“Suỵt!”
Người phụ nữ vội kéo đứa con quỳ xuống, vẻ mặt thành kính cầu nguyện. Trẻ con không hiểu chuyện, chỉ mong thần linh tha thứ.
Bóng dáng Hải Thần hiện ra sừng sững trước mắt mọi người.
“Hải Thần, cả nhà tôi đều thành kính tín ngưỡng ngài.” Một người đàn ông ngồi xe lăn tiến đến trước tượng thần, thành tâm cúng bái, thậm chí còn rời khỏi xe lăn, dù té ngã cũng cố gắng lết đến quỳ gối cầu nguyện.
Hải Thần rũ mắt nhìn xuống tín đồ bên dưới.
“Thần yêu thương chúng sinh, không gì là không thể. Kẻ nào tin vào ta, sẽ được ban cho cuộc đời mới.”
Hải Thần phất tay, một vầng hào quang bao phủ lấy người đàn ông.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngẩn người.
“Trời ơi! Chân tôi khỏi rồi, chân tôi khỏi thật rồi!” Bất thình lình, người đàn ông vui sướng nhảy cẫng lên, phấn khích đến mức không nói nên lời, sau đó lại quỳ rạp xuống đất, dập đầu lia lịa: “Cảm tạ ơn thần!”
Cảnh tượng trước mắt khiến đám đông dân thành phố xung quanh hoang mang tột độ.
Cứ như vừa gặp ma.
Mới giây trước còn ngồi xe lăn mà giờ đã bình phục, chuyện này không phải quá đáng sợ rồi sao?
Đây chính là năng lực của thần ư?
Lúc này.
Rất nhiều người vây xem chứng kiến cảnh tượng này đều bắt đầu xôn xao. Thần linh xuất hiện khiến họ khiếp sợ, nhưng tình huống này lại giống như một cơ hội trời cho bày ra trước mắt.
Dường như nó đang nói với họ rằng.
Chỉ cần tín ngưỡng Hải Thần thì sẽ được đối xử như người kia, sẽ nhận được sự chúc phúc của thần.
Trong nháy mắt.
Cộng đồng mạng bùng nổ.
Trên các diễn đàn đặc biệt, người ta bàn tán không ngừng.
“Mọi người thấy vụ này thế nào?”
“Thật sự không có chuyện gì mà thần không làm được sao?”
“Dựa vào tình hình trước mắt thì chắc là vậy.”
“Mấy người có nghĩ rằng chân của gã kia vốn không hề què, mà là…”
“Bác lầu trên biết nhiều thế.”
“Chuyện này không ổn chút nào. Thủ đoạn dùng thần thánh của nước Hải Vân quá cao tay, giống như một quả bom ném thẳng vào lòng mỗi người dân thành phố ở Long Quốc vậy.”
Hải Thần vô cùng hài lòng với cảnh tượng này, tất cả đều nằm trong dự tính của ông ta.
Hiện giờ, ông ta là vị thần chân chính duy nhất.
Lòng tin đã kéo đến.
Thì có cản cũng không được.
Có vô số cách để đùa giỡn đám người ngu ngốc này trong lòng bàn tay.
“Hải Thần, bây giờ Tà Vật đang trỗi dậy từ mặt sông, vô cùng nguy hiểm. Tôi thấy trên bờ cát có rất nhiều trẻ nhỏ, cầu xin Hải Thần nhân từ hãy cứu lấy những đứa trẻ đó.” Người đàn ông vừa được chữa khỏi chân đứng lên nói.
Gã này diễn sâu thật.
Nếu đặt trong phim điện ảnh thì cũng phải là vai nam phụ quan trọng, chuyên dùng để tôn lên phẩm chất cao quý của Hải Thần.
Trình độ thế này.
Nếu không luyện tập cả trăm lần thì tuyệt đối không thể làm được.
“Có rất nhiều trẻ con sao?” Hải Thần hỏi.
