Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 753: CHƯƠNG 753: VẪN CHỈ LÀ MỘT BÉ RẮN CON THÔI MÀ

Bọn họ cho rằng cường giả mà Lâm Phàm nhắc tới vừa mới xuất hiện, và vẫn còn lẩn quẩn đâu đó trên núi Trường Bạch.

“Ở đâu?” Ngô Thắng vội vàng hỏi.

Lâm Phàm nhìn Ngô Thắng với ánh mắt đầy thắc mắc, như thể không hiểu anh ta đang nói gì.

Anh lần theo hơi thở còn sót lại. Có thể thấy, nơi này đúng là từng có một cường giả xuất hiện. Nhưng “cường giả” này khác hẳn với những người mà trước đây anh từng gọi là cường giả, giờ đây, hai từ đó chỉ đơn thuần là một cách gọi tôn trọng mà thôi.

“Họ đi rồi.” Lâm Phàm đáp.

Ngô Thắng thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi anh ta đã sợ hết hồn, cảm thấy chuyện này thật vô lý. Nếu thật sự có cường giả ở đây, không lý nào họ lại không hề hay biết.

Độc Nhãn Nam quan sát tình hình xung quanh.

Ông ta không ngạc nhiên như Ngô Thắng. Cường giả gì đó, đối với ông ta cũng chẳng quan trọng mấy.

Tôn Hiểu cũng không nói gì. Cô trốn sau lưng Lâm Phàm, rụt đầu lại, lia điện thoại quay khắp nơi. Người xem livestream đều muốn xem di tích cổ có gì đặc sắc, nhưng xung quanh tương đối an toàn, không có cảnh tượng lạ lùng nào xảy ra.

Đám người Độc Nhãn Nam thì hy vọng mọi việc đều ổn thỏa.

Còn người xem livestream thì chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Đó chính là, có biến gì đi cho kịch tính chứ.

Cách đó không xa.

Một con rắn nhỏ dài bằng chiếc đũa đang quấn quanh một cái cây, cái đầu hình tam giác ngóc lên, đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm Lâm Phàm. Toàn thân nó màu vàng kim, trên mình phủ đầy hoa văn tuyệt đẹp.

Thông thường, những thứ càng đẹp thì càng nguy hiểm.

Trong mắt con rắn nhỏ, máu của Lâm Phàm tỏa ra một mùi thơm quyến rũ chết người.

Vút!

Con rắn cong người lại, phóng đi như một mũi tên. Tốc độ của nó cực nhanh, có thể sánh ngang với vận tốc âm thanh, ở khoảng cách gần như vậy, người thường khó mà phản ứng kịp.

Rầm!

Lâm Phàm giơ tay lên. Chuyện không thể với người khác lại là điều đơn giản trong mắt Lâm Phàm. Chẳng có gì là không thể cả.

Ngô Thắng nghe thấy tiếng động liền lập tức phản ứng.

Chỉ là lúc anh ta kịp phản ứng thì Kim Xà đã nằm gọn trong tay Lâm Phàm.

“Này, ông Trương, Tiểu Bảo, hai người mau nhìn xem, vừa nãy có thứ gì đó lao tới chỗ tôi, hóa ra là một con rắn.”

Tiểu Bảo rụt cổ lại: “Cháu sợ.”

Ông Trương đáp: “Đừng sợ, rắn ngoan lắm, cháu xem người nó nhỏ thế này, chắc chắn là rắn con thôi, mọi người xem tôi nói có đúng không?”

Xuất sắc!

Là mày à?

Tôn Hiểu chĩa ống kính vào con Kim Xà đang bị Lâm Phàm bắt được.

‘Ồ! Con rắn này ở đâu ra vậy?’

‘Không biết nữa, tôi vừa nghe thấy tiếng nổ một cái, sau đó đã thấy nó nằm trên tay idol rồi.’

‘Uầy! Rắn vàng kìa, trông ghê vãi. Thấy quen quen, hình như giống con rắn mà streamer Cẩu từng gặp thì phải.’

