Kim Hòa Lị vô cùng kinh ngạc: “Thủ lĩnh, thật sự phải làm vậy sao?”
Độc Nhãn Nam nói: “Cứ nói thẳng như vậy. Coi như cho nước Hải Vân một lời giải thích, tôi muốn xem cả hai bên có chấp nhận được không. Nếu họ không chấp nhận nổi, chúng ta nhượng bộ một bước, cái đống đã nung chảy ấy, chúng ta gửi trả lại cho họ.”
“Tất nhiên, phí ship họ tự trả.”
Kim Hòa Lị không ngờ thủ lĩnh lại ác đến thế. Nếu thật sự nói như vậy, chắc chắn sẽ không ai tin, nhưng không tin cũng chẳng làm được gì. Lời đã nói ra rồi, tin hay không tùy các người, dù sao cũng không trả lại đâu.
Sau khi cô ta rời khỏi văn phòng thì bắt tay vào xử lý việc này.
Khi cư dân mạng nhìn thấy thông báo này, biểu cảm ai nấy đều vô cùng phức tạp.
‘Về vấn đề vũ khí của Hải Thần, chúng tôi vô cùng lấy làm tiếc.’
Đại ý cũng giống như lời Độc Nhãn Nam đã nói: Nung chảy rồi, tưởng là rác thật.
Dân mạng đọc xong đều không nhịn được mà phì cười.
Dưới sự khuấy đảo không ngừng của Madona, ngày càng nhiều người cảm thấy vụ Tà Vật tấn công thành phố Duyên Hải lần này có gì đó không ổn, cứ như là do Hải Thần tự biên tự diễn.
Phía Hạ Đô sau khi biết được câu trả lời của thành phố Duyên Hải thì cũng mặc kệ luôn chuyện của Madona. Có chuyện gì thì tự đi mà giải quyết, Hạ Đô chúng tôi cũng bó tay với tình hình bên thành phố Duyên Hải rồi.
Madona tức hộc máu.
Lũ khốn kiếp đáng chết!
Ông ta không ngờ Long Quốc lại không nể mặt như vậy. Không nể mặt ông ta thì thôi đi, đằng này lại chẳng thèm coi Hải Thần ra gì. Rốt cuộc các người có đặt Hải Thần vào mắt không hả?
Sa mạc Tahala.
Một nơi hẻo lánh, một trong những môi trường khắc nghiệt nhất thế giới.
Ban ngày nóng như thiêu.
Ban đêm lạnh thấu xương.
Dù ở trong một môi trường khắc nghiệt như vậy, nhưng vẫn có người sinh sống. Những người này đều là dân bản địa của sa mạc Tahala, đã sống ở đây qua nhiều thế hệ, tiếp nối cách sinh tồn của tổ tiên.
Ngay cả tín ngưỡng cũng vậy.
Đúng lúc này.
Trên sa mạc bỗng xuất hiện một cái hố sâu hun hút, như thể có kẻ đã cho nổ bom dưới lòng đất, phá tung mặt cát lên.
Ầm ầm!
Một luồng sương đen kịt tuôn ra từ trong hố, trong nháy mắt che kín cả bầu trời, biến tất cả thành một màu u ám.
“A a a…”
Những người dân bản địa đang tụ tập lại. Họ vừa tìm được chút thức ăn trong sa mạc, chuẩn bị cho bữa trưa. Khi nhìn thấy màn sương đen ở phía xa, tất cả đều buông việc đang làm, nằm rạp xuống đất, miệng lẩm bẩm một thứ ngôn ngữ cổ xưa.
Dịch nghĩa ra là: Vị thần cổ xưa vĩ đại nắm giữ sự sống và cái chết.
Một người dân bản địa lớn tuổi cúi người, thì thầm gì đó với các tộc nhân xung quanh. Sau đó, được sự đồng ý của mọi người, ông cầm một ít thức ăn đi về phía màn sương đen đang lan tỏa.
Người dân bản địa lớn tuổi dẫn theo hơn một trăm tộc nhân, tiến đến nơi mà họ tin rằng có thần linh ngự trị.
Chẳng bao lâu sau.
Khi họ đến nơi, nhìn thấy tòa Kim Tự Tháp giống hệt vật tổ được lưu truyền trong tộc, tất cả đều kích động quỳ rạp xuống đất, dập đầu lạy lục.
“Tử Thần vĩ đại!”
“Tử Thần vĩ đại!”
Cái hố sâu ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một tòa Kim Tự Tháp cổ xưa. Đối với những người dân bản địa ở đây, đây chính là tín ngưỡng của họ. Vị thần của họ cuối cùng đã xuất hiện.
Đám dân bản địa trông thật nhỏ bé và tầm thường trước Kim Tự Tháp. Họ quỳ lạy dưới chân tòa tháp, thành kính cúng bái, cầu nguyện.
Bất chợt.
Tiếng hô của ông ta vút cao.
Phía trước Kim Tự Tháp, một cỗ quan tài đá trồi lên, rồi ‘rầm’ một tiếng, nắp hòm bật mở. Sương đen bao phủ bên trong, không thể nhìn rõ hình dạng vật thể. Một lát sau, sương đen tan đi, một vị thần đầu chó với hai tay bắt chéo trước ngực đang nằm trong quan tài đá.
Vị thần đầu chó đột ngột mở mắt, ánh sáng đen lóe lên. Ngài lơ lửng bay lên từ trong quan tài, cây quyền trượng bên cạnh chính là biểu tượng của ngài.
Quyền trượng Tử Thần.
Trên đỉnh quyền trượng có khảm một viên đá quý. Xung quanh viên đá quý có vô số oan hồn quấn lấy. Nhìn kỹ, có thể thấy biểu cảm của những oan hồn này thống khổ đến nhường nào, như thể đã phải chịu sự tra tấn tột cùng trước khi chết.
Vị thần đầu chó nhìn xuống những người dân bản địa bên dưới, giang rộng hai tay, vô số sương đen cuồn cuộn tuôn ra từ sau lưng. Những người dân bản địa reo hò, họ cho rằng Tử Thần đang đáp lại mình.
Nhưng rất nhanh sau đó.
Họ phát hiện ra một chuyện kinh hoàng. Sương đen mù mịt ập tới, quấn chặt lấy cơ thể họ.
“A!”
Tiếng la hét thảm thiết vang lên.
Làn sương đen như có trí tuệ, chui vào ngũ quan của họ. Cơ thể họ bắt đầu biến đổi dị thường. Chỉ trong chốc lát, tất cả đã biến thành những cái xác không hồn, không có ý thức.
Vị thần đầu chó giơ cao quyền trượng, miệng lẩm nhẩm một loại thần chú nào đó.
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Mặt đất sa mạc nứt toác. Vô số xác chết bị chôn vùi trong sa mạc bị một lực lượng nào đó lôi kéo, tất cả đều từ dưới lòng đất trèo lên, vong linh tái sinh.
Vị thần đầu chó dẫn theo đội quân vong linh đông vô tận, tấn công về phía quốc gia nằm ở rìa sa mạc Tahala.
Buổi chiều!
Ba giờ.
Một thành phố nhỏ với dân số hơn trăm nghìn người hoàn toàn náo loạn.
“Cái gì thế kia?”
“Không biết nữa, chắc là một đàn muỗi tụ lại thôi.”
Rất nhiều người dân dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, cứ ngỡ đó chỉ là một đàn muỗi khổng lồ. Họ chỉ thấy kinh ngạc, nhưng nào hay biết, đó chính là Tử Thần đang đến để thu gặt sinh mạng của mình.