Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 755: CHƯƠNG 755: UY ÁP HAY LÀ MÁT XA?

“Thủ lĩnh, đám người kia toàn là cao thủ, nếu đối đầu trực diện thì chúng ta khó mà chiếm được ưu thế.” Một tên lính đánh thuê lên tiếng.

Trên mặt gã thủ lĩnh lính đánh thuê vẽ đầy những hoa văn sặc sỡ, trên người mặc một bộ quân phục ngụy trang trong rừng.

“Không sao hết, vũ khí trong tay, tấn công từ xa thì chúng ta sợ ai chứ? Trước khi đến đây, chúng ta đã hợp tác với mấy tập đoàn lớn, chỉ cần lấy được vài món đồ từ di tích cổ là có thể đổi lấy tiền, nếu vớ được báu vật quý hiếm thì giá còn cao hơn nữa.”

Tên thủ lĩnh lính đánh thuê này có lẽ đã bị lợi ích làm cho mờ mắt.

Ở một nơi nguy hiểm thế này, vũ khí nóng liệu có tác dụng sao?

Chỉ cần gặp phải một con dã thú hung tợn với tốc độ kinh người là đủ để quét sạch bọn họ.

Cho đến tận bây giờ, bọn họ vẫn chưa nắm rõ tình hình. Phải nói rằng, sự nguy hiểm bên trong núi Trường Bạch vẫn chưa bị lan truyền ra ngoài, khiến bọn họ lầm tưởng nơi đây cũng chỉ như một chiến trường bình thường, chỉ cần cẩn thận là ổn.

Lúc này.

Đám người Lâm Phàm đã lên đến lưng chừng núi.

“Cẩn thận một chút, đây chính là nơi tôi từng tiến vào.” Tộc Lão nhắc nhở. Nhớ lại cơn nguy hiểm mình từng đối mặt ở đây, lòng ông vẫn còn sợ hãi không thôi.

May mà mạng ông lớn, nếu không thì đã toi từ lâu rồi.

Sắc mặt Ngô Thắng trở nên nghiêm nghị.

“Lâm Phàm, hãy cẩn thận!” Ngô Thắng nói.

Anh chỉ có thể đặt hết hy vọng vào Lâm Phàm, chứ nếu dựa vào thực lực của bọn họ thì không có khả năng đi lên trên đó.

“Tôi biết rồi.” Lâm Phàm đáp.

Trước mặt họ là một tấm bia đá, vì năm tháng bào mòn mà chữ viết trên bia đã phai mờ, nhưng vẫn có thể nhận ra nơi này từng có người ghé qua.

“Mọi người chờ tôi nhé!”

Lâm Phàm quay đầu lại nói.

Dứt lời, anh lập tức bước vào trong.

Xào xạc!

Xung quanh không có gió nhưng cây cối vẫn khẽ lay động.

“Đến rồi.” Tộc Lão kêu lên.

Chính là cảm giác này, lần trước khi ông bước vào cũng thấy cây cối xung quanh đột nhiên rung chuyển. Ban đầu ông không để tâm, nhưng ngay sau đó ông đã hiểu thế nào là kinh hoàng.

Uy áp này tựa như thiên uy giáng xuống, đè nặng lên cơ thể khiến người ta có cảm giác sắp nứt toạc ra ngay tức khắc.

Ông không biết liệu Lâm Phàm có chịu nổi không.

“Gì vậy?”

Lâm Phàm nhìn quanh, khi luồng uy áp đột ngột ập xuống, anh cảm thấy như có cả một ngọn núi đè lên người mình.

“Này, cảm giác lạ ghê, cứ như có ai đang vuốt ve cơ thể tôi vậy.” Lâm Phàm nói.

Đám người Ngô Thắng đứng bên ngoài tấm bia đá, chỉ cách một bước chân nhưng anh biết, lúc này hai người đã ở hai thế giới khác nhau. Bên ngoài sóng yên biển lặng, nhưng bên trong lại là sóng to gió lớn.

Nghe Lâm Phàm nói vậy, cả Ngô Thắng và Tộc Lão đều chỉ muốn hộc máu.

Trời đất ơi!

Đặc biệt là Tộc Lão, ông chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Có cần phải khác biệt một trời một vực thế không?

Lần trước ông còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh bay ra ngoài rồi hôn mê bất tỉnh. Nhưng giờ nhìn bộ dạng của Lâm Phàm, ông hoang mang gãi đầu, tình huống này đúng là tức chết người mà.

“Tộc Lão, rốt cuộc hiện tại cậu ấy đang phải chịu áp lực lớn đến mức nào?” Ngô Thắng hỏi.

Tộc Lão chỉ vào chân Lâm Phàm rồi nói: “Cậu nhìn mặt đất dưới chân cậu ấy đi!”

Ngô Thắng nhìn sang, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ khiến anh sững sờ, hít một hơi khí lạnh.

Dưới chân Lâm Phàm, từng vòng sóng gợn lấy anh làm tâm điểm khuếch tán ra xung quanh, hệt như đang đứng trên mặt nước.

Đây là dấu hiệu cho thấy uy áp đã đạt đến một mức độ kinh khủng.

“Nếu là tôi, e rằng đã bị nghiền thành bột trong nháy mắt.” Ngô Thắng càng lúc càng không thể nhìn thấu thực lực của Lâm Phàm rốt cuộc mạnh đến đâu, không từ nào có thể diễn tả nổi.

Trước đây, anh từng cho rằng Lâm Phàm chỉ là cường giả Tam Diệu cảnh, sau đó lại nhận ra thực lực của Lâm Phàm còn vượt xa hơn thế.

Xa hơn rất nhiều.

“Quá mạnh!” Tộc Lão nhìn về phía Độc Nhãn Nam, ánh mắt như muốn hỏi: Rốt cuộc cậu ấy tu luyện kiểu gì mà có thể mạnh đến mức này, trong khi các cậu lại yếu như vậy? Sự khác biệt này thật sự quá sức tưởng tượng!

Độc Nhãn Nam nhận ra ánh mắt của Tộc Lão.

“Ông nhìn tôi làm gì?”

Tộc Lão nói: “Không có gì.”

Độc Nhãn Nam cảm thấy ánh mắt của ông ta quá kỳ quái, chắc chắn đang nghĩ điều gì đó không hay, hắn thầm lẩm bẩm rồi hỏi: “Cần phải chờ đến bao giờ?”

“Nhìn dưới chân kìa!” Tộc Lão chỉ vào chân Lâm Phàm: “Chờ đến khi những gợn sóng đó tan hết thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhưng vấn đề là cơn uy áp này sẽ luôn tồn tại, đến lúc đó ngoài cậu ấy ra thì không ai vào được.”

Ông vừa dứt lời.

Những gợn sóng dưới chân Lâm Phàm đã tan biến.

Tộc Lão hít một hơi thật sâu rồi từ từ bước vào, quả đúng như ông nghĩ, luồng uy áp từng khiến ông bị thương nặng đã biến mất không còn tăm hơi.

“Biến mất rồi.”

Độc Nhãn Nam hỏi: “Lâm Phàm, tình huống vừa rồi là thế nào vậy?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!