Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 578: CHƯƠNG 578: MỘT MÌNH TAO CHẤP HẾT!

Bởi vì nếu thua, dù có trốn đi đâu, kết cục cũng như nhau mà thôi.

Không chỉ mình cậu ta nghĩ vậy.

Tất cả mọi người đều hiểu rõ sự thật này.

Sắc mặt của BOSS và những người khác đều vô cùng nghiêm nghị, hai tay chắp lại cầu nguyện.

“Thắng, nhất định phải thắng.”

Mọi hy vọng sống sót của nhân loại ở Viêm Hoàng đều đặt cược cả lên người Lâm Phàm.

Vào khoảnh khắc này.

Mọi người phát hiện bầu trời ở vùng ngoại ô bắt đầu méo mó, sau đó vô số lỗ đen kịt như mực xuất hiện, từ trong những vòng xoáy đó tỏa ra một luồng không khí u ám, rợn người.

Vô số vòng xoáy.

Tựa như những cánh cửa địa ngục đang mở ra.

Một tiếng gầm gào sắc lẹm, âm u truyền ra từ trong vòng xoáy.

“Đáng sợ quá.”

Tay chân tên đầu trọc lạnh toát, như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Cậu ta bất giác rùng mình.

Toàn thân run lẩy bẩy.

Nỗi sợ hãi bao trùm lấy tâm trí.

Tên đầu trọc muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy cổ họng như bị thứ gì chặn lại, không tài nào thốt nên lời.

Còn những người dân đang xem truyền hình trực tiếp.

Họ cảm nhận được cái lạnh thấu xương xuyên qua cả màn hình. Đó không phải là cái lạnh phát ra từ thiết bị điện tử, mà là toàn bộ thành phố đều bị luồng khí lạnh này bao phủ.

Mọi người nín thở nhìn chằm chằm vào những vòng xoáy.

Chẳng mấy chốc.

Khi nhìn thấy thứ chui ra từ vòng xoáy, sắc mặt tất cả mọi người đều trở nên trắng bệch vì kinh hãi.

Vô số quỷ dị bay lượn xuống.

Một phút.

Hai phút.

Mười phút.

Và chúng vẫn đang tiếp tục xuất hiện.

Những người dân xem livestream cảm thấy tay chân lạnh ngắt.

Họ hít vào một hơi khí lạnh, không thể diễn tả nổi sự kinh hoàng đang dâng lên trong lòng.

Dòng bình luận trên kênh livestream bắt đầu bùng nổ.

“Chúng ta còn thắng nổi không?”

“Toang rồi, phen này toang thật rồi, không thể thắng nổi đâu. Mọi người nhìn số lượng quỷ dị kìa, đông như thế này thì chúng ta đối phó kiểu gì?”

“Haizzz!”

“Nhân loại đến đây là chấm hết rồi. Thân là một trong những người cuối cùng của nhân loại, tôi muốn nói: Ông đây đếch sợ!”

“Trước khi chết được ở bên người nhà, là chuyện hạnh phúc nhất rồi.”

Sắc mặt BOSS trở nên tái nhợt, gã cũng cảm thấy nhân loại chẳng còn chút hy vọng nào nữa.

Số lượng quá khủng khiếp.

Hơn nữa, đám quỷ dị xuất hiện lần này đa phần đều là ác linh, ngay cả tà linh cũng không hề ít.

Với sức mạnh như vậy.

Loài người lấy gì ra để chống đỡ?

“Wow, ngầu phết, gọi được cả đám đông thế này cơ à.”

Lâm Phàm nhìn đám quỷ dị đang tuôn ra từ vòng xoáy.

Anh chẳng hề sợ hãi.

Số lượng đúng là đông hơn.

Nhưng anh lại cảm thấy vô cùng hào hứng, có lẽ lát nữa sẽ có một trận chiến cực kỳ ác liệt, anh thực sự rất mong chờ.

Kẻ ham não người xuất hiện.

