Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 644: CHƯƠNG 644: HỔ ĐẠI GIA... TA ĐÂY HÌNH NHƯ HƠI BỈ ỔI

Yên tĩnh!

Xung quanh bỗng trở nên yên lặng như tờ.

Mục Hạo nằm sõng soài trên đất, mắt trợn trừng, vẻ mặt đầy hoang mang khó tin. Hắn còn chưa kịp bò dậy đã rơi vào trạng thái ngơ ngác. Thật sự, hắn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này sẽ xảy ra.

Mình bị đánh.

Mà còn bị một thằng dân bản địa đánh.

Chiêu vừa rồi là Vạn Tịch Quyền Pháp, tuyệt học đã thất truyền của tộc Mục. Tu luyện đến cảnh giới cao nhất, một đòn có thể hủy thiên diệt địa. Tuy hắn chưa luyện đến mức đó, nhưng tuyệt đối không phải ai cũng đỡ được.

Quan trọng là… thằng cha này có đỡ đòn đếch đâu, mẹ nó chứ, hắn chỉ phất tay một cái như đập ruồi rồi thổi bay mình đi luôn.

Lâm Phàm không hề xuống tay độc ác, chỉ như tiện tay vung một cái. Mục Hạo lồm cồm bò dậy, xoa xoa ngực, khóe miệng rỉ máu. Nhưng cũng không phải vết thương gì nặng, vẫn ổn. Chỉ là hắn không dám coi thường Lâm Phàm nữa, càng không dám manh động xông lên đòi mạng.

Hắn tự biết mình không phải là đối thủ.

Giờ thì an toàn là trên hết.

Hổ đại gia sợ vãi linh hồn. Con người mạnh thật, một cường giả Tinh Không đã hành anh Ưng nhà ta ra bã, vậy mà trước mặt người này lại không đỡ nổi một chiêu. Nghĩ thôi đã thấy lạnh gáy.

“Ngươi nhìn ta làm gì?”

Một ánh mắt kỳ lạ phóng tới, ánh mắt của Hổ đại gia và đại bàng chạm nhau, nó luôn cảm thấy ánh mắt của đại bàng ẩn chứa một ý nghĩa kỳ lạ.

Đại bàng không nói gì.

Chỉ thầm thở dài.

“Ta hiểu.”

Nói xong câu này, Hổ đại gia cất bước, rất nhanh đã xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, thái độ kiêu ngạo lúc trước đã biến mất không còn tăm hơi.

Vị vua của núi Trường Bạch đã hành động theo những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng mình.

“Chào cậu, lúc nãy ta và anh Ưng bị các cậu ép vào đường cùng nên thái độ có hơi không tốt, mong cậu rộng lòng bỏ qua.” Giọng Hổ đại gia khàn khàn mà hùng hồn, đúng là Hổ đại gia, bá vương của núi Trường Bạch có khác.

Lâm Phàm ngạc nhiên hỏi: “Mày biết nói chuyện à?”

Ông Trương kinh ngạc nói: “Lâm Phàm, nó biết nói chuyện thật này.”

Hổ đại gia hết nói nổi, mấy người này bị thần kinh à? Ta biết nói thì có gì lạ đâu, trông như chưa thấy thế giới bao giờ vậy, đúng là mất mặt quá đi.

Nhưng diễn thì vẫn phải diễn.

“Bọn ta là linh thú, đã khai mở linh trí, nói chuyện là việc hết sức bình thường. Từ thời cổ đại, trong các loại thần thoại đã có sự xuất hiện của bọn ta…”

Hổ đại gia giải thích, muốn khoe khoang sự oai phong của nó thời cổ đại, nhưng nghĩ lại thì hình như cũng chẳng oai phong lắm. Lũ người ngu xuẩn đó tự nhát gan nên bị nó dọa cho chết khiếp, chẳng liên quan gì đến nó. Cũng có những kẻ không bị dọa chết, sau này lại đi rêu rao rằng ở núi Trường Bạch có một con hổ yêu biết nói tiếng người, hình thù gớm ghiếc, hung tợn.

Thế là thời cổ đại, rất nhiều nhân sĩ chính nghĩa đã kéo đến để diệt trừ nó, cuối cùng đều bỏ mạng trên núi Trường Bạch.

Chỉ là những người đó không phải do nó giết, họ chết một cách rất kỳ quặc, nhưng người đời lại đồn thổi nó thành một con yêu quái tội ác tày trời.

“Ông Trương, sờ đi.” Lâm Phàm nói.

Hổ đại gia lại muốn nổi điên. Ta đây đang kể chuyện cho ngươi nghe, ngươi không những không tỏ ra tôn trọng mà còn bảo người bên cạnh sờ ta, rốt cuộc ngươi nghĩ cái quái gì trong đầu vậy?

Có thực lực là muốn làm gì thì làm à?

Không sai.

Đúng là vậy thật.

“Á, Lâm Phàm, cậu sờ thử xem, sướng tay lắm! Không ngờ tôi lại có ngày được sờ một con hổ thật, bình thường chỉ thấy trên TV thôi.” Ông Trương hào hứng nói.

Đối với ông Trương mà nói, đây chính là nguyện vọng của ông, được sờ hổ thật khiến ông vui vẻ vô cùng.

Lâm Phàm thấy ông Trương cười vui như vậy, anh cũng cười theo. Ông Trương là người bạn thân nhất của anh, anh hy vọng mỗi ngày của ông Trương đều là một ngày vui.

Dù gì Hổ đại gia cũng là một tay cáo già, đừng thấy nó chỉ biết cậy mạnh làm bừa, thực ra nó cũng rất có chiến lược.

Lúc Lâm Phàm chưa thể hiện thực lực thật sự, nó cũng chẳng thèm để tâm đến đối phương. Nhưng sau khi Lâm Phàm bộc phát sức mạnh đáng sợ đó, Hổ đại gia lập tức thay đổi suy nghĩ.

Nhưng Hổ đại gia vẫn khá thận trọng, không thể hiện ra ngay. Mãi đến khi thấy ánh mắt của anh Ưng, Hổ đại gia mới hiểu ra, đến lúc phải hành động rồi, đã ra tay là phải nhanh gọn, không được lề mề.

Lúc này.

Độc Nhãn Nam và những người khác đi ra.

Ổn rồi.

Hoàn toàn an toàn.

Cuối cùng, vẫn là bọn họ đã xem thường thực lực của Lâm Phàm. Bây giờ xem ra, anh thật sự quá mạnh.

“Các người dám làm loạn trên địa bàn Long Quốc, chẳng lẽ nghĩ rằng bộ phận đặc biệt của chúng tôi sẽ để yên chắc?” Độc Nhãn Nam lạnh lùng nói.

Bọn họ đứng bên cạnh Lâm Phàm, sau đó nói nhỏ: “Lâm Phàm, chúng ta ra chỗ suối nước kia đi.”

Lâm Phàm thấy tâm nguyện sờ hổ của ông Trương đã hoàn thành, liền cùng Độc Nhãn Nam đi đến bên dòng suối.

Sắc mặt Mục Hạo lạnh đi.

Hắn chỉ muốn giết sạch đám người này, nhưng thực lực của Lâm Phàm quá mạnh, khiến hắn vô cùng kiêng dè, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Bắc Đào nhíu mày, cảm thấy có điềm chẳng lành nên lặng lẽ lùi về sau. Tình hình thực sự không ổn chút nào, rất nguy hiểm. Không ngờ cường giả Tinh Không cũng không phải là đối thủ của Lâm Phàm, tiếp tục ở lại đây cũng chẳng có tác dụng gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!