Trên bãi cát.
Áp lực Mộ Thanh phải đối mặt ngày càng lớn, đám Tà Vật mỗi lúc một hung hãn khiến cô dần đuối sức. Ngay lúc cô không biết phải làm sao thì đám Tà Vật đang tấn công bỗng dừng lại, tất cả đều đứng im tại chỗ.
"Chuyện gì vậy?"
Mộ Thanh thầm nghĩ, trong lòng chợt lóe lên một tia hy vọng hão huyền. Biết đâu đám Tà Vật nhận ra một cô gái yếu đuối lại dám đứng ra bảo vệ lũ trẻ là một hành động đáng nể, thế là chúng nó cảm động, không tấn công nữa rồi kính cẩn rút lui thì sao?
Lúc này, Mộ Thanh vẫn còn đang chìm trong giấc mộng đẹp đó. Nếu để fan hâm mộ của cô biết được, chắc chắn họ sẽ đồng thanh gào lên:
"Tỉnh lại đi chị ơi, đừng mơ giữa ban ngày nữa!"
Ầm ầm!
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
"Động tĩnh từ đâu ra vậy?"
Rất nhanh, Mộ Thanh đã thấy một con Tà Vật khác hẳn những con khác xuất hiện. Thân hình nó khổng lồ, mang dáng dấp con người, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn trông như chứa đựng sức mạnh bùng nổ.
Tất cả những Tà Vật xung quanh đều lùi lại, dường như đang nghênh đón vị vua của chúng.
“Cô gái, mày đã thành công thu hút sự chú ý của tao rồi đấy.” Tà Vật Thâm Hải Vương sải những bước chân vạm vỡ tiến về phía Mộ Thanh.
Trong lòng Mộ Thanh kinh hãi, lại đụng phải một con Tà Vật biết nói tiếng người.
Mộ Thanh nói: "Tao không có ý xúc phạm, hy vọng mày có thể tha cho chúng tao."
Nói chuyện phải mềm mỏng một chút.
Tình hình hiện tại hoàn toàn bất lợi cho cô, nếu còn tỏ ra cứng rắn, rất dễ bị nó giết chết.
"Cô gái, mày đang mơ à?"
Tà Vật Thâm Hải Vương nhếch mép cười khẩy, để lộ ra nụ cười lạnh lẽo. Nụ cười đó có chút âm u, đối với Mộ Thanh mà nói, nó như thể đến từ dưới hầm băng, lạnh thấu xương, gieo rắc một cảm giác bất an bao trùm lấy tim cô.
Cô siết chặt cặp dao găm.
Hy vọng có thể cầm cự cho đến khi người của bộ phận đặc biệt tới.
“Nếu có thể mơ thì tốt quá rồi, chúng mày đến đây để phá hủy thành phố Duyên Hải, tao cũng sẽ không cản đường, tại sao cứ phải lãng phí thời gian với tao ở đây.” Mộ Thanh nói.
Lúc này.
Tà Vật Thâm Hải Vương khịt khịt mũi, như đang đánh hơi gì đó trong không khí. Cái lỗ mũi to bè như mũi trâu của nó khiến người ta có cảm giác ghê tởm.
"Tao ngửi thấy mùi thịt thơm quá, ở trong căn nhà gỗ nhỏ kia kìa."
Đôi mắt Tà Vật Thâm Hải Vương lóe lên tia sáng.
Mộ Thanh cảnh giác nói: "Ở đó không có thịt đâu, nếu mày muốn ăn, có dịp tao mời mày ăn thịt nướng."
"Mày tưởng tao ngu à? Tao biết tỏng trong nhà gỗ có trẻ con. Món khoái khẩu của tao chính là trẻ con, da mỏng thịt mềm, ngon tuyệt cú mèo. Nghĩ lại thì cũng lâu lắm rồi tao chưa được ăn.” Tà Vật Thâm Hải Vương nở một nụ cười ghê rợn.
Thôi hỏng rồi! Cô nhận ra ngay, con Tà Vật trước mặt không phải là thứ cô có thể đối phó.
Trong phút chốc.
