Tài xế lái xe đã biết rõ chỗ tốt của việc nịnh nọt rồi, vả lại trong lòng hắn vẫn tin chắc rằng đây nhất định là công lao của viện trưởng. Nếu không phải là ông ấy thì là ai đánh đuổi tà vật chứ? Không lẽ là hai bệnh nhân tâm thần kia sao?
Đừng nói giỡn nữa được không?
Thật sự cho rằng đầu óc của ta có vấn đề à?
Lý Lai Phúc kinh ngạc nhìn tài xế, ý tứ trong mắt ông rất rõ ràng, mặc dù lời ngươi nói khiến ta vô cùng cao hứng, thế nhưng chém gió như vậy hình như có chút quá rồi.
"Thật vậy ư?" Một cường giả nghi ngờ hỏi.
Bọn họ không nhìn ra vị viện trưởng trước mắt này có bất kỳ dấu hiệu đặc biệt nào, chỉ là một bác sĩ bình thường, trông không giống cao thủ cho lắm.
Lý Lai Phúc trầm tư một lát, chậm rãi đáp: "Mặc dù ta không thể xác định được tình huống khi đó có phải là như vậy hay không, nhưng ngay khoảnh khắc bị tà vật đánh bay, ta quả thật đã thi triển một chiêu Hàng Long Côn Pháp."
"Có khả năng tà vật kia đúng là bị ta đả thương rồi."
"Tuy ta nghĩ đây chỉ là suy đoán, nhưng trong lòng ta vẫn có chút tự tin."
"Dù sao ta cũng là học viên chưa trúng tuyển của học viện cao cấp Phật gia, đã từng nhập ngũ ba năm, thậm chí còn được bầu làm tiểu binh ưu tú, là một trong mười thanh niên kiệt xuất của thành phố Diên Hải này."
"Viện trưởng thật giỏi!" Tài xế lái xe sùng bái nhìn ông, không quên bồi thêm: "Nếu không nhờ viện trưởng đuổi tà vật đi thì e rằng bây giờ chúng ta đã thành thức ăn trong bụng nó rồi."
Vị nam tử bị câm kia đúng lúc này tỉnh lại, cố gắng dùng ngón tay còn dính máu khô viết lên cửa sổ xe mấy chữ: "Ta muốn cáo trạng các ngươi."
Hắn cảm thấy bản thân mình quá thảm, không cứu ta thì thôi, còn xem ta như đệm lưng, vì sao số mệnh ta lại thê thảm như vậy, các ngươi không có một chút lương tri nào sao?
Đáng tiếc chẳng ai để ý tới việc hắn đã tỉnh.
Lý Lai Phúc khiêm tốn khoát tay: "Ta chỉ nói là có khả năng thôi, còn không quá chắc chắn đâu. Nhưng dĩ nhiên là nếu gặp phải tà vật thì ta chắc chắn phải đứng ra, nhân viên hay bệnh nhân của bệnh viện đều là những người mà ta có trách nhiệm phải bảo vệ."
Sau đó ông quay sang nhìn tài xế, mỉm cười khiêm tốn nói: "Hiện tại ta vẫn chỉ là phó viện trưởng, chưa phải là viện trưởng, chữ ‘Phó’ này vẫn nên giữ lại."
"Vâng, phó viện trưởng." Lái xe ngoan ngoãn gật đầu.
Lý Lai Phúc cảm thấy rất hài lòng, mặc dù ông vẫn chỉ là phó viện trưởng, nhưng nhân viên dưới trướng đã gọi ông là viện trưởng, đây chính là lòng dân hướng về a.
Mà bốn vị cường giả bên kia vẫn luôn cảm thấy có gì đó là lạ. Nói trắng ra là bọn họ hoàn toàn không tin tà vật là do vị viện trưởng đây đuổi đi. Thế nhưng ngoài ông ta ra, quả thật bọn họ không tìm được lời giải thích hợp lý nào khác.
"Nó đáng yêu nhỉ."
“Ừm, ăn cũng ngon nữa."
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu đứng một bên nhỏ giọng thì thầm.
Bốn vị cường giả không biết thân phận của họ, bèn quay sang dò hỏi: "Các ngươi có nhìn thấy tà vật đi đâu không?"
