Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 593: CHƯƠNG 593: ĐÀN GẢY TAI TRÂU, MẤY NGƯỜI NÓI CÁI QUÁI GÌ VẬY?

Thấy Lâm Phàm bị Tử Thần phang thẳng quyền trượng vào đầu, tim Áo Lai Mỗ như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ngay cả một cường giả trấn áp được cả Hải Thần mà cũng không đỡ nổi Tử Thần sao?

Nhưng ngay sau đó.

Cậu ta thấy Lâm Phàm chỉ xoa xoa đầu, trông chẳng hề hấn gì.

Hoàn toàn không giống cảnh tượng đầu nát toác mà cậu ta tưởng tượng.

Điều này lại nhen nhóm hy vọng trong lòng cậu ta.

Rất nhanh.

Cậu ta lại thấy Lâm Phàm bị Tử Thần dùng quyền trượng nện cho phát nữa vào đầu.

Trái tim lại thót lên tận cổ.

Nhưng lại rất nhanh.

Anh vẫn chẳng sao cả.

Chết tiệt!

Có cần phải kích thích như vậy không?

Tâm trạng của cậu ta cứ như đang chơi tàu lượn siêu tốc.

“Không thể nào.”

Tử Thần gầm lên giận dữ. Lão ta hoàn toàn không để ý rằng cây quyền trượng trong tay mình đã xuất hiện vết nứt, hai cú đập trời giáng vừa rồi đã ảnh hưởng cực lớn đến nó, nhưng lão ta lại chẳng bận tâm đến thay đổi nhỏ nhặt này.

Nếu Tử Thần biết quyền trượng của mình có vấn đề.

Chắc lão ta sẽ tức đến nổ phổi mất.

Ngay lúc này.

Tử Thần vung quyền trượng, sương đen cuồn cuộn hóa thành một con Tử Long khổng lồ lao về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm tung một đấm, trực tiếp đánh tan luồng sương đen.

Đối với anh.

Thứ này chẳng có chút sát thương nào.

“Lực lượng Tử Thần, xông lên.”

Tử Thần gầm lên thịnh nộ, những xác không hồn do lão ta tạo ra ồ ạt lao về phía Lâm Phàm. Tuy đám xác không hồn này không quá mạnh nhưng số lượng lại đông như kiến, thật sự khiến người ta phải khiếp sợ.

“Thủ đoạn bỉ ổi.”

Lâm Phàm tỏ vẻ khinh thường hành động của Tử Thần.

Đánh nhau là phải dựa vào bản lĩnh của mình.

Đằng này lão ta lại đi mượn sức của kẻ khác.

Lâm Phàm gầm lên một tiếng.

Tung ra một quyền.

Nắm đấm phóng đi, sức mạnh lan tỏa vô tận, không thấy điểm dừng.

Chỉ trong nháy mắt, Lâm Phàm đã quét sạch gần hết đám xác không hồn.

Đối với Lâm Phàm mà nói.

Anh không có hứng thú gì với lũ lâu la này.

Sau đó, anh lao thẳng về phía Tử Thần.

“Đây là trận chiến giữa ông và tôi, tôi không muốn có kẻ thứ ba hay nhiều hơn xen vào.”

Lâm Phàm không áp sát Tử Thần mà chỉ siết chặt năm ngón tay, nhắm thẳng mục tiêu mà đấm tới. Một khi sức mạnh thuần túy nhất bộc phát, trời long đất lở cũng là chuyện thường.

Sắc mặt Tử Thần biến đổi.

Lão ta cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp bùng nổ từ đối phương, một luồng áp lực nặng nề ập tới.

Quá đáng sợ.

Tử Thần gầm lên giận dữ, gió lốc nổi lên, thân hình lão ta phình to hơn, hai mắt bắn ra tia sáng đen kịt, giơ cao quyền trượng rồi hung hãn đập về phía Lâm Phàm.

Quyền trượng va chạm với nắm đấm của anh.

Một tiếng ma sát chói tai vang lên.

Sắc mặt Tử Thần thay đổi đột ngột.

Lão ta chết trân nhìn cây quyền trượng của mình vỡ tan tành, vẻ mặt không thể tin nổi, cứ như vừa gặp ma. Cây quyền trượng cứng rắn mang sức mạnh hủy diệt như vậy lại có thể vỡ vụn, chuyện này khiến lão ta không tài nào chấp nhận được.

