Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 550: CHƯƠNG 550: THẦY LÂM DẠY DỖ MỘNG MA

“A!”

“Có hung linh.”

“Nổ súng!”

Cạch cạch cạch!

Thấy bọn họ giơ súng bắn vào đồng đội, Lâm Phàm không thể khoanh tay đứng nhìn. Anh biến mất tại chỗ ngay tức khắc, vươn tay tóm gọn hết đám đạn.

Keng!

Keng!

Keng!

Không một viên đạn nào trúng người, tất cả đều rơi loảng xoảng xuống đất.

“Tao liều mạng với mày!”

Mấy thành viên xung quanh chìm vào ảo giác, kẻ thì điên cuồng đấm vào tường, người thì lấy đầu húc thẳng vào vách.

Lâm Phàm giơ tay lên, tiện thể đánh ngất bọn họ.

Anh cảm nhận được suy nghĩ của họ đều đã bị ảnh hưởng.

Lúc này.

Trong phòng chỉ còn mình Lâm Phàm đứng đó, những người khác đều đã bất tỉnh.

Ánh đèn đỏ chớp nháy liên hồi.

Lúc đỏ.

Lúc đen.

Khi căn phòng tối om, đưa tay ra cũng không thấy được năm ngón.

Lúc sáng lên, một bóng người đang ngồi ở bàn ăn, tay bưng bát cơm và lia lịa.

Chớp nháy, chớp nháy.

Thoắt ẩn thoắt hiện.

Gương mặt của bóng người đó vô cảm, đôi mắt trống rỗng không chút sinh khí.

“Ông là ai?” Lâm Phàm hỏi.

Bóng người này là đàn ông, gã bưng bát cơm kê lên miệng, đôi mắt nhìn thẳng vào Lâm Phàm.

Lâm Phàm ngồi xuống đối diện, hai tay đặt trên bàn, nói: “Mùi trên người ông hôi quá, chắc lâu rồi chưa tắm nhỉ? Nhưng ông yên tâm, tôi không để bụng đâu, vì tôi không bao giờ kỳ thị ai cả.”

“Bọn họ là đồng nghiệp của tôi. Nếu họ là bạn tôi, thì bây giờ ông không còn ngồi đây ăn cơm được đâu.”

“Ông hiểu ý tôi chứ?”

Nếu có người khác chứng kiến cảnh tượng này, chắc chắn sẽ sợ đến không nói nên lời.

Đại ca ơi.

Người ngồi đối diện anh là hung linh đấy.

Cái loại tàn nhẫn khét tiếng.

Anh có thể tỏ ra nghiêm túc một chút được không?

Hoặc ít nhất là sợ hãi một chút.

Nhút nhát, hoảng sợ, vâng vâng dạ dạ cũng được mà.

Còn bây giờ thì…

Cứ như thể anh đang nói chuyện ngang hàng, khiến cho cái gọi là sinh vật siêu nhiên trở nên tầm thường hết mức.

Mộng Ma đặt bát cơm xuống.

Gã từ từ xoay đầu.

Kẽo kẹt!

Kẽo kẹt!

Đặc sản của loài ma, cứ xoay cổ là phải có tiếng động, đây là hiệu ứng âm thanh bắt buộc để tăng độ kinh dị lên vài phần.

Trong phòng, những cơn gió lạnh lẽo thổi hiu hiu.

Đôi mắt của Mộng Ma tràn ngập ma lực, có thể kéo đối phương vào ảo giác.

Một lúc sau.

“Ông có nhìn tôi kiểu đó cũng vô dụng thôi. Ông có biết trước khi đến đây tôi đã ở đâu không?”

“Ở linh đường, người nhà của những nạn nhân bị ông hại chết khóc thảm thương lắm.”

“Nhìn cảnh đó, tôi cũng muốn khóc theo.”

“Nhưng bây giờ tôi không đánh nhau với ông, mà là nói chuyện phải trái. Hy vọng ông hiểu rằng, tuy tôi hiền lành, nhưng sự kiên nhẫn của tôi là có giới hạn.”

