Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 521: CHƯƠNG 521: THẦN, NGÀI LÀM VẬY HÌNH NHƯ HƠI LỖ MÃNG RỒI ĐẤY (3)

Đúng vậy.

Chính là tín ngưỡng.

Đừng thấy ông ta đã già, có vẻ lỗi thời, nhưng ông ta biết rõ tất cả các hệ thống tín ngưỡng.

Mặc dù nghe có chút huyền bí.

Nhưng trong các thư tịch cổ của Phật gia đúng là có ghi chép lại, đã từng có thời hương hỏa cực thịnh, ngưng tụ thứ gọi là hương hỏa tín ngưỡng.

Hiện tại, điện Hải Thần của nước Hải Vân xuất hiện, tình huống của Madona đã chứng minh rằng Hải Thần có lẽ thực sự tồn tại.

Vậy thì bây giờ, việc xây dựng tượng thần.

Mưu đồ chắc chắn là nhắm vào tín ngưỡng.

Lãnh đạo Từ chưa bao giờ thấy hậu quả của việc một quốc gia bị kẻ khác cướp đoạt tín ngưỡng sẽ ra sao, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đó tuyệt đối không phải là chuyện tốt đẹp gì.

“Ông đang đùa sao?”

Ý tứ đã rất rõ ràng.

Đừng có mà mơ mộng hão huyền nữa.

Nói trắng ra là cảm thấy mấy người vẫn đang muốn giở trò thì đúng hơn.

Lãnh đạo Từ không tỏ rõ thái độ, dù sao đối phương cũng là khách quý, ông chỉ đáp lại một cách đơn giản, nhưng ý tứ đã rất rành mạch.

Chính là từ chối ông đấy.

Ông đừng nói nữa, nói nhiều cũng vô ích thôi.

Madona nói: “Xin đừng từ chối vội vàng như vậy. Theo thần chỉ của Hải Thần, nhân loại sắp phải đối mặt với thảm họa diệt vong, chỉ có dưới sự dẫn dắt của Hải Thần mới có thể vượt qua cơn nguy khốn này. Hy vọng lãnh đạo Từ có thể suy xét lại.”

“Loài người chỉ có thể tiến xa hơn khi vứt bỏ định kiến.”

Thái độ của Madona vô cùng chân thành, nói cứ như thể thật lòng muốn tốt cho nhân loại vậy.

Lãnh đạo Từ đáp: “Cảm ơn ý tốt của ông, nhưng không cần đâu. Chúng tôi có thể tự mình chống lại Tà Vật. Bất kể các quốc gia khác có đồng ý với yêu cầu của ông hay không, chúng tôi cũng không cần.”

Cuộc nói chuyện kết thúc.

Việc đàm phán đã thất bại.

Madona không hề tỏ ra lo lắng, ông ta mỉm cười chuyển sang chủ đề khác, như thể không hề để bụng chuyện vừa rồi.

Buổi tối.

Trên một diễn đàn mạng xuất hiện một bài đăng.

《Điện Hải Thần ở nước Hải Vân có Chân Thần!!!》

《Hải Thần sẵn lòng giúp đỡ Long Quốc chống lại Tà Vật, nhưng lại bị bộ phận đặc biệt từ chối.》

《Yêu cầu của Hải Thần rất đơn giản, chỉ cần xây dựng tượng thần làm vật dẫn, nhưng lại bị từ chối một cách không thương tiếc.》

Khi những nội dung này xuất hiện.

Ngay lập tức đã tạo thành một cơn bão trên mạng.

“Vãi! Vãi! Vãi!”

“Thật sự có thần sao?”

“Mẹ ơi, con đã thề độc với hơn chục người yêu cũ là sẽ không bị báo ứng mà.”

“Lòng lang dạ sói, từ chối là đúng rồi.”

“Nhảm nhí! Nước Hải Vân người ta có Chân Thần, chúng ta có cái gì chứ? Bây giờ thần bằng lòng giúp chúng ta chống lại Tà Vật, xây một bức tượng thì đã sao? Chẳng phải người ta đã nói rất rõ ràng rồi sao, tượng thần chỉ là vật dẫn thôi. Chẳng hiểu đám ngu đần ở bộ phận đặc biệt kia đang nghĩ cái quái gì nữa.”

