Bộ giáp thần thánh này được lưu truyền từ thời cổ đại, chế tạo từ một loại vật liệu rơi xuống từ ngoài không gian, đã qua tay rất nhiều chủ nhân, mà mỗi một người trong lịch sử đều là những nhân vật lừng lẫy tiếng tăm.
Bộ áo giáp này không chỉ giúp nâng cao sức mạnh của người mặc mà còn đại diện cho một loại vinh quang.
Vì vậy trong lòng mỗi người chủ nhân, nó quý giá không gì sánh bằng.
Cho dù có phải mất mạng, cũng không thể để bộ khôi giáp này xảy ra bất cứ vấn đề gì.
"Vậy thì thôi vậy." Gã một mắt buông tay nói.
Vẻ mặt tỏ ra bất đắc dĩ lắm, đã đưa ra điều kiện cho ông rồi, chính ông không đồng ý, bảo tôi phải làm sao bây giờ.
Thánh kỵ sĩ vô cùng tức giận, hạ mặt nạ bảo hộ xuống, cầm đại bảo kiếm rồi quay người rời đi.
Các cường giả từ những quốc gia khác đều hiểu, muốn có được thứ nước suối không rõ công dụng này, e rằng phải quỳ xuống như vị khổ hạnh tăng kia mới được, nhưng bọn họ không thể làm ra hành vi như vậy, quá mất mặt.
Không nói nhiều lời, tất cả trực tiếp rút lui.
Gã một mắt khoái nhất là cảnh này, thật sự không ai muốn giữ các người lại đâu, mau đi cho lẹ.
Ông ta cũng biết rằng những người này tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc, bọn họ không phải vẫn còn ý đồ bất chính với dòng suối, mà là muốn xem thử liệu có thể thu hoạch được thứ gì khác ở núi Trường Bạch hay không.
Chuyện này tuyệt đối không thể ngăn cản.
Số người của bọn họ quá ít.
Làm sao có thể kiểm soát hết được.
...
Phương xa.
Mục Hạo mặt mày sa sầm, trông đáng sợ như có thể vắt ra nước, lựa chọn rút lui một cách có chiến lược.
Bắc Đào không hỏi nhiều, với tình hình hiện tại, có hỏi cũng vô ích, thậm chí còn có thể tự rước lấy phiền phức. Nếu được, ông ta chỉ hy vọng có thể yên ổn qua chuyện, tuyệt đối không gây ra bất kỳ rắc rối nào.
"Thứ chết tiệt."
Mục Hạo vô cùng phẫn nộ, trong lòng cực kỳ không phục, nhưng không phục cũng chẳng làm được gì, thực lực không bằng người ta thì còn có thể làm gì bây giờ.
Cố chấp báo thù, có khi chết lúc nào cũng không hay.
"Rốt cuộc hắn là ai?"
Mục Hạo nhìn về phía Bắc Đào, hỏi gã ban nãy rốt cuộc là ai, mẹ nó chứ, thật khiến người ta khó chịu.
Bắc Đào nói: "Đại nhân, hắn là cao thủ mạnh nhất của Long Quốc, tên là Lâm Phàm."
"Lâm Phàm..." Mục Hạo ghi nhớ cái tên này trong lòng. Người có thể khiến hắn ghi nhớ tên, một là có địa vị ngang hàng với hắn, loại còn lại là những kẻ hắn đang tính xem bao giờ thì giết được.
"Đúng vậy, đại nhân cần phải chú ý nhiều hơn, tên này thực lực rất mạnh, Tử Thần của chúng ta chính là bị hắn chém chết." Bắc Đào nhắc nhở.
Mặc dù sống chết của Mục Hạo chẳng liên quan gì đến ông ta.
Nhưng lúc này Mục Hạo còn sống vẫn quan trọng hơn. Muốn làm cho Ám Ảnh hội lớn mạnh hơn, thu được nhiều thứ hơn, nhất định phải có người dẫn đường, mà Mục Hạo rõ ràng chính là một người như vậy.
Bắc Đào nhìn người rất chuẩn.
Qua khoảng thời gian tiếp xúc, Mục Hạo vẫn còn rất nhiều khuyết điểm. Tuy nói là công tử của đại gia tộc Mục tộc ngoài vũ trụ, nhưng ông ta có thể khẳng định rằng với trình độ của Mục Hạo thì chắc chắn không phải là đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm trong gia tộc.
Nếu không phải vậy, ông ta không khỏi phải hoài nghi cái gọi là đại gia tộc này có phải chỉ là loại đầu đường xó chợ hay không.
Người được bồi dưỡng trọng điểm chắc chắn phải xuất sắc hơn Mục Hạo rất nhiều.
Chỉ là với tình hình hiện tại, ông ta không có cách nào tiếp xúc được với những người xuất sắc đó, cho nên ông ta cần một bàn đạp, dựa vào sự trợ giúp của Mục Hạo để từ từ leo lên.
Mục Hạo có hơi khó chịu: "Tử Thần? Thứ tép riu đó, tôi chẳng thèm để vào mắt."
Bắc Đào chỉ có thể mỉm cười.
Ngài lợi hại, ngài nói gì cũng đúng, tôi còn có thể nói gì nữa đây.
Thế nhưng đúng lúc này.
Một giọng nói truyền đến.
"Mục Hạo, thu lại cái tâm tính kiêu ngạo đó của cậu đi, nếu không hối hận cũng không kịp đấy."
Giọng nói dường như truyền đến từ bốn phương tám hướng.
Tất cả mọi người đều đang tìm kiếm chủ nhân của giọng nói.
"Ngô Thắng, đến thì đến đi, giả thần giả quỷ làm gì." Mục Hạo vừa nghe thấy giọng nói thì đã biết đó là Ngô Thắng. Xem ra đối phương đã quan sát hắn ngay từ đầu, còn trơ mắt nhìn hắn bị thổ dân nơi này trấn áp, nghĩ lại thì thấy người này tâm cơ rất sâu.
Rất nhanh.
Ngô Thắng thong thả bước đến, vẻ mặt hờ hững, mỉm cười nhìn Mục Hạo đang thẹn quá hóa giận.
"Cậu đừng hiểu lầm, tôi không có giả thần giả quỷ gì đâu." Ngô Thắng cười nói.
Mục Hạo mặt mày sa sầm: "Anh đã ở hiện trường ngay từ đầu đúng không."
"Đúng vậy, tôi ở ngay tại hiện trường." Ngô Thắng đáp.
Anh ta nhìn thấy Mục Hạo muốn đánh nhau với Lâm Phàm thì biết ngay Mục Hạo sắp gặp bi kịch. Đùa à, ngay cả anh ta cũng không phải là đối thủ của Lâm Phàm, thì gã Mục Hạo này có thể chống đỡ được bao lâu chứ.