Gã đàn ông trước mắt này hoàn toàn khác xa những gì cô ta tưởng tượng.
Mộ Thanh cười không hề che giấu, cứ thế phô ra trước mặt Dao Cơ, như thể muốn nói: “Đúng vậy, tôi đang cười cô đấy.” Chỉ là nụ cười này rốt cuộc có ý gì thì cô ta chỉ có thể tự mình đoán mò mà thôi.
Dao Cơ tức đến nghiến răng ken két, thật ra chẳng cần nói cũng biết Mộ Thanh đang cười cái gì.
Dưới gầm bàn.
Cô ta đá Mộ Thanh một cái, liếc xéo, ý tứ đã quá rõ ràng: “Đến lúc nói chuyện chính rồi đấy.”
“Tôi muốn nói với anh một chuyện.”
Mộ Thanh im lặng một lúc, cuối cùng vẫn quyết định làm theo sự sắp xếp của tổ chức, nếu không thì kết cục của việc phản bội chính là đối mặt với những cuộc truy sát không hồi kết.
“Ừ.”
Lâm Phàm gật đầu đầy mong đợi, không biết Mộ Thanh định nói gì với mình.
Ví dụ như…
Chồng ơi, em biết anh là chồng em rồi, trước đây em chỉ trêu anh cho vui thôi, bây giờ chúng ta về bên nhau nhé.
Ừm, anh đang mong chờ những lời này đấy.
Chỉ có điều, đối với Lâm Phàm mà nói.
Anh vẫn luôn nhớ mãi chuyện Mộ Thanh sẽ cho anh ăn mấy món kỳ lạ.
“Chồng, đây là ngẩu pín hổ.”
“Chồng, đây là ngẩu pín lừa.”
“Anh phải ăn nhiều vào nhé. Chỉ có như vậy anh mới có một cơ thể khỏe mạnh và không bao giờ biết mệt.”
Nghĩ đến những chuyện này.
Lâm Phàm lúc nào cũng nở một nụ cười hạnh phúc.
Vợ mình đúng là tốt với mình nhất trên đời.
“Tôi phải đi xa một thời gian. Em họ của tôi sẽ ở lại đây, con bé không có ai chăm sóc, nên tôi muốn nhờ anh cho nó ở tạm một thời gian.” Mộ Thanh nói.
“Hả?”
“Em phải đi xa à?”
Lâm Phàm kinh ngạc nhìn Mộ Thanh, vẻ mặt lộ rõ sự tiếc nuối. Còn về chuyện Dao Cơ muốn ở lại, anh chẳng thèm để tâm.
“Đúng vậy.”
Mộ Thanh đáp. Cô là phụ nữ, liếc mắt là có thể nhận ra ánh mắt của đối phương nhìn mình tràn ngập tình ý, cứ như thể là ánh mắt giữa vợ chồng với nhau.
“Anh ta thật sự có ý với mình sao?”
“Vẫn luôn coi mình là vợ của anh ta à?”
Trong lòng Mộ Thanh có chút rối bời.
Đối với cô, quá trình quen biết Lâm Phàm vô cùng kỳ diệu. Cô chưa hề chủ động quyến rũ đối phương, thế mà Lâm Phàm vừa xuất hiện đã là một tay chiếm hời chuyên nghiệp.
Cứ gọi vợ ơi vợ à.
Mộ Thanh rất bị động, hoàn toàn không nắm thế chủ động trong bất cứ chuyện gì, phần lớn thời gian đều bị suy nghĩ của Lâm Phàm dắt mũi.
Cô cảm thấy đây là một chuyện cực kỳ đáng sợ.
Nghĩ kỹ lại mà xem.
Đủ loại dấu hiệu cho thấy, rất có thể Lâm Phàm là một cao thủ tình trường, luôn dùng thế chủ động để áp đảo mọi tình huống. Đối với Mộ Thanh, tình hình dường như đúng là như vậy.
Lâm Phàm nói: “Có thể không đi được không.”