‘Xàm! Con rắn của streamer Cẩu làm gì có cửa mà so với con này. Nếu tôi đoán không lầm, tiếng nổ vừa rồi chính là âm thanh con rắn này va vào tay idol đó.’

‘Hả! Ý ông là tốc độ của con rắn này đạt tới vận tốc âm thanh luôn á?’

‘Chuẩn rồi.’

Phòng livestream lập tức bùng nổ.

Các quốc gia và tổ chức đang theo dõi livestream của Tôn Hiểu sau khi nhìn thấy con rắn này đều lộ vẻ kinh hãi, sau đó lập tức triệu tập các chuyên gia động vật học để hỏi cho ra nhẽ đây rốt cuộc là loại rắn gì.

Các nhà động vật học đều ngẩn người.

Từ trước đến nay chưa từng thấy loại rắn nào có tốc độ sánh ngang vận tốc âm thanh.

Đừng đùa nữa, với tốc độ đó thì đến cả máu thịt của con rắn cũng chẳng còn chứ đừng nói là toàn thân nguyên vẹn.

Tộc Lão hỏi: “Đây là rắn gì?”

Lúc trước, khi ông ta đi qua nơi này cũng không gặp phải nó. Vừa nãy ánh sáng lóe lên, trong nháy mắt ông ta chỉ nhìn thấy một cái bóng vụt qua, sau đó đã bị Lâm Phàm bắt lại rồi.

Nghĩ lại mà thấy sợ. Nếu tốc độ đó mà nhắm vào ông ta thì chỉ có nước toi mạng.

Ngô Thắng cau mày.

Con rắn này… hình như có chút kỳ quái.

Nếu nói ai là người hoang mang nhất hiện giờ thì tất nhiên phải là Kim Xà của chúng ta.

Nó hoang mang tột độ.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế này?

Con rắn nhỏ đến giờ phút này vẫn chẳng hiểu mô tê gì cả, tại sao đối phương lại có thể phản ứng nhanh đến thế chứ.

Toang rồi.

E là phải bỏ mạng ở đây rồi.

Ngay sau đó.

Kim Xà phát hiện mọi chuyện không tệ như nó tưởng, con người đang cầm nó trong tay lại còn vuốt ve cái đầu của nó.

“Rắn nhỏ à, bên ngoài nguy hiểm lắm, sao mày lại đột nhiên xuất hiện trên tay tao thế? Có phải mày thấy tao là người tốt, muốn làm thân với tao không?” Lâm Phàm sờ đầu con rắn nhỏ và hỏi.

Con Kim Xà này đã bị Lâm Phàm xem như một con rắn con rồi.

Nghĩ cũng phải.

Lúc anh xem ti vi cùng ông Trương, có một lần xem chương trình thế giới động vật, rắn trưởng thành thân hình rất lớn, với độ dài như này thì chỉ có thể là một con rắn con thôi.

“Lâm Phàm, tôi thấy con rắn này có vấn đề.” Ngô Thắng nói.

Lâm Phàm cười đáp: “Ừ, tôi biết, tuy là rắn con nhưng tốc độ nhanh thật đấy. Nếu không phải tốc độ của tôi nhanh hơn, chắc chắn đã không phát hiện ra nó.”

Ngô Thắng muốn nói rằng, con rắn này có lẽ là dị chủng, loại mà toàn thân đều là báu vật.

“Rắn con, chào bạn bè của tao đi, rồi đi nhanh đi nhé.”

Con rắn như có linh tính, nghe được lời Lâm Phàm nói thì tỏ vẻ nghi ngờ.

Còn thả mình đi sao?

Nhưng nó cũng muốn thử xem sao. Kim Xà ngóc đầu lên, rồi ngoan ngoãn cúi đầu về phía mấy người sau lưng Lâm Phàm, như thể muốn nói: Xin lỗi vì đã làm phiền.

Tôi sai rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!