Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 613: CHƯƠNG 613: TÌNH TRẠNG CỦA CẬU RẤT KỲ LẠ (3)

Ngô Thắng hoàn toàn bị hành động của Lâm Phàm chinh phục, không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế. Anh ta thừa biết, muốn được người khác giới thiệu cho một cao thủ thực thụ thì khó khăn đến mức nào. Dù sao thì ai mà chẳng có lòng riêng, làm gì có ai sẵn lòng giới thiệu một người tài giỏi cho người khác chứ.

Vậy mà người trước mắt…

Lâm Phàm lại đồng ý ngay tắp lự.

Điều này thật sự khiến Ngô Thắng khâm phục.

“Cảm ơn cậu, tôi không ngờ trên hành tinh này lại có một người thú vị như cậu. Quả nhiên thế giới rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Ngô Thắng tôi hy vọng sau này vẫn có cơ hội gặp lại những người như cậu.”

“Tôi bằng lòng kết bạn với cậu.”

Ngô Thắng bước đến trước mặt Lâm Phàm và nói.

Lâm Phàm mỉm cười, đưa tay ra: “Chào anh, lần đầu gặp mặt, rất vui được làm quen.”

“Chào cậu.”

Ngô Thắng bắt tay Lâm Phàm, hai con người đến từ hai thế giới khác nhau lần đầu tiên gặp gỡ tại nơi này.

Nếu ông Trương biết có người tin tưởng mình tìm đến, chắc chắn ông sẽ hào hứng lắm, đồng thời cũng sẽ tiếp đãi đối phương vô cùng nghiêm túc, dùng kỹ thuật châm cứu điêu luyện, thần sầu của mình để khiến người đó phải tâm phục khẩu phục.

Ngô Thắng nói: “Tôi muốn nói cho cậu biết một chuyện, hành tinh của các cậu sắp gặp rắc rối rồi. Tôi không phải người của hành tinh này, mà đến từ một nơi khác trong vũ trụ.”

“Lần này chúng tôi đến tổng cộng bốn người, tôi là một trong số đó, mục đích là để điều tra tình hình bên các cậu.”

“Bởi vì hành tinh của cậu có di tích cổ xưa, đã bị rất nhiều người nhòm ngó. Theo tôi đoán, chẳng bao lâu nữa, các cậu sẽ phải đối mặt với vô số cường giả.”

“Nếu cậu muốn, tôi có thể mời cậu gia nhập đội của tôi.”

Đây là điều duy nhất anh ta có thể làm.

Còn việc bảo vệ cả hành tinh này là chuyện bất khả thi, ngay cả tổ tiên nhà anh ta cũng không có năng lực đó. Nếu thật sự dám làm, e là sẽ bị các chủng tộc khác đánh cho bay màu.

“Anh là người ngoài hành tinh à?” Lâm Phàm tò mò hỏi.

Ngô Thắng im lặng một lúc rồi nói: “Cũng có thể hiểu như vậy.”

Người ngoài hành tinh…

Đó là cách gọi chung của người trên hành tinh này dành cho các sinh vật ngoài vũ trụ.

Anh ta đã từng nói chuyện này với Ngô Tú Tú.

Nên cũng hiểu được danh xưng ‘người ngoài hành tinh’.

Một cách gọi khá thú vị.

“Mong chờ thật đấy,” Lâm Phàm nói.

Ngô Thắng ngẩn người: “Cậu nói gì cơ?”

“Tôi rất mong có cơ hội giao lưu với các cường giả, tôi thích học hỏi từ người khác để nâng cao thực lực của mình trong chiến đấu,” Lâm Phàm đáp.

Anh đã học được những thói hư rồi.

Uống rượu, đánh nhau đều đã biết.

Chỉ còn thiếu hút thuốc và mấy trò chơi bời trác táng là chưa bước vào cuộc sống của anh mà thôi.

Một khi những thứ này cũng len lỏi vào cuộc sống của anh, thì sẽ đáng sợ đến mức nào chứ.

May mà Lâm Phàm của chúng ta là một thiếu niên ngoan được giáo dục tốt, trước nay chưa bao giờ chủ động dính vào những thứ tệ nạn này.

Ngô Thắng nói: “Tôi đã tìm hiểu hệ thống tu luyện của các cậu, chia theo cấp bậc chữ số, sau đó đến Trấn Thành, rồi Thiên Vương. Cấp chữ số tương đương với cảnh giới Luyện Thể khởi đầu của chúng tôi, Trấn Thành là Kim Thân, Thiên Vương là Chân Nguyên. Dựa vào việc cậu có thể đối đầu với tôi, thực lực của cậu có lẽ đã đạt đến Tam Diệu Cảnh.”

“Đó là cái gì vậy?” Lâm Phàm nghe Ngô Thắng nói mà mơ màng, hoàn toàn không hiểu đối phương đang nói gì.

Ngô Thắng giải thích: “Luyện Thể, Kim Thân, Chân Nguyên, Thần Hồn, Tam Diệu. Cậu chính là Tam Diệu, trong người có Thiên Địa Nhân tam hỏa, tu luyện đến đỉnh cao thì tựa như hai vai có hai mặt trời, đỉnh đầu có một vầng thái dương. Có điều, sức mạnh của cậu rất lạ.”

“Nói là Tam Diệu thì lại mạnh một cách kỳ lạ, cách cậu ra đòn tuy rất đơn giản nhưng sức mạnh bộc phát lại vô cùng đáng sợ. Hệ thống tu luyện thật kỳ quái.”

Suy đi tính lại.

Chỉ có thể nói là thật sự không hiểu nổi.

Còn Lâm Phàm thì nghe những lời phân tích của Ngô Thắng mà đầu óc đầy dấu chấm hỏi, hoàn toàn không hiểu anh ta đang nói cái gì, cứ cảm thấy có gì đó sai sai.

Anh rất muốn hỏi Ngô Thắng.

Rốt cuộc là anh đang nói cái quái gì vậy?

Nhưng anh lại cảm thấy làm vậy không hay lắm, rất dễ khiến đối phương mất mặt. Thân là một người luôn biết nghĩ cho người khác, anh tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy.

Chỉ đành đáp…

“Ồ, ra là vậy.”

“Tôi cứ có cảm giác, câu trả lời của cậu chỉ là để cho có lệ thôi,” Ngô Thắng nói.

Lâm Phàm đáp với vẻ mặt vô cùng chân thành: “Tôi trước giờ không biết trả lời cho có lệ là gì cả.”

Ngô Thắng lắc đầu, luôn cảm thấy người bạn mới quen này rất kỳ quặc, tư duy dường như không giống người bình thường.

Có lẽ đây chính là đặc điểm tư duy của người trên hành tinh này.

Tại khu phố sầm uất.

Mộ Thanh và những người khác vẫn đang chờ đợi.

“Người vừa rồi rốt cuộc là ai?”

Không biết người vừa xuất hiện có lai lịch thế nào.

Điều này khiến cô rất để tâm, người chủ động tiếp cận Lâm Phàm chắc chắn không phải dạng tầm thường. Đối phương mang lại cho người ta một cảm giác rất kỳ lạ, một cảm giác áp bức khó tả.

“Anh ta là ai vậy?”

Dao Cơ nép sát vào Mộ Thanh, khẽ hỏi.

Mộ Thanh lắc đầu: “Không biết.”

Sau đó, cô nhìn về phía Ngô Tú Tú có thân hình hơi tròn trịa đằng kia.

Cô gái đó đi cùng với người kia.

Chắc chắn biết rõ lai lịch của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!