“Bớt đi ông ơi, xây tượng thần làm vật dẫn chẳng khác nào giao cả đất nước cho người ta kiểm soát, nhất cử nhất động đều bị người khác giám sát đấy.”

“Đồng ý với quan điểm của lầu trên.”

“Chán vãi, biết thế đã đầu thai sang nước Hải Vân cho rồi. Người ta có Chân Thần, chúng ta đến cái rắm cũng không có. Không được, tôi phải đi kiếm trai nước Hải Vân mới được.”

“Tôi có ảnh giường chiếu của lầu trên…”

Tổng bộ.

“Lãnh đạo, bài đăng trên mạng đã tạo thành sóng gió dư luận. Tạm thời đa số đều ủng hộ việc từ chối nước Hải Vân, nhưng cũng có một bộ phận nhỏ cho rằng nên tiếp nhận ý tốt của họ.”

Loại chuyện này chỉ cần nghĩ một chút là biết ai đứng sau giật dây.

Lãnh đạo Từ nhíu mày nói: “Ban đầu tôi còn băn khoăn không biết nước Hải Vân có ý tốt hay xấu, nhưng xem ra bây giờ tôi tuyệt đối không thể lơ là được nữa rồi. Tượng thần không thể tồn tại, Hải Thần của nước Hải Vân là địch hay bạn còn chưa rõ, có lẽ ông ta còn đáng sợ hơn cả Tà Vật.”

“Vậy có cần xóa bài đăng trên diễn đàn không ạ?”

Lãnh đạo Từ nói: “Không cần xóa, để phòng bị phản tác dụng. Nếu đối phương đã công khai chuyện này ra ngoài thì chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây đâu. Chỉ cần chúng ta xóa đi, chắc chắn sẽ có bài đăng mới xuất hiện.”

“Vậy cứ để mặc như vậy sao ạ?”

“Ừ, cứ xem tình hình trước đã.”

Trong khách sạn sang trọng nhất Hạ Đô.

“Không biết điều.” Sắc mặt Madona u ám ngồi trên ghế, sau đó lấy từ trong ngực ra một pho tượng nhỏ, đặt trước mặt rồi quỳ xuống lạy: “Chủ nhân, đàm phán thất bại rồi, Long Quốc không cho phép xây dựng tượng thần của Người.”

Vút!

Ánh sáng rực rỡ lóe lên từ pho tượng, một bóng người mờ ảo hiện ra.

“Từ chối ân huệ của thần là bất kính với Thần.”

Madona cúi đầu sát đất, nói: “Đúng vậy, bọn họ chính là đại bất kính với Thần. Khẩn cầu chủ nhân trừng phạt bọn họ thật nặng, để họ thấy được uy phong của Thần.”

“Thành phố nguy hiểm nhất ở Long Quốc tên là gì?”

Madona đáp: “Là thành phố Duyên Hải.”

“Ba ngày sau, thành phố Duyên Hải sẽ bị Tà Vật hủy diệt. Ngày thành phố diệt vong chính là ngày Thần giáng thế. Từ chối ân huệ của Thần, bọn họ sẽ phải hối hận không kịp. Nhưng Thần sẽ không vứt bỏ bất kỳ sinh mạng nào, vào thời khắc nguy hiểm nhất, Thần sẽ đến và che chở cho bọn họ.”

“Chủ nhân, thành phố Duyên Hải kia hình như…” Madona nghe đến thành phố Duyên Hải, cảm thấy có gì đó không ổn. Ông ta biết ở đó có một thằng nhóc rất mạnh, nếu Thần đến đó để trừng phạt, e rằng hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều.

Hải Thần không vui nói: “Ngươi đang nghi ngờ quyết định của Thần sao?”

“Thuộc hạ không dám.” Madona không dám nói nhiều nữa. Nghĩ lại cũng đúng, thần là đấng toàn năng, cho dù thằng nhóc ở thành phố Duyên Hải kia có mạnh đến đâu cũng không thể nào là đối thủ của Thần được.

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!