“Thần tượng, anh nói giúp em một câu vào micro này được không ạ? Đồ nướng Tiểu Phi rất ngon, Lâm Phàm tôi rất thích.”
Ông chủ trẻ tuổi chắp hai tay trước ngực, bĩu môi làm bộ mặt cún con, nài nỉ anh thực hiện ước nguyện nhỏ nhoi này của mình.
“Được thôi.” Lâm Phàm hiếm khi từ chối người khác, nhất là những yêu cầu thiện chí thế này. “Đồ nướng Tiểu Phi rất ngon, Lâm Phàm tôi rất thích.”
Ghi âm xong.
Ông chủ trẻ tuổi cảm thấy mình sắp bước lên đỉnh cao cuộc đời, trở thành bá chủ thực sự của giới đồ nướng.
“Xin ký tên ạ.”
Yêu cầu này có hơi được voi đòi tiên, nhưng biết sao được, ai bảo anh ta gặp đúng Lâm Phàm, một người tốt tính hiếm có.
Lâm Phàm nhận lấy giấy bút, lại còn phải ký tên nữa à. Anh viết tên mình lên tờ giấy trắng.
Ông Trương đứng bên cạnh lên tiếng: “Có cần của tôi không?”
Ông ta cứ nghĩ lát nữa chắc chắn sẽ đến lượt mình, chẳng hiểu sao ông Trương lại tự thấy mình cũng có sức hút ghê gớm, người khác chắc chắn sẽ nhận ra vầng hào quang tỏa ra từ ông ta.
Ông chủ trẻ tuổi nghe vậy thì ngớ người ra. Anh ta còn chẳng biết cái ông đứng cạnh thần tượng là nhân vật tầm cỡ nào, nhưng vẫn phải phục vụ chu đáo, tuyệt đối không thể đắc tội với bất kỳ ai.
“Dạ cần chứ, xin ngài đợi một chút.”
Tờ giấy đã có chữ ký của thần tượng rồi, sao có thể để người khác ký đè lên được.
Anh ta vội tìm một tờ giấy khác, để ông Trương ký riêng lên đó.
“Xong chưa?” Lâm Phàm hỏi.
Ông chủ trẻ tuổi phấn khích đáp: “Xong rồi ạ, xong hết rồi! Cảm ơn thần tượng! Thần tượng ơi, thành phố mình an toàn rồi đúng không anh? Em vừa xem Tôn Hiểu livestream, thấy bên ngoài có vẻ nguy hiểm lắm, em sợ chết khiếp.”
Lâm Phàm vỗ nhẹ lên vai anh ta, an ủi: “Đừng sợ, an toàn lắm. Ừm… Có tôi ở đây, tôi sẽ bảo vệ nơi này.”
Cái tâm luôn muốn bảo vệ người khác này khiến anh càng thêm trân trọng mọi thứ xung quanh, tuyệt đối không để bất kỳ ai phá hoại những điều tốt đẹp bên cạnh mình.
“Người khác nói em nhất định không tin, nhưng thần tượng nói thì em tin liền.” Ông chủ trẻ tuổi đích thị là fan cứng của Lâm Phàm. Trên mạng có cả một trang độc quyền dành cho Lâm Phàm, rất nhiều netizen coi anh là thần tượng cũng tham gia ở đó.
Không khí vô cùng sôi nổi.
Họ chuyên phân tích xem rốt cuộc thần tượng mạnh đến cỡ nào.
Rồi lại phân tích cả tính cách của thần tượng.
Đủ mọi thể loại.
Giống như một đại gia đình vậy.
Sau khi Lâm Phàm và mọi người rời đi, ông chủ trẻ tuổi xúc động nhảy cẫng lên, cảm giác lâng lâng khắp người. Anh ta vội vàng đăng ảnh chụp chung và chữ ký của Lâm Phàm lên trang độc quyền.
“A! Anh em đừng chớp mắt, thần tượng hàng real đây…”
Hành động có hơi cà khịa này lại khiến dân tình được phen GATO.
“Vãi! Hàng real kìa, đây là thần tượng của tôi!”
“Thu mua chữ ký của thần tượng giá cao!”
“Phi Phi bá đạo quá, tôi đề nghị cho Phi Phi làm admin của page chúng ta.”
Ông chủ trẻ tuổi đọc những bình luận ấy, lòng sướng rơn, tâm trạng tốt không thể tả.
Việc tiếp theo cần làm rất đơn giản.
Anh ta đi in ảnh ra, treo ở nơi bắt mắt nhất, còn cái loa đã ghi âm sẽ được bật lên oanh tạc liên tục.
Quầy hàng cũng chẳng buồn trông, anh ta chạy thẳng đến tiệm in, giục ông chủ làm cho thật nhanh.
Một tấm băng rôn cực lớn được in ra.
Sau đó là một tấm ảnh được đóng khung, còn chữ ký tay thì được in ra thêm mấy trăm bản.
Tất cả đều được chuẩn bị đâu ra đấy.
Trở lại quầy hàng.
Sạp đồ nướng của ông chủ trẻ tuổi bỗng chốc rực rỡ hẳn lên. Bên ngoài dán ảnh anh ta chụp chung với Lâm Phàm, phía trên treo tấm ảnh đã đóng khung cẩn thận, loa được bật hết công suất, âm thanh quen thuộc vang lên.
“Đồ nướng Tiểu Phi rất ngon, Lâm Phàm tôi rất thích.”
Câu nói cứ thế lặp đi lặp lại.
“Bà con đi qua đi lại đừng bỏ lỡ! Đồ nướng được chính thần hộ mệnh Lâm Phàm của Long Quốc chúng ta đánh giá cao đây! Còn không mau tới nếm thử, mua mười xiên tặng một bản in chữ ký!”
Ông chủ trẻ tuổi gân cổ lên hét lớn.
Quả nhiên, người qua đường nghe thấy âm thanh đó đều tò mò tụ lại.
“Đúng là thần hộ mệnh thật rồi!”
“Cậu em, cậu nói thật không đấy?”
“Đến thần hộ mệnh của nước mình cũng khen ngon, tôi phải thử xem hương vị nó thế nào mới được.”
Ông chủ trẻ tuổi thấy đám đông tụ lại, tâm trạng vô cùng phấn khởi. Anh ta biết chiêu của mình đã thành công rồi. Thần tượng không hổ là thần tượng, sức hút đúng là bùng nổ.
Chỉ vì hành động nhỏ này của anh ta mà từ đó về sau, quán nướng này đã trở thành một địa điểm check-in cực hot. Rất nhiều người hâm mộ tìm đến, các bản in chữ ký cũng cung không đủ cầu.
Ở phía xa.
“Ông Trương, ông chủ đó cũng được đấy chứ.” Lâm Phàm khen.
Ông Trương đáp: “Đồ nướng rất ngon.”
Tà Vật Công Kê cũng được một bữa no nê, nó chén không ít. Công tâm mà nói, vị cũng ngon thật, nhưng cái não nhỏ thông minh của nó vừa khởi động đã nhận ra có gì đó sai sai.
Tưởng được ăn chùa, hóa ra lại bị ông chủ lợi dụng để PR trá hình.
Lúc này, ông Trương thấy Lâm Phàm đột nhiên đứng lại, nhìn về phía xa, ông ta cũng tò mò, không biết cậu nhóc đang nghĩ gì.