Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 749: CHƯƠNG 749: ÔNG CỨ NHÌN TÔI MÃI LÀM GÌ

Ngô Thắng biết Tiểu Bảo là ai, đó là một thằng nhóc rất thông minh. May mà phương thức hợp tác đã bàn bạc xong, cho dù cậu nhóc đó có đến thì cũng không sao.

Tộc Lão muốn hỏi, đi đến nơi nguy hiểm như vậy, mang theo một đứa nhỏ thì có ổn không. Chỉ là ông ta vừa định mở lời, Ngô Thắng đã lắc đầu, ra hiệu cho ông ta đừng hỏi nhiều.

Ngô Thắng nói: “Khi nào chúng ta xuất phát?”

Lâm Phàm đáp: “Đợi Tiểu Bảo chuẩn bị xong là chúng ta có thể lên đường rồi.”

Nhìn bề ngoài thì có vẻ người nắm quyền là Độc Nhãn Nam, nhưng thực chất, người cầm trịch vẫn là Lâm Phàm.

Tộc Lão đứng một bên, nhỏ giọng hỏi: “Rốt cuộc Tiểu Bảo là ai mà lại quan trọng như vậy?”

“Bạn của cậu ta.” Ngô Thắng nói.

Tộc Lão hơi kinh ngạc, không ngờ rằng bạn bè lại quan trọng hơn cả di tích cổ.

Đây hiển nhiên là chuyện không thể nào xảy ra ở chỗ bọn họ.

Tại khách sạn.

“Mộ Thanh, tổ chức rất thất vọng về cô. Thời gian dài như vậy mà cô không có chút tiến triển nào. Lúc nãy tôi vừa nhận được mệnh lệnh của tổ chức, yêu cầu cô chủ động đề nghị với Lâm Phàm, nói rằng muốn lấy bảo bối của núi Trường Bạch, bảo cậu ta cho cô một món.” Dao Cơ nói.

Mộ Thanh nhíu mày: “Tôi và anh ấy vẫn chưa đến mức đó, sao anh ấy lại cho tôi được chứ?”

Dao Cơ phẩy tay: “Đây là mệnh lệnh của tổ chức, không liên quan đến tôi. Còn về việc cô phải nói thế nào thì đó là chuyện của cô, tự mình nghĩ cách đi. Hơn nữa, chắc cô cũng biết thủ đoạn của tổ chức rồi đấy, cô biết hậu quả sẽ thế nào nếu không hoàn thành nhiệm vụ mà.”

Nghĩ đến thủ đoạn của tổ chức, sắc mặt Mộ Thanh hơi thay đổi.

Bắc Đào làm nội ứng bên cạnh cường giả Tinh Không đúng là có chút thu hoạch. Vì ông ta quá giỏi nịnh bợ nên đã khiến Mục Hạo thấy hứng thú và thưởng cho vài phương pháp tu luyện cấp thấp.

Mặc dù chỉ là phương pháp tu luyện cấp thấp, nhưng đối với tình hình hiện tại của bọn họ thì đã là bảo bối vô giá.

Ông ta đã đưa phương pháp tu luyện về cho tổ chức.

Tổ chức lập tức tập hợp một nhóm người bắt đầu phân tích, nhằm tối ưu hóa, cải tiến nó để tạo ra một phương pháp tu luyện tốt hơn.

Hội Ám Ảnh cũng điều động một đám cường giả lẻn vào núi Trường Bạch để tìm kiếm các loại bảo bối.

Bọn họ đúng là đã tìm được một ít, mặc dù cấp bậc không cao lắm nhưng đối với họ đã là của hiếm rồi.

Cường giả của các nước đều đổ về đây.

Không ai biết bọn họ đã trải qua những gì.

Nhưng thu hoạch của họ cũng chỉ có vậy.

Núi Trường Bạch giống như một kho báu khổng lồ, thu hút tất cả mọi người, khiến ai cũng trở nên điên cuồng.

Trong khi đó, Tôn Hiểu vẫn đang mải mê livestream. Anh ta thích chia sẻ những trải nghiệm của mình và cũng trở thành đối tượng được các thế lực lớn chú ý, bởi vì một vài nội dung trong buổi phát sóng của anh ta khá hữu ích với họ.

Trên mạng xuất hiện một diễn đàn mới.

Diễn đàn này chuyên dùng để xếp hạng sức mạnh của các cường giả Tinh Không xuất hiện ở núi Trường Bạch. Mặc dù tư liệu có hạn, nhưng hiện tại, người đang chễm chệ ở vị trí đầu tiên là…

Trang Vân.

Nhưng thông tin xếp hạng này đã hơi lỗi thời, vì cường giả mạnh nhất không có tên trong bảng – Trang Thiên Hành – đã bị Lâm Phàm dùng một chiêu “Phục Yêu Ấn” đánh chết.

Ngày hai mươi sáu tháng bảy!

Ánh mắt của Tộc Lão dừng trên người Tiểu Bảo.

Một đứa nhỏ trông rất bình thường.

Sức trói gà không chặt, chỉ cần dùng chút sức là có thể giết chết. Nhưng một đứa nhỏ như vậy lại được một cường giả coi trọng đến thế, thậm chí biết rõ có di tích cổ mà vẫn bằng lòng chờ đợi mấy ngày, ông ta thật sự không tài nào hiểu nổi.

Tiểu Bảo để quả đầu vuốt keo bóng lộn, cứ luôn cảm thấy có ánh mắt kỳ lạ đang nhìn mình.

“Ông cứ nhìn tôi mãi làm gì?” Tiểu Bảo nhíu mày hỏi.

Tộc Lão mỉm cười, nếu là người khác nói chuyện với ông ta như vậy thì đã bị ông ta cho một bài học từ lâu rồi, đúng là không biết lớn nhỏ, quá càn rỡ.

“Chỉ nhìn chút thôi.”

Tiểu Bảo dựa vào người Lâm Phàm, thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ, mà mục tiêu không ai khác chính là Tộc Lão.

Lâm Phàm vừa cười vừa nói, còn xoa đầu Tiểu Bảo.

Tộc Lão thầm nghĩ, xem ra quan hệ của họ không hề đơn giản.

Nhưng điều ông ta quan tâm hơn là… không biết lần đi di tích cổ này rốt cuộc có thu hoạch gì không.

Hy vọng là những người khác vẫn chưa đến.

Lần nào có Tiểu Bảo đi theo, hành trình của họ đều đầy đủ tiện nghi, thứ gì cần cũng có, cứ như thể có cả một đội hậu cần đi theo vậy.

Ăn, mặc, ở, đi lại đều được lo chu toàn.

Làm gì có vẻ gì là đi mạo hiểm. Rõ ràng là đi nghỉ dưỡng thì đúng hơn.

Tộc Lão hiển nhiên có rất nhiều điều muốn nói về tình trạng này, nhưng Ngô Thắng đã khuyên can, bảo rằng chuyện này rất bình thường, quen rồi sẽ ổn thôi, đừng dùng suy nghĩ và ánh mắt của người thường để nhìn bọn họ.

Nếu không ông sẽ cảm thấy lạc lõng, đến cuối cùng người khó chịu cũng chỉ là chính mình mà thôi.

Đừng nói là Tộc Lão không hiểu, thực ra Độc Nhãn Nam cũng không hiểu nổi. Cần gì phải thế, chúng ta đi mạo hiểm là để rèn luyện cơ mà, nhưng vị đại gia Tiểu Bảo này rõ ràng chẳng có chút tự giác nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!