Khương Trung Hải đang mải tính kế sau này xử đẹp ông Trương thế nào thì nghe Lâm Phàm nói muốn đi tu luyện.
Ánh mắt ông ta lóe lên một tia sắc lẹm.
Tu luyện sao?
Hiện tại, Lâm Phàm chính là người tu luyện bí ẩn nhất.
Không một ai biết anh ta tu luyện bằng cách nào.
Hội Ám Ảnh đã sớm điều tra về Lâm Phàm, anh chưa từng học qua trường lớp nào. Hơn nữa, những video ghi lại cảnh anh ta chiến đấu, dù rất mờ, lại cho thấy lối đánh cận chiến hao hao của Học viện Phật gia.
Nhưng dù có là Học viện Phật gia đi nữa.
Cũng tuyệt đối không thể đạt tới trình độ như Lâm Phàm.
“Anh cũng muốn đi à?” Lâm Phàm hỏi.
Khương Trung Hải rất muốn nói là ông đây cực kỳ muốn đi, nhưng rồi lại nghĩ mình đang là bệnh nhân tâm thần, không thể biểu hiện thẳng thắn quá được. Lúc mới đến Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, ông ta đã nắm rất rõ phong thái của một bệnh nhân tâm thần là phải như thế nào.
Vận dụng cực kỳ thành thạo.
Ông ta vung tay múa chân loạn xạ, trông cực kỳ lố bịch. Đây chính là hiệu quả mà ông ta muốn, bởi hành vi khó hiểu chính là đặc điểm nhận dạng của một bệnh nhân tâm thần.
“Hả, ý anh là muốn đi tu luyện với tôi đúng không?”
“Tôi rất sẵn lòng chia sẻ với người khác.”
“Vậy chúng ta đi thôi.”
Lâm Phàm mỉm cười, anh đã gặp được mấy người muốn cùng mình đi tu luyện rồi. Nhớ tới Đại sư Vĩnh Tín, ông ấy cũng muốn đi tu luyện cùng anh, nhưng giờ ông ấy không còn ở đây nữa, thật đáng tiếc.
Ông Trương nghiêm túc nói: “Tu luyện là một chuyện vô cùng cực khổ. Tôi đã giúp Lâm Phàm tu luyện rất nhiều năm, trải qua không biết bao nhiêu chuyện, nguy hiểm rình rập khắp nơi, cậu phải chuẩn bị tâm lý cho tốt vào.”
Lúc này, Khương Trung Hải trợn mắt há mồm nhìn hai bệnh nhân trước mặt.
Vãi chưởng!
Tôi múa may lung tung thế mà hai người cũng hiểu được à?
Đáng sợ thật sự!
Thế nhưng, điều khiến ông ta phấn khích chính là đối phương lại muốn dẫn mình đi tu luyện. Đối với ông ta, đây quả là một niềm vui bất ngờ.
Nếu ông ta học được phương pháp tu luyện của đối phương.
Vậy thì…
Không dám tưởng tượng nữa.
Sân thượng.
Cơn mưa như trút nước từ trên trời đổ xuống, trong nháy mắt đã làm quần áo cả ba ướt sũng.
“Cảm nhận được không?” Lâm Phàm dang rộng hai tay, nhắm mắt lại, cảm nhận những hạt năng lượng tràn ngập đất trời, thật ấm áp, thật mạnh mẽ.
Ông Trương nhắm mắt lại, đáp: “Cảm nhận được mưa.”
Khương Trung Hải nhíu mày, nhưng cũng bắt chước đối phương, dang rộng hai tay nhưng chẳng có phản ứng gì.
Ông ta quan sát Lâm Phàm đang đứng giữa trời mưa.
Loáng thoáng, ông ta thấy dường như có một vầng sáng mờ ảo bao bọc lấy cơ thể anh ta.
Hoa mắt sao?
Không… đó là tu luyện.
Thực ra đúng là ông ta hoa mắt thật, chẳng có vầng sáng nào cả, chỉ là do mắt ông ta bị lóa thôi.