Nó sải bước về phía căn nhà gỗ, áp lực vô hình tỏa ra ngày một mạnh.
Mộ Thanh cảm thấy áp lực này khiến cô không dám hó hé.
Cảm giác như thể tim bị ai đó bóp nghẹt.
Tà Vật Thâm Hải Vương đi lướt qua Mộ Thanh, nhưng không ra tay mà lại hướng thẳng đến căn nhà gỗ.
"Này cô gái, mày dám nhúc nhích không?"
"Nhúc nhích là chết đấy..."
"Ha ha."
Tà Vật Thâm Hải Vương không giống những con khác. Nếu là Tà Vật bình thường, chúng nó đã chẳng nói nhiều mà bóp chết luôn kẻ ngáng đường. Nhưng con này lại thích dùng chính sức mạnh của mình để đè bẹp đối phương về mặt tinh thần.
Sau đó, nó sẽ ăn thịt tất cả những đứa trẻ ngay trước mặt cô.
Cảnh tượng đó chắc hẳn sẽ đẹp lắm.
“Tại sao… mình không thể cử động được.” Trong mắt Mộ Thanh tràn ngập vẻ khó tin. Đây không phải là một loại ma pháp đáng sợ nào đó của Tà Vật Thâm Hải Vương, mà là một loại áp lực tâm lý thuần túy, khiến cô có cảm giác như bị cả một ngọn núi đè lên người, nhấc chân lên cũng khó.
Trong lòng cô sợ hãi tột độ.
Cô quay đầu nhìn lại.
Bóng dáng khổng lồ đó đang ngày một tiến gần đến căn nhà gỗ, nơi cô vẫn có thể thấy bóng dáng những đứa trẻ đáng yêu qua ô cửa sổ.
“Này, tao đến ăn thịt chúng mày đây, lũ nhóc vừa ngon vừa dễ thương, thật đáng mong chờ quá đi.” Tà Vật Thâm Hải Vương cười khoái trá. Dù không nhìn thấy, Mộ Thanh cũng có thể tưởng tượng ra gương mặt gớm ghiếc của nó lúc này đáng sợ đến nhường nào.
Mộ Thanh nghiến răng, hai tay khẽ run lên. Nhìn Tà Vật Thâm Hải Vương càng lúc càng gần căn nhà gỗ, lòng cô như lửa đốt.
“Để tao xem lũ nhóc ở đâu nào?” Nó vươn tay tóm lấy cả căn nhà gỗ, nhấc bổng lên. Lũ trẻ bên trong sợ hãi túm tụm vào nhau.
"Dì Mộ, mau đến cứu con."
"Dì Mộ, có quái vật."
"Con muốn mẹ cơ..."
Lũ trẻ gào khóc thảm thiết.
Tà Vật Thâm Hải Vương lộ vẻ hưởng thụ: "Nghe xem, thật là một âm thanh tuyệt vời, đã lâu lắm rồi không được nghe."
"Một đứa!"
"Hai đứa!"
"Không tệ, không tệ, có tận mười một đứa, cuối cùng cũng được một bữa no nê rồi."
Đôi mắt to tướng gian xảo của nó quét qua lũ trẻ.
Nước dãi đã chảy ròng ròng.
Nó vươn tay ra, tóm lấy cậu nhóc mập nhất.
"Bắt đầu từ thằng nhóc mập này vậy."
Nhóc mập sớm đã bị Tà Vật Thâm Hải Vương dọa cho hồn bay phách lạc, đứng trước mặt bao nhiêu bạn bè mà tè cả ra quần.
"Chị Mộ, cứu con..."
Lúc trước bắt nạt con rắn nhỏ, cú đấm chính nghĩa của cậu nhóc bá đạo là thế, vậy mà giờ đây, khi đối mặt với Tà Vật Thâm Hải Vương, cậu đã gặp phải khủng hoảng sinh tồn thực sự.
Ngay khi nhóc mập sắp bị Tà Vật Thâm Hải Vương tóm được.
Vút!
Mộ Thanh đột ngột xuất hiện, vung dao chém thẳng vào cổ họng nó.