Ông Trương xen vào: “Đúng vậy, ở đây tốt biết bao, tôi cực kỳ thích nơi này. Nếu cô đi, cậu ấy sẽ buồn lắm đấy.”
Ai dám bảo ông Trương nhà ta không hiểu chuyện tình cảm chứ.
Ông liếc mắt một cái đã nhận ra, nếu Mộ Thanh thật sự rời đi, Lâm Phàm chắc chắn sẽ rất đau khổ. Là bạn thân nhất, ông đương nhiên không muốn thấy Lâm Phàm như vậy.
Mộ Thanh không biết phải làm sao.
Thật ra thì tôi cũng không muốn đi.
Nhưng…
Dao Cơ lên tiếng: “Ở nhà có chút chuyện cần chị họ về giải quyết, đợi giải quyết xong là có thể quay lại ngay thôi.”
Cô ta thầm nghĩ trong lòng.
Đi là tốt rồi.
Cô ta tự tin rằng đợi đến khi Mộ Thanh quay lại, cô ta dám chắc rằng trong mắt Lâm Phàm sẽ chẳng còn chị họ đâu, mà chỉ có mình Dao Cơ cô thôi.
Có một câu nói rất hay.
Trong mắt anh chỉ có em, còn cô ta… là ai vậy?
Mộ Thanh nói: “Giải quyết xong tôi sẽ quay lại ngay.”
Thật ra, Mộ Thanh luôn cảm thấy tình huống này có gì đó không đúng lắm. Tại sao lại phải nói giải quyết xong chắc chắn sẽ quay lại? Mối quan hệ giữa chúng ta là gì chứ?
Cứ như thể có gì đó mờ ám lắm vậy.
Lâm Phàm tỏ ra vô cùng lưu luyến, nhưng anh biết Mộ Thanh có việc phải làm, dù không nỡ cũng không thể ngăn cản, dù sao anh cũng là một người rất biết quan tâm đến người khác.
“Được rồi.”
Hết cách rồi.
Chỉ có thể như vậy thôi.
Sau đó, Mộ Thanh hỏi: “Cô ấy ở tạm chỗ hai người có tiện không?”
Lâm Phàm đáp: “Chắc chắn là không tiện rồi, vì ngoài em ra anh không thể ngủ với người phụ nữ nào khác. Hơn nữa bọn anh chỉ có hai cái giường, nên nghĩ đi nghĩ lại, hay là để cô ấy ngủ chung giường với ông Trương đi.”
“Tôi sẵn lòng chia sẻ giường của mình.” Ông Trương nghiêm túc nói.
Mộ Thanh nghe xong chỉ muốn bật cười.
Nụ cười trên mặt Dao Cơ cứng đờ.
Nghe xem.
Đây là tiếng người nói đấy à?
Nhìn sang ông Trương có vẻ lôi thôi bên cạnh, nếu thật sự phải ngủ chung với cái ông già này, cô ta thà chết đi cho xong.
Mộ Thanh nói: “Em họ à, thật ra cũng không tệ đâu, hay em cứ ở tạm với ông Trương xem sao?”
Nếu không phải tình huống không cho phép, cô cũng muốn cười một trận cho đã.
Nhìn vẻ mặt sa sầm của Dao Cơ, cô cảm thấy cơn tức ban nãy đã tan biến sạch sẽ.
Dao Cơ nói: “Ở như vậy hơi bất tiện, còn chỗ nào khác không?”
Suy nghĩ của cô ta rất đơn giản.
Tốt nhất là được ở riêng với Lâm Phàm, đến lúc đêm hôm khuya khoắt, củi khô lửa bốc, thể nào cũng xảy ra vài chuyện hay ho, từ đó hoàn toàn nắm chắc Lâm Phàm trong lòng bàn tay.
“Để tôi nghĩ xem nào, Thanh Sơn chắc là còn chỗ.” Lâm Phàm nói.
Ông Trương đáp: “Ở đó chắc chắn còn chỗ mà, giường nhiều lắm, ở bao lâu cũng được.”