Trương Hồng Dân ngồi bệt xuống đất, ôm đầu nức nở bằng giọng khàn đặc: "Nhưng con gái tôi có đợi được đến lúc đó không? Chúng tôi hết sạch tiền rồi."
Bác sĩ thở dài, ông thực sự bất lực trước chuyện này.
"Ồ, cháu xem tin tức trên TV rồi, nếu chú cần tủy thì cháu có thể hiến."
"Ông ấy cũng có thể hiến."
"Cả hắn nữa, hắn cũng hiến được."
Lâm Phàm chỉ vào mình, rồi chỉ Trương lão đầu, cuối cùng chỉ sang Độc Nhãn Quái.
"Hiến cái gì?" Trương lão đầu ngơ ngác, theo bản năng vội giấu hộp kim châm ra sau lưng: "Trừ bộ kim châm của lão ra, còn lại hiến gì cũng được."
"Tế bào gốc tạo máu."
"Đó là cái gì?"
"Không biết, tôi cũng nghe trên TV thôi."
Nếu phải hỏi ai là người hoang mang nhất lúc này, thì chắc chắn là gã một mắt.
Gã vốn chẳng muốn dính dáng gì thêm với hai tên điên này, một câu cũng không muốn nói. Gã đã định bụng đêm nay sẽ chuồn khỏi viện, với một cường giả như gã, cái chân phải bị liệt cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.
Chỉ là bây giờ, tên Lâm Phàm kia còn chẳng thèm hỏi một tiếng đã tự quyết rằng gã sẽ hiến tế bào gốc tạo máu. Hắn có hỏi ý kiến gã chưa vậy?
Thế nhưng, Độc Nhãn Quái chỉ thở dài một hơi rồi mặc kệ. Đương nhiên gã không có ý định từ chối, ngay cả một già một trẻ thần kinh không bình thường kia còn sẵn lòng làm việc tốt, nếu gã từ chối thì chẳng phải tự nhận mình còn không bằng cả bệnh nhân tâm thần sao?
Mẹ kiếp, lão tử đây là muốn giúp người thôi, chứ không phải hơn thua gì với hai tên điên các người!
Vị bác sĩ tóc bạc trắng nghe vậy liền nhìn về phía mấy người Lâm Phàm, suýt chút nữa thì ông đã quên trong phòng bệnh này còn có ba bệnh nhân tâm thần.
"Các cậu chắc chứ?" Bác sĩ hỏi.
"Chắc chắn." Lâm Phàm bình tĩnh đáp.
"Tôi cũng vậy, hắn hiến gì thì tôi hiến nấy, nhưng trước tiên tôi muốn uống Sprite." Trương lão đầu đang thèm Sprite lắm rồi, hiến góp cái gì không quan trọng, có Sprite uống là được.
"Tôi muốn uống Coca."
Độc Nhãn Quái thật sự không muốn bị kéo chung thuyền với hai người kia chút nào, nhưng thấy ánh mắt mong chờ của vị bác sĩ, gã đành gật đầu cho qua, xem như đồng ý.
Trương Hồng Dân há hốc miệng, không dám tin nhìn ba người mà ông vẫn luôn đề phòng. Ông không ngờ họ lại sẵn lòng hiến tủy cho con gái mình, dù chưa biết có tương thích hay không, nhưng chỉ riêng tấm lòng này cũng đủ khiến ông kinh ngạc.
Trương Hồng Dân bước tới trước giường bệnh của Lâm Phàm, quỳ rạp xuống, đưa tay ra định nắm lấy tay cậu, nhưng lại bị Lâm Phàm ghét bỏ né sang một bên.
"Cảm ơn các cậu..." Hốc mắt Trương Hồng Dân đỏ hoe, ông xấu hổ vì những suy nghĩ thiển cận trước đây của mình.
"Ông xích ra."
Lâm Phàm đẩy Trương Hồng Dân ra. Gã này lạ thật, tự dưng khóc lóc rồi quỳ trước mặt mình, chắn hết cả tầm nhìn của cậu với cô bé kia rồi.
Lâm Phàm nhìn cô bé đang nằm ở giường trong góc, cậu híp mắt, nhếch miệng cười toe toét, để lộ hàm răng trắng bóng.