Lâm Phàm nhìn chằm chằm Mộng Ma, bắt đầu giảng giải đạo lý, lấy đức phục người. Đánh nhau cũng được thôi, nhưng tùy tiện ra tay là hành vi không tốt.

Lộc cộc!

Cái đầu của Mộng Ma đột nhiên rơi khỏi cổ, lăn trên bàn ăn rồi dừng lại ngay trước mặt Lâm Phàm. Đôi mắt gã trợn trừng nhìn anh, hai hàng máu tươi chảy ra từ khóe mắt.

Cửa nhà rung lên bần bật.

Gió lạnh gào thét ùa vào.

Bầu không khí kinh dị đặc quánh.

Người bình thường gặp phải cảnh này có lẽ đã sợ đến tè ra quần.

“Tôi đang nói chuyện rất nghiêm túc, xin ông hãy cư xử cho phải phép.” Lâm Phàm nhặt cái đầu của Mộng Ma lên, đặt lại lên cổ gã.

Vẻ mặt anh vô cùng nghiêm túc.

Dáng vẻ cực kỳ đứng đắn.

Anh nghiêm giọng quở trách:

“Xin ông chấn chỉnh lại thái độ của mình! Ông sát hại bao nhiêu người vô tội, gây ra bao nhiêu đau thương cho gia đình họ, chẳng lẽ ông không có chút hối cải nào sao?”

“Bây giờ tôi càng nghĩ càng thấy tức.”

Lâm Phàm giận dữ nhìn Mộng Ma, một luồng khí tức phẫn nộ lan tỏa ra ngoài. Căn phòng đang lạnh lẽo bỗng chốc nóng bừng lên, hơi thở nóng bỏng tinh khiết bao trùm toàn bộ ngôi nhà.

Mộng Ma cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Gã đột ngột đứng dậy, há miệng định gào thét về phía Lâm Phàm.

Ầm!

Nhiệt độ nóng rực khiến Mộng Ma không thể chịu nổi.

Trong nháy mắt, gã hóa thành một vũng nước sủi bọt.

Và ngay khoảnh khắc đó, Mộng Ma đã chết.

Mây đen bao phủ trên nóc khu chung cư cũng tan biến.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi.

Tất cả mọi thứ đều trở lại sáng sủa.

Những người dân xung quanh dừng bước, ngước nhìn khu chung cư, họ phát hiện ra luồng khí âm u đã biến mất, mọi thứ dường như tươi sáng hơn hẳn.

Lâm Phàm thấy đồng đội đều bị mình đánh ngất.

Nếu họ tỉnh lại mà thấy mình vẫn bình an vô sự.

Chắc chắn sẽ trách mình.

Hừm…

Vậy thì nằm chung cho vui.

Tuyệt!

Mình thông minh ghê!

Đội trưởng từ từ tỉnh lại, anh ta mở mắt, đầu óc có chút mơ hồ, nhất thời quên mất chuyện gì đã xảy ra.

Anh ta xoa xoa sau gáy, cảm thấy hơi đau.

Còn có chút tê rần.

Đột nhiên.

Đội trưởng nhớ ra mình đang ở đâu, vội nắm chặt vũ khí, cảnh giác nhìn xung quanh.

Không xong rồi.

Xảy ra chuyện lớn rồi.

Anh ta không biết tại sao mình lại ngất đi, nhưng ngất xỉu ở một nơi bị hung linh ám thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc, thậm chí không dám nghĩ tới.

Nhìn những người đồng đội đang nằm la liệt trên đất.

Anh ta cảm thấy có lẽ chỉ còn mình mình sống sót.

“Sao lại thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Đội trưởng lẩm bẩm, vẻ mặt trở nên hoảng hốt. Chính anh ta đã dẫn đồng đội đến tiêu diệt hung linh, nhưng không ngờ…

"Đau quá."

"Hít… hít…"

"Đây là đâu vậy?"

Đội trưởng há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt. Những người đồng đội mà anh ta tưởng đã chết đều đang từ từ tỉnh lại. Điều này khiến trái tim đã nguội lạnh của anh ta như được hồi sinh.

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!