Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 726: CHƯƠNG 726: GẶP ĐỐI THỦ TRONG MƠ, UỐNG RƯỢU MỪNG THÔI!

Lâm Phàm không ngờ chỉ đi tìm cao thủ cọ xát vu vơ mà lại gặp được một đối tượng xịn sò thế này. Cuối cùng cậu cũng tin mấy tình tiết trong phim là có thật, đúng là có những cao thủ cực kỳ khí phách.

Dù cảm thấy ông ta nói chuyện hơi khó nghe, nhưng cậu chỉ nghĩ đó là cá tính riêng thôi. Cao thủ nào mà chẳng có cá tính riêng, mình phải bao dung, không thể vì mình thấy không ổn mà chê người ta được.

“Cảm ơn, ông đúng là một đối thủ đáng gờm.” Lâm Phàm nói.

Trịnh Đồ khinh thường nói: “Cậu vẫn chưa có tư cách trở thành đối thủ của tôi.”

Lâm Phàm nghiêm túc nói: “Tôi sẽ nghiêm túc cân nhắc, cố gắng trở thành đối thủ được ông công nhận.”

Cao thủ đúng là cao thủ.

Mình phải cố gắng mới được.

Không thể khiến đối phương thất vọng được.

Bạch Giao bị nhốt trong lồng cảm thấy Lâm Phàm có vấn đề.

Không phải con người có vấn đề.

Mà là cái đầu chắc chắn có vấn đề.

Đối phương không tồi?

Tên này đến giờ vẫn không nhìn ra sự thật.

Người ta từ đầu đến cuối có coi mày ra gì đâu, cho mày uống rượu chẳng qua là bữa rượu tiễn vong thôi.

Đúng là thằng ngu.

Một lúc sau.

Loáng một cái, trước mặt Lâm Phàm đã chất đầy mấy vỏ chai rượu.

“Không tồi, tửu lượng khá đấy, nếu không phải cậu chưa đủ tư cách thì tôi đã coi cậu là anh em rồi.” Trịnh Đồ rất tự đắc, ánh mắt cực kỳ độc đoán và khinh thường. Từ đầu đến cuối, trong lòng ông ta Lâm Phàm chỉ là một kẻ yếu không có bất kỳ địa vị nào.

Mấy lời này của ông ta nghe khó chịu thật.

Thật là khó chịu mà.

Nhưng cậu chẳng hề tức giận, chỉ nghĩ rằng tính cách của ông ta cũng không tệ, cá tính như vậy thực ra cũng có thể hiểu được.

Lâm Phàm mỉm cười nói: “Thật ra tôi vẫn uống được nữa, nhưng lần đầu gặp mặt mà uống nhiều rượu của ông thế này, ngại quá.”

Lúc nói câu này.

Dáng vẻ cậu trông y như đang xấu hổ thật vậy.

Không thể không nói, lời nói cử chỉ của cậu đã hoàn toàn khiến bầu không khí vốn đã trầm mặc lại càng thêm phần kỳ dị.

Trịnh Đồ hít sâu một hơi.

Không muốn nhiều lời.

Định dùng cách đặc biệt này để thu hút sự chú ý của mình à?

Hừ!

Mơ đi!

“Trước khi cọ xát, tôi vẫn chưa biết tên của ông. Tôi hy vọng có thể biết tên của đối thủ mà tôi coi trọng.” Lâm Phàm nói.

Trịnh Đồ lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Phàm, không thèm trả lời.

Ánh mắt lạnh lùng đó khiến Lâm Phàm hiểu lầm.

Trong lòng cậu thầm nghĩ, lát nữa nhất định phải thể hiện thật tốt mới được. Đối phương xem thường mình như vậy là vì mình chưa bộc lộ sức mạnh thực sự, nên mới không được coi trọng.

Cậu không hề tức giận vì bị đối phương khinh thường.

Lâm Phàm chắp tay lại: “Tại hạ Lâm Phàm, xin chỉ giáo.”

“Mời!”

Nói xong, cậu khép năm ngón tay, đưa một tay ra, chờ đối phương ra đòn.

Trịnh Đồ lạnh lùng đối mặt, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, lập tức lại xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, tung một cú đá quét ngang, uy lực kinh người, kình phong sắc bén như muốn xé rách thân thể Lâm Phàm.

Nếu là người bình thường đối mặt với một cú đá này, chắc chắn sẽ bị xé thành từng mảnh.

“Sức mạnh kinh thật, ông mới đúng là cao thủ chân chính.” Lâm Phàm tán dương, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, từ trước tới giờ chưa bao giờ có vẻ kinh hãi như vậy, mà bây giờ... cậu đang dùng vẻ mặt này nhìn Trịnh Đồ.

Lâm Phàm giơ tay lên nhẹ nhàng chặn cú đánh của đối phương.

Dùng động tác đơn giản nhất để chặn lại chiêu thức hung ác nhất.

Miệng thì nói trông đáng sợ lắm, nhưng kết quả là... troll mình à.

“Hử?”

Sắc mặt Trịnh Đồ kinh hãi, nhưng không chút hoảng hốt, xoay người đấm một quyền vào ngực Lâm Phàm. Uy lực của cú đấm này cực lớn, nếu bị đánh trúng, cơ thể có thể trực tiếp bị đấm thủng một lỗ máu.

“Mạnh vậy, một quyền của ông là cú đánh mạnh nhất mà tôi từng gặp đấy, nhưng vẫn kém Yêu Chủ một tẹo.”

Lâm Phàm nhớ đến Yêu Chủ mà cậu từng gặp trong mơ, gã kia cũng rất mạnh, nhưng khí tức gian ác quá nồng đậm. Cậu không thích loại khí tức đó chút nào, thậm chí tư cách trở thành đối thủ đáng gờm của cậu cũng không có.

“Mày lảm nhảm cái quái gì thế!” Trịnh Đồ tức giận quát lên, rõ ràng việc Lâm Phàm cứ lải nhải liên tục đã hoàn toàn chọc giận ông ta.

Rốt cuộc cảnh giới của tên này là gì.

Trên Tam Diệu Cảnh sao?

Quy Nhất?

Thánh Nhân?

Chết tiệt!

Mặc kệ là cảnh giới gì, Trịnh Đồ đều phải trấn áp tên này.

“Tôi đâu có nói bậy, tôi khen ông thật lòng mà.” Lâm Phàm rất vô tội nói, cảm thấy đối phương dường như có ý kiến gì với mình, không khỏi tự ngẫm lại, có phải mình khiến người ta rất chán ghét không?

Chắc là không phải rồi.

Chú Trương thích chơi với mình, Tiểu Bảo cũng thích, mọi người đều thích. Nếu nhiều người không thích chơi với mình thì đó là vấn đề của mình. Nhưng giờ chỉ có một mình ông ta không thích, chứng tỏ vấn đề là ở ông ta, chứ không phải mình.

Sau khi nghĩ thông suốt điều này.

Lâm Phàm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải vấn đề của mình là tốt rồi.

“Tiếp chiêu!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!