Nụ cười này khiến vị bác sĩ bất giác rùng mình.
Chẳng hiểu sao ông lại thấy nụ cười của bệnh nhân này quá đỗi âm u, đảm bảo nếu thấy vào ban đêm thì thể nào cũng gặp ác mộng.
Thế nhưng cô bé nằm trên giường bệnh lại không nghĩ vậy, cô bé cố nén cơn đau, nở một nụ cười rạng rỡ không kém để đáp lại Lâm Phàm.
Cô bé rất thích nụ cười tươi rói của anh trai đối diện, giống hệt những nhân vật xinh đẹp trong phim hoạt hình, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy ấm áp vô cùng.
Không khí trong phòng bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc. Bởi vì không một ai cảm nhận được tâm trạng của hai con người đang nhìn nhau cười toe toét kia.
Ít nhất thì với Trương Hồng Dân, vị bác sĩ già, hay bất kỳ người lớn nào vô tình thấy nụ cười của Lâm Phàm, họ đều cảm thấy nó rất quái dị, rất âm u, và bất giác thấy sợ hãi trong lòng.
...
Chuyện sau đó diễn ra rất đơn giản.
Y tá đến lấy máu của cả ba người để mang đi xét nghiệm.
Lâm Phàm và Trương lão đầu đều là "khách VIP" của bệnh viện, việc kiểm tra sức khỏe toàn diện đã làm không biết bao nhiêu lần, mọi chỉ số cần thiết đều được lưu trữ đầy đủ trong hồ sơ.
Vì vậy, việc kiểm tra lại nhóm máu của họ sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Trương lão đầu ghé tai nói nhỏ với Lâm Phàm: "Hình như người đàn ông kia thiếu tiền lắm."
"Ông có tiền không?" Lâm Phàm hỏi.
"Không."
"Tôi cũng không."
Trương lão đầu gãi gãi đầu, suy nghĩ một hồi rồi đột nhiên kéo tay áo lên, có chút tiếc nuối vuốt ve chiếc đồng hồ yêu quý đang nằm trên cổ tay. Cuối cùng, ông hạ quyết tâm, nhảy xuống giường, lạch bạch chạy tới chỗ Độc Nhãn Quái, thì thầm:
"Chú có muốn mua đồng hồ không?"
"Rolex đấy."
"Biểu tượng của sự quý tộc."
"Chỉ cần chú mua, tôi tặng thêm một lần châm cứu. Sao, có muốn không?"
Độc Nhãn Quái: "..."
Gã thật sự không tài nào hiểu nổi logic của tên này.
Độc Nhãn Quái bình tĩnh nhìn Trương lão đầu.
Ánh mắt của gã đã nói lên tất cả: Ông biến đi cho tôi nhờ!
Gã chẳng buồn để tâm đến đối phương nữa. Gã thật sự muốn bổ não mình ra xem thử, tại sao ngày trước lại tò mò về bệnh nhân tâm thần cơ chứ.
Nếu thời gian có thể quay lại lúc Viện trưởng Hách gọi điện cho gã, Độc Nhãn Quái chắc chắn sẽ thay đổi tất cả.
Gã đã nghĩ sẵn câu trả lời rồi.
Viện trưởng Hách: "Cậu qua chỗ tôi một chuyến, cho cậu xem vài thứ hay ho, đảm bảo cậu sẽ hứng thú."
Độc Nhãn Quái: "Cút!"
Đúng vậy, lẽ ra gã nên trả lời như thế. Chứ không phải mò vào bệnh viện tâm thần để rồi gặp phải hai tên dở hơi này.
"Chú nhìn đi, đồng hồ Rolex toát ra khí chất quý tộc ngời ngời, bây giờ tôi kẹt tiền nên mới bán rẻ cho chú, còn khuyến mãi một lần châm cứu. Thế nào, thấy hấp dẫn chưa?"
"Chú không biết tôi quý cái đồng hồ này đến mức nào đâu, bán cho chú là tôi xót lắm đấy."
Trương lão đầu vẫn đang lải nhải không ngừng bên tai Độc Nhãn Quái.