"Người Long Quốc thường khoe khoang lịch sử ngàn năm, di sản cổ xưa, nhưng có thấy thần linh nào xuất hiện trong cung điện của họ đâu. Giờ đền thờ của nước Hải Vân chúng ta đã hiển linh, dù cả đất nước có bị nhấn chìm cũng chẳng sao cả, đây là ân huệ của thần linh ban cho chúng ta."
Vẻ mặt ai nấy đều ánh lên niềm hân hoan.
Bọn họ nóng lòng muốn vào trong điện thờ xem xét tình hình bên trong.
Nếu thật sự có một vị thần...
Nếu được thần linh chiếu cố, họ sẽ trở thành sứ giả của ngài đi lại giữa nhân gian.
"Im lặng."
Một ông lão lên tiếng, đó là Madona - một trong những thủ lĩnh của đền Hải Thần. Tuy ông ta bình tĩnh hơn những người khác, nhưng sự phấn khích trong lòng cũng chẳng thua kém ai.
"Điện Hải Thần là nơi thần linh ngự trị, không được hỗn xược." Madona nghiêm giọng nói.
"Vâng."
Mọi người đều cung kính đáp lời.
Không ai dám lỗ mãng nữa.
Sau đó, cả nhóm người tiến về phía điện Hải Thần hùng vĩ. Họ lướt đi trên sóng, chân chỉ khẽ chạm mặt nước rồi vút lên như đại bàng tung cánh giữa trời.
Chẳng mấy chốc.
Họ đã đứng trước cổng điện Hải Thần, xung quanh là những bức tượng cao gần chục mét. Những bức tượng này không biết đã ngâm dưới nước bao nhiêu năm, bề mặt bị ăn mòn và phủ đầy rong rêu, nhưng tổng thể lại mang đến một cảm giác chấn động thị giác.
Madona nhắc nhở: "Cẩn thận xung quanh, đề phòng Tà Vật xuất hiện."
Bất cứ quốc gia nào cũng đều có Tà Vật.
Nhiều quốc gia đã phát hiện ra một vấn đề.
Sinh lực của Tà Vật mạnh hơn con người rất nhiều, nhưng điều khiến họ băn khoăn là Tà Vật không hề tổng tấn công. Trước đây, cũng từng xảy ra chuyện chúng tấn công vào một thành phố nào đó.
Nhưng nó không nguy hiểm như trong tưởng tượng.
"Sao dạo này mọi người không tìm em chơi, nếu em không gọi thì mọi người quên em luôn rồi à?" Tiểu Bảo tức giận lẩm bẩm.
Cậu nhóc đeo cặp sách, vốn định đến trường, nhưng khi đến cổng lại nảy ý định đi tìm Lâm Phàm chơi nên liền bắt vệ sĩ lái xe tới đây.
"Lại trốn học à?" Lâm Phàm hỏi.
Tiểu Bảo đáp: "Vâng, học hành vô vị lắm, em không muốn học đâu, đi chơi với mọi người vui hơn nhiều."
"Em làm vậy là không được đâu." Lâm Phàm khuyên nhủ Tiểu Bảo, nên tập trung vào việc học. Thấy cậu nhóc chán học, anh cảm thấy không ổn chút nào.
Tiểu Bảo không nhận ra vẻ mặt của Lâm Phàm: "Không sao đâu, học hay không cũng thế thôi."
Lâm Phàm và ông Trương nhìn nhau, họ cảm thấy mình có trách nhiệm nặng nề, phải khuyên nhủ Tiểu Bảo quay lại trường học.
"Em đi cùng bọn anh."
Trong một con hẻm nhỏ.
Ba người họ cộng thêm Tà Vật Gà Trống với bộ dạng ma quỷ, rất dễ khiến người khác nghi ngờ. Trông chẳng khác gì mấy tay trộm gà trong truyền thuyết.
Chuyên đi trộm gà bắt chó.
"Em có biết cô bé đó không?" Lâm Phàm hỏi, chỉ vào Tiểu Phương ở phía xa.
Tiểu Bảo lắc đầu: "Em không biết ạ."
Lâm Phàm nói: "Cô bé đó đáng thương lắm, gia cảnh cũng rất nghèo. Để giảm bớt gánh nặng cho gia đình, cô bé ấy đã định bỏ học. Đối với nhiều người, việc học là một thứ xa xỉ. Vì vậy Tiểu Bảo à, em phải học hành chăm chỉ, không thể thường xuyên trốn học được. Nếu em cứ thế này, sau này anh và ông Trương sẽ không chơi với em nữa đâu."
"Đừng mà." Tiểu Bảo ôm lấy cánh tay Lâm Phàm, lắc qua lắc lại, trông rất đáng thương: "Sau này em sẽ học hành chăm chỉ, không trốn học nữa đâu ạ."
"Ừm." Lâm Phàm mỉm cười.
Anh hy vọng Tiểu Bảo sẽ chăm học hơn, cũng giống như anh và ông Trương rất ham học hỏi. Anh và ông Trương rất thích xem những điều mới mẻ trên ti vi, hơn nữa ông Trương cũng thường xuyên đọc sách, nhờ vậy mà kỹ năng châm cứu của ông ngày càng điêu luyện.
Tiểu Bảo là một đứa trẻ lương thiện.
Dù đôi khi có hơi kiêu ngạo.
Nhưng cậu đối xử với bạn bè rất tốt, lại còn biết thương xót người nghèo khổ.
"Lâm Phàm, hay là để em tài trợ cho cô bé đó nhé, em giàu lắm." Tiểu Bảo vỗ ngực, ra vẻ đại gia.
Lâm Phàm nói: "Ông Trương và anh giúp cô bé rồi, bọn anh sẽ đưa tiền lương cho cô bé để cô bé có thể tiếp tục đi học."
"Tuyệt vời." Tiểu Bảo vui vẻ nói.
Tại một góc khuất.
Tôn Hiểu cầm máy ảnh, không ngừng ghi lại cảnh tượng trước mắt.
"Không ngờ đại ca lại là người lương thiện như vậy." Anh ta vẫn luôn bám theo Lâm Phàm, nhưng sau vài chuyện xảy ra, anh ta thật sự không dám gặp mặt đại ca nữa.
Vị nữ thần đó đúng là đáng sợ thật.
Ăn một bữa thôi cũng đủ khiến mình phá sản.
Ăn thêm vài bữa nữa chắc mình phải ở lại rửa bát trừ nợ mất.
"Lạ thật, sao dạo này không thấy vị nữ thần đó xuất hiện nhỉ." Tôn Hiểu vẫn còn ám ảnh cô em gái của Ma Thần, một người uống rượu như nước lã, nhưng điều kinh khủng nhất là sau khi say bí tỉ, cô ta lại có sở thích quỵt tiền, thật quá đáng sợ.
"Tiểu Bảo, hôm nay em muốn đi đâu chơi với bọn anh?" Lâm Phàm hỏi.
Tiểu Bảo ngẩng đầu suy nghĩ một lát rồi nói: "Em muốn đi dạo khắp nơi ngắm cảnh."
"Được."
Cuộc sống của họ rất đơn giản.
Mỗi ngày chỉ lang thang trên các con phố.
Thấy ai cần giúp đỡ thì ra tay tương trợ. Khi đi ngang qua một khu trò chơi, lúc ông chủ nhìn thấy Thần Tài, hai mắt liền sáng rực.
Chỉ muốn lập tức mời Thần Tài về quán.
Nhưng lại sợ hơi đường đột.