Viện trưởng Hách đứng bên cửa sổ, nhìn ba bóng người trên sân thượng.
“Haizz, nói cậu là may mắn hay bất hạnh đây?”
Ông không ngăn cản hành động của họ.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, ông đã biết Khương Trung Hải không phải bệnh nhân tâm thần.
Diễn giả trân quá.
Viện trưởng Hách biết Lâm Phàm là một bệnh nhân tâm thần rất thân thiện, nhưng nhận thức của anh ta lại khác người thường. Lát nữa mà thề thốt với trời, thể nào cũng bị sét đánh cho xem.
Lâm Phàm thì chắc chắn không sao.
Nhưng Khương Trung Hải kia thì khó nói lắm.
Viện trưởng Hách rút điện thoại ra.
“A lô…”
“Không cần nói nhiều, qua ngay đi.”
Bệnh viện Hoa Điền đã quá quen thuộc với số điện thoại của viện trưởng Hách, chỉ cần nhận được cuộc gọi là y như rằng có chuyện ở Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Viện trưởng Hách lắc đầu.
Bệnh viện đã quá quen với mấy vụ tự tìm đường chết kiểu này rồi, tiết kiệm được khối thời gian trao đổi. Nghĩ lại cũng thấy rợn người thật.
Lâm Phàm đứng ở mép sân thượng, vẫy tay về phía Khương Trung Hải: “Lại đây nhanh lên, tôi thấy thời tiết này, điều kiện tu luyện tốt nhất sắp tới rồi đấy, anh có muốn qua đây không?”
Khương Trung Hải háo hức muốn thử.
Mặc dù chưa thu thập được tin tức gì về đối phương, nhưng nếu có thể học được phương pháp tu luyện của người này thì chắc chắn là một chuyện tốt.
Ông Trương nghiêm túc nói: “Phương pháp tu luyện của Lâm Phàm hiệu quả lắm, chính tôi đã chứng kiến cậu ấy mạnh lên từng ngày đấy.”
Sau đó.
Khương Trung Hải đi tới bên cạnh Lâm Phàm, bị anh nắm chặt cổ tay.
Trong lòng ông ta vui như mở cờ.
Lẽ nào đây chính là màn truyền công điều hòa hơi thở trong truyền thuyết?
“Chuẩn bị sẵn sàng nhé, sướng lắm đấy.” Lâm Phàm rất phấn khích, một tay nắm lấy dây ăng ten, ngẩng đầu hét lớn: “Tới đây đi, tao chờ mày lâu lắm rồi!”
Khương Trung Hải ngây người.
Anh ta đang nói cái gì vậy?
Rồi ông ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy một tia sét kinh hoàng từ trên trời giáng thẳng xuống. Ông ta sợ đến hồn bay phách lạc, sắc mặt trắng bệch.
Đệt!
Xẹt! Xẹt! Xẹt!
Lúc ông ta muốn giãy giụa thì đã không còn kịp nữa rồi.
Sấm sét đánh vào dây ăng ten, truyền qua cánh tay Lâm Phàm rồi giáng thẳng vào người Khương Trung Hải.
“Ông Trương, tôi thấy sướng quá!” Lâm Phàm hét lớn.
Ông Trương hưng phấn nói: “Cố lên, cậu sắp thành công rồi!”
Ông thích nhất là xem Lâm Phàm tu luyện, nếu Lâm Phàm tu luyện thành công, ông sẽ có cảm giác thành tựu vô cùng.
Khương Trung Hải toàn thân co giật kịch liệt.
Từng sợi tóc dựng đứng lên.
Trông hệt như đang biến hình thành Super Saiyan, toàn thân tóe lửa điện. Sức mạnh của sấm sét vô cùng khủng khiếp, đến mức ngay cả Lâm Phàm trước đây khi gắng gượng chống đỡ cũng bị giật cho cháy khét.
Huống chi là Khương Trung Hải.