“Con người, mày sợ rồi chứ?” Nó là kẻ dẫn đầu, cũng là con quỷ dị từng tiếp xúc với Lâm Phàm, nó muốn nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của tên loài người ngu ngốc này.

Chỉ tiếc là.

Nó chẳng thấy gì cả.

Không có một chút sợ hãi nào.

Điều này khiến kẻ ham não vô cùng thất vọng.

Lâm Phàm nói: “Sợ cái beep gì, tao còn đang thấy hóng đây này. Tao chờ lâu lắm rồi, ba ngày đối với tao dài thật đấy. Tao xem phim thấy mấy trận đánh lớn đều phải có tí nghi thức cho nó ngầu.”

“Ba ngày qua tao đã ngồi im trong phòng chỉ để chờ bọn mày đến đấy.”

Lời nói mới bá đạo làm sao.

Tên đầu trọc đang phát trực tiếp, ghi lại từng lời của Lâm Phàm.

Người dân đang cầu nguyện.

Vị thần hộ mệnh vững vàng này đã nhen nhóm một tia hy vọng le lói trong lòng họ, có còn hơn không.

“Chủ của bọn mày đâu?” Lâm Phàm hỏi.

Anh tìm kiếm một con quỷ dị trông khác biệt hoàn toàn.

Tìm một vòng.

Cũng không thấy đâu.

Kẻ ham não âm u nói: “Mày vẫn chưa đủ tư cách để gặp chủ nhân của bọn tao.”

“Ồ, xem ra tao vẫn chưa thể hiện thực lực của mình, nên bọn mày có hơi hiểu lầm về tao rồi. Nhưng không sao, lát nữa tao sẽ nghiêm túc với bọn mày.” Lâm Phàm nói.

Tên đầu trọc cố gắng quay cận cảnh Lâm Phàm hơn một chút.

Giữ vững ống kính.

Khung cảnh quả thật hùng tráng.

Một người đối mặt với vô số quỷ dị.

Tất cả mọi người đều xúc động.

Dù hy vọng mong manh, nhưng cuối cùng vẫn có một người đứng ra che chắn trước mặt họ, vì họ mà chiến đấu với quỷ dị.

Những từ như vĩ đại, hiên ngang cũng chẳng thể nào hình dung hết được bóng lưng ấy.

Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, lôi ra một chai rượu trắng, mở nắp, ngửa cổ tu ừng ực. Uống cạn xong, anh nghiêm mặt ném chai rượu đi, hai tay nắm chặt lại, dõng dạc tuyên bố: “Tao, Lâm Phàm, nghe nói bọn mày rất mạnh, nên ngứa nghề muốn thử sức một phen.”

“Trận chiến hôm nay, là để một mình Lâm Phàm tao chấp hết cả lũ chúng mày, phân rõ sống chết, cũng định đoạt thắng thua. Hy vọng các ngươi dốc hết toàn lực, đừng có giấu bài, kẻo sau này lại hối hận.”

Những lời này.

Khá là ra dáng.

Với trình độ văn chương của Lâm Phàm, anh tạm thời không thể nói ra những lời hay ý đẹp, tất cả đều là học lỏm từ trong phim ảnh. Trong đó toàn là những tay anh chị, anh rất thích học theo họ.

Xoẹt!

“Tao sẽ bung hết sức đây.”

Lâm Phàm xé toạc quần áo, hai tay siết chặt lại. Những thớ cơ vốn trông bình thường bỗng căng phồng lên, gân xanh nổi cuồn cuộn. Một cột lửa bùng lên ngút trời, bao trọn lấy cơ thể anh.

“Gràààà…”

Khí thế tăng vọt.

Ý chí võ đạo bùng nổ.

Mặt đất không chịu nổi sức mạnh kinh khủng này, nứt ra thành những đường rãnh như mạng nhện, rồi nhanh chóng lan rộng ra xung quanh.

Ầm

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!