Lâm Phàm thản nhiên nhìn đối phương, hắn nghe không hiểu họ nói gì cả, tà vật là gì, hắn không biết.
Thế nhưng thấy đối phương bắt chuyện với mình, hắn liền nở một nụ cười mà hắn tự cho là vô cùng tươi tắn, ý muốn cho đối phương biết hắn rất thân thiện.
Chúng ta không phải người xấu.
"Lão Trương, ngươi có thấy không?" Lâm Phàm hỏi.
"Ta không biết tà vật là ai." Trương lão đầu mơ màng đáp.
Hai người họ lại lần nữa nhìn nhau, nở một nụ cười ẩn ý mà người ngoài không tài nào hiểu nổi.
Mấy vị cường giả kinh ngạc nhìn một già một trẻ trước mắt, luôn cảm thấy dường như hai người này có vấn đề, đầu óc tuyệt đối không bình thường.
Lý Lai Phúc thở dài, bảo: "Đây là bệnh nhân của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, cũng là những người mà chúng tôi đang phụ trách. Trước khi xảy ra chuyện này, chúng tôi đang trên đường chở hai người họ về lại Thanh Sơn."
Mấy vị cường giả bất đắc dĩ nhìn nhau, thì ra vừa rồi mình đã giao lưu với bệnh nhân tâm thần.
Chẳng trách họ cứ cảm thấy ánh mắt cùng nụ cười của hai người kia nhìn mình cứ đáng sợ thế nào ấy, giờ thì hiểu rồi.
Mục đích của Lý Lai Phúc rất đơn giản, chính là có thể mau chóng đưa trả một già một trẻ này về cho Hách viện trưởng. Ông thật sự không muốn giữ họ ở lại chỗ mình thêm một ngày nào nữa.
Coi như trời sập thì ông cũng muốn một tay chống trời, một tay lái xe cứu thương đưa họ trở về.
Hiện tại tình huống nơi đây quả thật vô cùng phiền phức, nhưng ông cũng chẳng thiếu thời gian. Vả lại lúc ông rời bệnh viện, bầu trời còn xám xịt, mây đen giăng lối, nhưng bây giờ thì trời xanh nắng vàng, rõ ràng thời tiết đã tốt lên.
Điều này cho thấy ngay cả ông trời cũng đang nhắc nhở ông, chỉ cần đưa được Lâm Phàm và Trương lão đầu về lại Thanh Sơn thì thế giới của ông sẽ là một khoảng trời rực rỡ.
Cầu lớn vượt sông Diên Hải chính là tuyến đường giao thông quan trọng, sau khi cường giả kiểm tra tỉ mỉ một vòng, phát hiện con bạch tuộc không còn lảng vảng ở đây thì liền gọi cho bộ phận giao thông tới điều tiết xe cộ.
Những tài xế trước đó bỏ chạy, sau khi nghe tin mọi thứ đã ổn thỏa, không còn nguy hiểm nữa liền lập tức trở về tìm lại xe của mình.
Nói đùa chứ, đây chính là bảo bối của họ, bình thường còn không nỡ cho người khác chạm vào, nếu bị người ta đụng hỏng thì chẳng phải họ sẽ phát điên mất sao?
Không bao lâu sau, tuyến đường đã thông thoáng trở lại.
Vị nam tử bị câm kia vẫn đang không ngừng dùng ngón tay dính máu khô viết lên cửa sổ xe, một bộ dáng hoàn toàn không cam lòng.
Lý Lai Phúc thấy vậy bèn an ủi: "Thương thế của cậu có chút phức tạp, ta thấy cậu cần phải đến bệnh viện kiểm tra một chuyến. Cậu đừng viết nữa, mau lên xe của ta đi. Chờ ta đưa hai bệnh nhân kia về bệnh viện tâm thần Thanh Sơn xong sẽ chở cậu tới chỗ chúng ta để khám chữa."
Tuy đi ngang qua cầu lớn vượt sông thì gặp phải chút phiền toái, nhưng cuối cùng lại tình cờ nhặt được một bệnh nhân mang về, coi như giúp bệnh viện kiếm thêm một khoản thu nhập, vận khí của ông quả nhiên không tệ.