Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 642: CHƯƠNG 642: NÀY! TIỂU LÃO HỔ, LẠI GẶP NHAU RỒI NHÉ

Bắc Đào đứng ở rìa, quan sát tình hình.

Thứ nước suối kia chắc chắn là đồ tốt.

Có thể khiến một người như Mục Hạo phải đích thân ra tay thì tuyệt đối không phải vật tầm thường.

Phạm Cổ đúng là gặp vận cứt chó, liều mạng mà cũng cướp được một ít.

Ông ta rất muốn tuyên bố thứ này thuộc về Bắc Đào ta đây, nhưng lại sợ vừa dứt lời đã bị đấm cho rụng hết răng.

Phải nhẫn nhịn.

Bắc Đào biết chỉ có kiên nhẫn chờ đợi thì mới nắm bắt được thời cơ, mà cơ hội tốt nhất chính là lượn lờ bên cạnh Mục Hạo. Nếu anh ta giành được nước suối, chỉ cần mình tâng bốc vài câu hay ho, khả năng cao sẽ được ban thưởng cho một ít.

Tuy việc bợ đỡ nịnh hót đúng là phiền thật đấy.

Nhưng lại vớ được đồ xịn.

“Là Tiểu Lão Hổ kìa.” Ông Trương vui mừng nói.

Lâm Phàm đáp: “Ông Trương yên tâm, lần này tôi nhất định sẽ cho ông sờ bằng được Tiểu Lão Hổ.”

Ông Trương cảm động nói: “Cậu tốt quá.”

“Haha, ai bảo chúng ta là bạn thân nhất cơ chứ.” Lâm Phàm nói.

Tà vật Gà Trống đi bên cạnh chỉ muốn xiên chết hai tên này cho rồi.

Nhìn tình hình hiện tại xem, nguy hiểm cỡ nào chứ.

Nếu tao là chúng mày, tao té thẳng chứ không có lảng vảng ở đây một giây nào hết. Thế mà chúng mày chẳng những không biết nguy hiểm cận kề, lại còn ngơ ngác bàn chuyện sờ Tiểu Lão Hổ?

Trời đất ơi!

Tà vật Gà Trống chỉ canh cánh trong lòng việc nắm được bí mật bên trong, sau đó mang bí mật về cho đại gia đình đồng bào, trở thành anh hùng trong mắt mọi người.

Nhưng bây giờ…

Nó tự thấy mình đã nắm được một bí mật cực kỳ quan trọng.

Muốn báo cho đồng bào.

Ai ngờ đồng bào lại chẳng có ở đây, đối với nó, đây đúng là một chuyện đau đầu.

Lúc này, Độc Nhãn Nam trầm giọng hỏi: “Chúng ta có bao nhiêu phần trăm cơ hội cướp được nước suối đó?”

“Tôi đánh không lại.” Đại sư Vĩnh Tín nói.

“Tôi cản chân hắn cho.” Độc Nhãn Nam nói.

Lâm Đạo Minh lên tiếng: “Tốt nhất đừng manh động, người này thực lực quá mạnh. Không phải tôi coi thường ông nhưng ông chưa chắc đã cản được đâu, có khi toang thật đấy.”

Đại sư Vĩnh Tín nói: “Không sai, chúng ta xuất thân từ Phật gia Cao Viện, biết mình biết ta, sức đến đâu trong lòng tự rõ. Vừa rồi Phạm Cổ chỉ sượt qua chiêu thức của hắn một chút mà đã bị đánh cho trọng thương, thực lực của đối phương kinh khủng đến mức vô lý rồi.”

Lưu Hải Thiền bên cạnh nói: “Nếu tôi và Lâm Đạo Minh cùng ra tay cầm chân đối phương thì chắc cũng được vài giây.”

Cả nhóm im lặng.

Chênh lệch thực lực giữa họ và đối phương là quá lớn.

Độc Nhãn Nam cẩn thận suy xét, không hề kích động. Hiện tại mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, dù thứ nước suối này rất quý giá, nhưng chắc chắn đây chưa phải là kết thúc.

Cứ tiếp tục chờ đợi.

Mà trong lúc ông ta chờ đợi, Ngô Thắng đã rời khỏi thành phố Duyên Hải, rất có khả năng sẽ xuất hiện ở đây.

Chỉ là bây giờ đang ở đâu thì không một ai biết.

Ngay lúc Độc Nhãn Nam định dặn Lâm Phàm đừng hành động thiếu suy nghĩ, phải khiêm tốn một chút, ai ngờ đó là chuyện bất khả thi.

“Các cậu…”

Ông ta muốn ngăn cản, nhưng không kịp nữa rồi.

Lâm Phàm dắt theo ông Trương, tay xách tà vật Gà Trống, cứ thế nghênh ngang đi ra, còn hào hứng vẫy tay gọi lớn.

“Tiểu Lão Hổ ơi…”

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn về phía Lâm Phàm.

Hổ Đại Gia cau mày, thầm chửi trong bụng: “Chết tiệt, sao lại đụng phải cái thằng ôn con này!” Mặc dù chưa từng giao đấu lần nào, nhưng nó biết cái thằng nhóc đang đi tới từ phía xa chắc chắn không phải dạng dễ chơi.

Đừng thấy đối phương lúc nào cũng cười tủm tỉm, nhưng theo nó thấy thì nụ cười này cực kỳ âm hiểm, lại còn toát ra khí chất biến thái ngời ngời.

“Người đó là ai?”

Cự Ưng bị thương rất nặng, thấy có người dám gọi Bạch Hổ là Tiểu Lão Hổ thì liền ném cho nó một ánh mắt nghi hoặc.

Bạch Hổ trầm giọng nói: “Trước đây từng gặp rồi, tên loài người đó rất lợi hại. Chúng ta đợi lát nữa tìm cơ hội chuồn khỏi đây cho an toàn.”

“Thế còn nước suối thì sao?” Cự Ưng vẫn chưa từ bỏ.

“Giữ được cái mạng mới là quan trọng nhất. Hiện tại chỉ mới bắt đầu thôi, sau này sẽ còn xuất hiện nhiều đồ tốt hơn, chúng ta không cần vội.”

Bạch Hổ không ngờ Cự Ưng vẫn còn tơ tưởng đến thứ đó.

Đúng là hết cách.

Huống hồ, đám nhóc này chưa chắc đã lấy được, dù sao nơi này không chỉ có mình chúng, mà còn rất nhiều kẻ lợi hại khác.

Độc Nhãn Nam và những người khác không đi ra.

Thật ra họ cũng định ra mặt, nhưng Độc Nhãn Nam chợt nảy ra một ý. Có khi nhân lúc sự chú ý của đối phương đổ dồn vào Lâm Phàm mà chưa phát hiện ra họ, cả nhóm có thể thừa cơ hành động.

Khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.

Vì vậy.

Ông ta ngăn mọi người lại, tiếp tục ẩn nấp, chờ đợi thời cơ.

“Mày là thằng nào?”

Mục Hạo nhíu mày, lại thêm một thằng không biết sống chết chui ra. Xem ra vẫn chưa khiến bọn chúng đủ tuyệt vọng nên mới dám láo xược như vậy.

“Này, Tiểu Lão Hổ, lại đây mau, bạn thân của tao muốn sờ mày một cái!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!