là người cầm đầu như ông ta cũng không có cách nào chống cự nổi.
Đại sư Vĩnh Tín nói: "Đều là thật. Con Tà Vật kia tên là Si, những con khác thì không rõ lắm, nhưng lão nạp có cảm giác đều rất nguy hiểm, khẳng định người bình thường chúng ta không thể đối phó."
Cường giả cấp Trấn Thành mà cũng tự nhận mình là người bình thường.
Chuyện này thật sự khiến người bình thường không biết nên giấu mặt vào đâu, thời buổi bây giờ đến cả làm người bình thường cũng có yêu cầu cao như vậy rồi sao.
Độc Nhãn Nam im lặng nghĩ ngợi.
Lúc biết được những chuyện này, ông ta quả thật rất khiếp sợ, giống như vừa vén lên một bức màn bí mật động trời.
"Lâm Phàm và con Tà Vật Si đó sao rồi?" Độc Nhãn Nam hỏi.
Đại sư Vĩnh Tín nói: "Rất mạnh, ngang tài ngang sức, vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta. Cũng không biết rốt cuộc cậu ta tu luyện thế nào mà lại có thể đạt tới cảnh giới này nữa. Dựa vào những gì lão nạp biết, hiện tại người mạnh nhất trong chúng ta chỉ là cường giả cấp Thiên Vương thôi, thế nhưng thực lực của những con Tà Vật kia đã vượt khỏi cấp Thiên Vương rồi."
"Cảnh giới như thế này có được ghi chép lại không?"
Độc Nhãn Nam im lặng, ông ta cũng không biết cảnh giới trên cấp Thiên Vương rốt cuộc là gì, những phương pháp tu luyện này đều được lấy ra từ vài cuốn sách cổ.
Đối với Độc Nhãn Nam mà nói, khi phát hiện ra chuyện này, ông ta có cảm giác như bị núi đè, cả người thấy hơi khó thở.
Quả nhiên...
Giống như một chuỗi mắt xích. Khi tìm ra được một bí mật không ngờ tới thì sẽ càng phát hiện thêm nhiều chuyện kinh khủng khác.
Dần dần.
Độc Nhãn Nam nhận ra mình cứ duy trì trạng thái này là không ổn.
Thân là lãnh đạo của bộ phận đặc biệt.
Cho dù thật sự rất sợ.
Nhưng ở trước mặt cấp dưới, ông ta nhất định phải giữ vẻ mặt thật bình tĩnh. Nếu ngay cả người đứng đầu cũng hoảng hốt, vậy những người dưới trướng làm sao có thể bình tĩnh được?
"Mặc kệ là có hay không, nhưng mọi người cũng đừng lo lắng. Lâm Phàm chính là một ví dụ điển hình, cậu ấy là con người nhưng cũng có thể mạnh như vậy, điều đó chứng tỏ loài người chúng ta vẫn còn tiềm năng."
"Hơn nữa, dựa theo suy đoán của tôi, Tà Vật có cường giả mạnh như vậy thế tại sao lại không tấn công? Chúng ta cứ mạnh dạn mà ngẫm nghĩ một chút xem, ví dụ như loài người chúng ta cũng có cường giả ngầm thì sao."
"Tà Vật kiêng kỵ những cường giả kia, cho nên không dám làm càn."
Độc Nhãn Nam cầm điếu thuốc, vẻ mặt bình tĩnh suy đoán, lời nói ra nghe cũng có vẻ hợp lý. Đi kèm với vẻ mặt nghiêm túc và ánh mắt sâu lắng đó, trông ông ta thật sự có chút dọa người.
Bên trong phòng họp, tất cả mọi người nghe xong đều thoáng sững sờ, suýt chút nữa đã vỗ đùi tán thưởng một tiếng, nói hay, nói chuẩn lắm.
"Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? Có cần báo cáo chuyện này với tổng bộ ở Hạ Đô không?" Có người hỏi.
Độc Nhãn Nam im lặng suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chuyện này cần phải báo với tổng bộ Hạ Đô, dù sao thì nó liên quan tới toàn thể loài người. Dĩ nhiên, chuyện bia đá cũng có thể nói với họ, nhưng chúng ta nhất định sẽ không mang qua đó. Nếu họ cũng muốn nghiên cứu thì cứ phái người của họ qua đây."
"Còn chuyện quan trọng nhất là, chúng ta cần phải tiến hành theo dõi Lâm Phàm một cách toàn diện."
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng