Phòng nghiên cứu khoa học, bộ phận đặc biệt, thành phố Duyên Hải.
Ông Trần trợn mắt há mồm nhìn Độc Nhãn Nam. Nói thật, ông ta sốc toàn tập rồi. Mới ra ngoài một chuyến mà đã có thu hoạch lớn thế này. Theo tin tức nội bộ ông ta nắm được, các nước khác gần như chẳng thu được gì, toàn gặp xui xẻo. Trải qua trăm ngàn cay đắng, thậm chí hy sinh cả tính mạng mà vẫn công cốc.
Ấy thế mà thủ lĩnh của họ cứ như được nữ thần may mắn phù hộ, lần nào về cũng bội thu.
“Đây là thứ gì?” Ông Trần tò mò hỏi khi thấy Độc Nhãn Nam lấy ra một vật lạ. Tuy là lần đầu nhìn thấy nhưng ông biết chắc chắn đây không phải đồ tầm thường, mà là một báu vật.
“Tinh thể Long Mạch.” Độc Nhãn Nam đáp.
Ông Trần há hốc miệng, như thể đang nghe truyện cổ tích: “Long Mạch á?”
“Đúng vậy. Đây là tinh hoa long mạch của núi Trường Bạch. Năng lượng chứa trong nó cực kỳ lớn, hiệu quả sử dụng cũng rất mạnh. Tôi muốn xem liệu có thể dùng kỹ thuật khoa học để chiết xuất năng lượng bên trong, khuếch đại hiệu quả của nó lên một tầm cao mới hay không.” Độc Nhãn Nam giải thích.
Ông Trần nghiêm túc nói: “Tôi sẽ dốc toàn lực.”
Tô Tề đứng bên cạnh cảm thấy thế giới quan của mình đang được mở mang triệt để. Dù sao thì những nghiên cứu trước kia vẫn còn dựa trên nền tảng khoa học, nhưng sự phát triển hiện tại lại dần thoát ly khỏi khoa học, dù vẫn có mối liên hệ mật thiết. Dùng phương pháp khoa học để nghiên cứu những thứ vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết, nghĩ đến thôi đã thấy cả người hưng phấn.
Là học trò của ông Trần, dĩ nhiên Tô Tề cũng là một kẻ cuồng nghiên cứu khoa học.
“Thưa thầy, con có thể tham gia không ạ?” Tô Tề hỏi.
Dù gì thì món đồ mà thủ lĩnh mang về lần này cũng không hề đơn giản, thuộc loại cực kỳ quý hiếm. Anh ta chỉ sợ thầy giáo cho rằng việc này quá quan trọng nên muốn tự mình xử lý, không cho người khác nhúng tay vào.
Ông Trần vỗ vai Tô Tề, nói: “Con là học trò xuất sắc nhất của thầy, đương nhiên phải tham gia rồi.”
“Cảm ơn thầy ạ.” Tô Tề vui mừng đáp.
Độc Nhãn Nam giao việc cho ông Trần xong cũng thấy yên tâm. Ông ta đứng chờ bên ngoài phòng nghiên cứu, bởi việc này vô cùng quan trọng, ông ta phải giám sát toàn bộ quá trình, đề phòng có kẻ đến cướp đoạt.
Trước khi có kết quả nghiên cứu, ông ta tuyệt đối sẽ không rời đi nửa bước.
...
Sau khi trở về, Tiểu Bảo cứ lẽo đẽo theo sau Lâm Phàm như cái đuôi.
Tại công viên.
Lâm Phàm đang đi dạo cùng Mộ Thanh.
Tiểu Bảo đi cùng ông Trương, nhưng mắt vẫn không rời Mộ Thanh. Cậu bé thì thầm: “Người phụ nữ kia nguy hiểm lắm.”
Ông Trương nói: “Đó là vợ của Lâm Phàm, không phải bạn gái đâu. Sau này họ sẽ sống cùng nhau.”
“Ồ.” Tiểu Bảo gật gù, rồi quay sang nhìn Dao Cơ đứng cạnh đó: “Cô làm gì ở đây?”
Tiểu Bảo đã từng gặp Dao Cơ, vừa nhìn đã biết cô gái này chắc chắn không phải người tốt. Đừng thấy Tiểu Bảo nhà ta tuổi còn nhỏ, nhưng cậu nhóc sành sỏi chuyện phụ nữ lắm đấy. Tuổi nhỏ phải biết tự bảo vệ mình, không thì sẽ bị đám phụ nữ kia “xâu xé” hết, thế nên ấn tượng của cậu về Dao Cơ chẳng tốt đẹp gì.
Dao Cơ cảm nhận được một sự xa lánh không hề nhẹ từ đám người này.
Một cảm giác thất bại chưa từng có ập đến.
Nếu cô mà xấu xí thì đã đành. Đằng này rõ ràng cô rất xinh đẹp, lại còn có sức hút chết người, đủ sức làm mọi gã đàn ông phải rung rinh.
Vậy mà gã đó chưa từng thèm nhìn thẳng vào cô lấy một lần.
Rõ ràng đã gặp nhau rồi mà còn hỏi cô là ai... Câu nói đó thật sự khiến người ta đau thấu tim gan, buồn không nói nên lời.
“Dạo này em có chuyện gì không vui à? Anh thấy trong lòng em đang có tâm sự.” Lâm Phàm nhìn Mộ Thanh. Gương mặt quen thuộc, hơi thở quen thuộc, nhưng lại thiếu đi những cử chỉ và sự giao tiếp thân quen.
Mộ Thanh đáp: “Có sao? Em vẫn vui vẻ mà, làm gì có chuyện gì không vui đâu.”
Tuy Lâm Phàm bước ra từ Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, nhưng anh biết Mộ Thanh mà anh từng tiếp xúc trong giấc mơ dài đằng đẵng ấy là một sự tồn tại có thật, tuyệt đối không phải hư cấu.
Vậy Mộ Thanh trước mắt có phải là cô ấy không?
Có lẽ là phải.
Cũng có lẽ là không.
Nhưng anh tin chắc là cô, hơi thở quen thuộc này không thể sai được.
Chắc là... có uẩn khúc gì đó.
“Anh cảm nhận được mà.”
Lâm Phàm nói, đôi mắt anh như có thể nhìn thấu tâm tư của người khác. Người bình thường khi đối diện với ánh mắt của Lâm Phàm chắc chắn sẽ cúi đầu, bởi vì ánh mắt ấy có sức xuyên thấu kỳ lạ, khiến người ta có cảm giác như bị lột trần.
“Cảm nhận được? Vậy thì em không tin.” Mộ Thanh nói.
Lâm Phàm nói: “Ừm... Bây giờ trong lòng em rất bối rối, có tâm sự. Chắc chắn em đang suy nghĩ về một chuyện gì đó, nhưng lại cảm thấy chuyện này không ổn, nên cứ mãi do dự. Anh nói có đúng không?”
“Thấy chưa, anh giỏi thật đấy.”
Nói rồi, anh nở một nụ cười đắc ý.
Mộ Thanh kinh ngạc nhìn Lâm Phàm, cô hoàn toàn không ngờ tới. Những gì anh nói đều đúng cả. Lẽ nào anh thật sự có thể nhìn thấu nội tâm của người khác sao?
“Bọn họ đang nói gì thế nhỉ? Hóng quá đi.” Ông Trương nói.
Tiểu Bảo đáp: “Cháu cũng không biết.”
Gà Trống Tà Vật ngoan ngoãn bị dắt đi, lòng nó lúc này rối như tơ vò. Theo lý mà nói, nó đường đường là một Tà Vật anh hùng, sao lại phải sống cái kiếp này cơ chứ?