Nhưng bây giờ...
Mẹ nó, biết rõ tôi là bệnh nhân tâm thần mà còn dám ra tay.
Gan ông cũng to thật đấy.
Khương Trung Hải biết giờ mình đang là bệnh nhân tâm thần, tuyệt đối không thể để lộ.
"Tôi liếm..."
Mặt sưng vù thì đã sao, lúc cần liếm vẫn phải liếm. Phải làm cho tất cả mọi người tin rằng ông ta là một bệnh nhân tâm thần thứ thiệt.
Nam điều dưỡng cầm con gà lên.
Viện trưởng Hách chĩa thẳng cái phao câu gà vào mặt ông ta: “Liếm đi.”
Khương Trung Hải cười ngây ngô, giật phắt lấy cái phao câu rồi bắt đầu liếm như điên.
Ọe!
Có người không chịu nổi cảnh tượng kinh tởm này, nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.
Vãi chưởng!
Đáng sợ thật, bệnh nhân tâm thần này khẩu vị mặn vãi, đúng là làm người ta chịu hết nổi.
Chủ nhiệm hỏi: “Viện trưởng, rốt cuộc ông ta bị làm sao vậy? Tôi gặp nhiều bệnh nhân tâm thần rồi mà chưa thấy ai đam mê liếm láp đến mức này cả.”
Viện trưởng Hách trầm ngâm, ra vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó sâu xa.
Chủ nhiệm rút giấy bút trong túi áo ra, người hơi nghiêng về phía trước, tai vểnh lên, sẵn sàng ghi chép lại từng lời của viện trưởng, mặt tỏ rõ vẻ khao khát tri thức.
Mấy người điều dưỡng xung quanh chỉ biết lắc đầu.
Nói về khoản nịnh sếp, bọn họ đúng là xách dép cho chủ nhiệm. Chủ nhiệm không hổ là chủ nhiệm, leo lên được vị trí này đều có lý do cả. Quá pro! Chỉ riêng chiêu này thôi cũng đủ để họ học hỏi cả đời.
"Theo nghiên cứu của tôi, rất có thể ông ta mắc phải ‘Hội chứng ảo tưởng cuồng liếm bẩm sinh’. Căn bệnh này không được ghi trong sách vở nên rất ít người biết đến." Viện trưởng Hách nói.
“Thì ra là vậy.” Chủ nhiệm tỏ vẻ bừng tỉnh ngộ, như thể vừa lĩnh hội được một môn võ công tuyệt thế. Toàn bộ suy nghĩ đều hiện hết lên mặt, một kỹ năng mà người thường không tài nào bắt chước nổi.
Đây chính là tố chất chuyên nghiệp được rèn giũa qua hơn chục năm học tập và mài dũa.
Chủ nhiệm hỏi: “Vậy thưa viện trưởng, bệnh này nên điều trị thế nào ạ?”
Viện trưởng Hách đáp: “Muốn chữa khỏi căn bệnh này, phải dùng liệu pháp sốc điện. Lát nữa mấy cậu cho ông ta thử một lần xem sao. Nếu xong mà vẫn còn muốn liếm thì cứ tiếp tục, sốc đến khi nào ông ta không nói nổi nữa thì thôi.”
“Việc ông ta thèm liếm đến vậy là có nguyên nhân cả đấy. Đó là do trong cơ thể ông ta có một loại hormone kích thích quá mức, dẫn đến khao khát mãnh liệt.”
Chủ nhiệm gật gù, vẻ nửa hiểu nửa không: “Hóa ra là vậy.”
Khương Trung Hải thấy có điềm.
Nhưng thân là bệnh nhân tâm thần, phải diễn cho tròn vai. Nếu tỏ ra sợ hãi, rất có thể sẽ bị lật tẩy.
Nhưng đúng lúc này.
Một điều dưỡng mừng rỡ reo lên: “Lâm Phàm và ông Trương về rồi!”
Họ là những ngôi sao sáng của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, cả điều dưỡng lẫn bác sĩ ai cũng quý mến họ.
Tuy họ thường xuyên bày những trò nguy hiểm, nhưng chưa bao giờ làm ai bị thương, chỉ thỉnh thoảng hơi dọa người một chút thôi.
“Về rồi à?” Viện trưởng Hách mỉm cười hỏi.
Lâm Phàm đáp: “Vâng ạ, bọn con về thăm một lát. Bọn con đi từ trong thành phố qua cây cầu lớn, tự dưng thấy gần nhà quá nên ghé về xem sao.”
Ông Trương cũng chào hỏi các bạn bệnh ở phòng khác.
Lâu rồi không gặp.
Nhớ mọi người quá.
Các bệnh nhân từ những phòng bệnh xung quanh cũng ùa ra nói chuyện với ông Trương.
“Tôi nghe nói ông với Lâm Phàm ra ngoài thế giới bem Ma Vương, thấy hai người bình an trở về là tôi yên tâm rồi. Nếu cần gì cứ hú tôi một tiếng, với vị thế của tôi ở đây, bọn họ không dám không nể mặt đâu.”
“Dạo này tôi mới phát hiện ra một bí mật động trời, nhưng vì nó là bí mật nên tôi không thể nói cho ông biết được.”
“Ông có biết cái gã mới tới kia không? Bệnh nặng lắm đấy, tôi thấy lão ta liếm phao câu gà mà nổi hết cả da gà.”
“Cẩn thận lão ta, lão là một tên biến thái đấy.”
Khương Trung Hải nghe đám bệnh nhân tâm thần bàn tán.
Thất vọng tràn trề.
Bị một đám bệnh nhân tâm thần thứ thiệt nói mình bị tâm thần.
Nhục không để đâu cho hết.
Nhưng ông ta hiểu rằng, đó là vì mình diễn quá đạt. Phải tự thả cho mình một like mới được. Nhiệm vụ này giao cho ông ta đúng là không sai mà, chỉ có ông ta mới có thể trà trộn vào bệnh viện tâm thần Thanh Sơn một cách hoàn hảo như vậy.
Không những không bị phát hiện, mà còn được các bệnh nhân tâm thần chính hiệu công nhận là đồng loại. Đây phải gọi là đỉnh cao của nghệ thuật ẩn mình!
"Cậu ta chính là Lâm Phàm."
Trong lúc giả điên giả dại, Khương Trung Hải vẫn âm thầm đánh giá Lâm Phàm. Trông y hệt như trong ảnh, chẳng có gì đặc biệt, nhưng chính con người trông có vẻ bình thường này lại là đối tượng mà tổ chức kiêng dè nhất.
Một cường giả, mà còn là một cường giả siêu mạnh.
Lâm Phàm tò mò nhìn người đang liếm phao câu gà: “Chú ấy bị sao thế ạ? Trông có vẻ đói lắm thì phải?”
Viện trưởng Hách đáp: “Bệnh viện vừa tiếp nhận một bệnh nhân mới, tình hình có vẻ nghiêm trọng.”
“Có cần để ông Trương giúp chú ấy không ạ? Với tài châm cứu của ông Trương, chắc chắn có thể chữa khỏi cho chú ấy.” Lâm Phàm hỏi. Cậu rất tin tưởng vào tài năng của ông Trương, và cũng thật lòng muốn giúp đỡ người khác.
Mấy người điều dưỡng xung quanh chỉ biết bất lực nhìn Lâm Phàm.