“Đùng!”

Nắm đấm xuyên qua.

Cơ thể Tử Thần chấn động mạnh, rõ ràng đã bị ảnh hưởng.

Lâm Phàm nói: “Quyền trượng của ông cũng mạnh đấy, nhưng phải nói thật là nó không đủ cứng. Nếu nó đủ cứng thì tôi đã chẳng đấm vỡ được rồi.”

Tử Thần trợn tròn mắt chó, cúi đầu nhìn cây quyền trượng đã vỡ thành từng mảnh.

Lão ta tức đến mức nổi gân xanh.

Áo Lai Mỗ kinh hãi thốt lên: “Quyền trượng tượng trưng cho sức mạnh của Tử Thần vậy mà lại vỡ tan, sao có thể…”

Trong thần thoại cổ xưa, quyền trượng chính là cội nguồn sức mạnh của Tử Thần.

Nó có thể điều khiển cả đội quân vong linh.

Và cứng rắn vô song.

Ai có được quyền trượng của Tử Thần, người đó có thể sử dụng sức mạnh của ngài, đó là những câu chuyện lưu truyền từ bao đời.

Áo Lai Mỗ đã nghe những câu chuyện này từ nhỏ đến lớn.

Khi thần thoại thực sự hiện ra trước mắt.

Cậu ta đã bị sốc nặng.

Hơn thế nữa là sự sợ hãi tột độ.

Lâm Phàm chẳng nói nhiều lời, anh luôn chiến đấu theo logic của riêng mình. Quyền trượng gãy thì có liên quan gì đến anh, đã đánh nhau thì sao tránh được chuyện làm hỏng đồ đạc, đây đều là chuyện hết sức bình thường.

Mặc dù… Tử Thần có vẻ rất tức giận vì chuyện này.

Nhưng tức giận cũng là một cách để kích phát sức mạnh.

“Tử Thần, tiếp theo tôi sẽ nghiêm túc đây.” Lâm Phàm nói.

Tử Thần ngơ ngác…

Nghiêm túc?

Thế vừa nãy là giỡn chơi à?

Khi Tử Thần còn đang rối trí không hiểu Lâm Phàm nói gì.

Vừa định chuẩn bị chiến đấu nghiêm túc, Lâm Phàm đã ra tay rồi.

Trong nháy mắt, anh đã xuất hiện ngay trước mặt Tử Thần.

Giơ tay lên!

Tung một đấm!

Ầm ầm!

Một loạt tiếng động nặng nề vang lên, sắc mặt Tử Thần đột biến, lồng ngực phải hứng chịu những cú đấm liên hoàn. Đối với lão ta, thân là Tử Thần, rất khó bị thương, cơ thể lão ta được tạo thành từ sương đen linh hồn, có thể miễn nhiễm với những tổn thương vật lý thông thường.

Nhưng mà bây giờ…

Lão ta có thể khẳng định, mình thực sự đã bị thương.

Tử Thần cúi đầu nhìn ngực mình, chỉ thấy nơi đó hiện lên những vết rạn nứt, chúng trông như những đường vân để lại sau khi bị sét đánh, lấy trái tim làm trung tâm rồi lan ra bốn phía.

Lão ta cúi đầu nhìn chằm chằm.

Rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.

Nhưng đúng lúc này.

Lâm Phàm lại xuất hiện trước mặt Tử Thần, năm ngón tay xòe ra, tung thêm một chưởng nữa. Ầm một tiếng, chưởng lực vô biên, luồng sức mạnh hùng hậu trực tiếp tạo thành sóng xung kích, bao trùm lấy Tử Thần chỉ trong tích tắc.

“Hửm?”

Anh dừng tay.

Thấy toàn thân Tử Thần bê bết máu, anh nhíu mày hỏi: “Tình hình gì đây, sao ông không đánh trả?”

Anh thấy chuyện này hơi sai sai.

Rõ ràng Tử Thần rất mạnh, chỉ cần cảm nhận khí tức là biết.

Vậy mà lão ta ăn trọn hai đòn của mình mà không hề có chút phản ứng nào.

Trong đầu anh thầm nghĩ.

Lẽ nào lão ta đang coi thường mình, cho rằng mình không đủ trình?

Tử Thần không hiểu Lâm Phàm đang nói gì.

Nếu lão ta có thể hiểu được lời anh nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!