Người đàn ông vội la lên: “Thưa thần, trong số những đứa trẻ đó có cả bạn học của con tôi. Vừa rồi lúc xem livestream tôi đã thấy nó, hy vọng thần có thể cứu vớt chúng.”
Rất nhiều người đều đang xem livestream.
Nên họ cũng thấy những đứa trẻ và cả người lớn đang đứng ngây ra ở đó.
Nếu không có ai đến cứu, với tình hình này, bọn họ chắc chắn không sống nổi. Đúng lúc này, sự xuất hiện của Hải Thần đã gieo rắc hy vọng cho vô số người.
“Thành phố Diên Hải tín ngưỡng ta, ta sẽ che chở cho các ngươi.”
Vút!
Ngay lập tức, Hải Thần đang lơ lửng giữa không trung hóa thành một đốm sáng bay về phía xa.
“Hải Thần vạn tuế!”
Người đàn ông vừa được chữa khỏi chân hô lớn.
Đám đông dân thành phố phía sau cũng gào lên theo.
“Vạn tuế!”
Đức tin mù quáng là có thật. Khi một vị thần hiển linh ngay trước mắt, những kẻ không có chính kiến sẽ dễ dàng bị cuốn theo đám đông.
Tại bờ cát.
Lâm Phàm nói: “Lát nữa nó đến trước mặt chúng ta, chú sẽ đấm bay nó.”
Bọn trẻ vây quanh Lâm Phàm, nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Chú ngầu quá!”
“Chú đẹp trai quá đi!”
“Bố ơi, con sẽ giới thiệu mẹ cho bố, con không cần bố đẻ nữa đâu!” Nhóc mập reo lên.
Bố ruột của nhóc mập lệ tuôn hai hàng, biết thế ngày xưa ông đã phun thẳng lên tường cho xong.
Thằng quỷ con.
Hải Thần đã tìm thấy đám trẻ đang gặp nguy hiểm. Ông ta biết rõ, để khiến loài người ngu ngốc này tín ngưỡng mình, không chỉ cần tỏ ra cao cao tại thượng, mà còn phải để chúng phát hiện ra rằng, hóa ra thần linh lại hiền từ đến vậy, lúc nào cũng quan tâm đến chúng.
Lâm Phàm và Mộ Thanh tò mò nhìn về phía trước.
“Đó là cái gì vậy?” Mộ Thanh hỏi.
Lâm Phàm nói: “Ánh sáng… không phải, là người.”
Đốm sáng bay đến rồi ngưng tụ lại thành hình người, toàn thân tỏa ra ánh sáng thần thánh.
Hải Thần cất giọng: “Các con, ta đến để cứu vớt các con đây.”
Bé mập ôm chân trái của Lâm Phàm nói: “Bọn cháu có chú cứu rồi.”
Nhóc mập ôm đùi phải của anh nói: “Bọn con có bố cứu rồi.”
Lâm Phàm nhìn Hải Thần, sau đó chỉ vào đối phương rồi nói: “Tôi cảm nhận được một luồng khí tức đáng ghét trên người ông, nhưng ông rất mạnh, nên tôi muốn đánh với ông.”
Hải Thần nói: “Ngươi có biết ta là ai không? Ta là nơi ký thác tâm linh, là vị thần trong lòng các ngươi, Hải Thần của điện Hải Thần. Ta cảm nhận được các ngươi đang gặp nguy hiểm nên mới đến cứu, nếu không các ngươi sẽ bị con Tà Vật tội lỗi kia nuốt chửng.”
“Hải Thần, tôi là Lâm Phàm, muốn đánh với ông một trận.” Lâm Phàm ôm quyền nói.
Mộ Thanh kéo tay Lâm Phàm, nói: “Ông ta là Hải Thần, thần của nước Hải Vân.”
“Ồ.” Lâm Phàm gật đầu: “Thần của nước Hải Vân à, tôi cảm nhận được ông rất mạnh, tôi muốn đấu với ông một trận.”