Cơ thể nó đã thu nhỏ đến cực hạn. Tiếng chuông đã yếu đi rất nhiều nên nó trốn thẳng vào trong vỏ sò, không dám hó hé.
"Là đứa nào đang tìm chết thế, vậy mà cũng dám đến nơi đó."
Bạch Giao sống ở núi Trường Bạch không biết bao nhiêu năm.
Nơi nào đi được, nơi nào không thể đi, nó rành hơn bất cứ ai.
Nó là một con Bạch Giao vui vẻ, một con giao con đang trên đà hóa rồng, chỉ ru rú một chỗ canh giữ bảo bối của mình, chờ ngày trưởng thành. Nó không muốn tranh giành những thứ khác, vì có tranh cũng không lại.
Rủi ro quá cao.
Được một mất mười.
Lúc này.
Khi Lâm Phàm chạm vào chiếc chuông cổ hoen gỉ, tâm trí anh bị kéo vào một không gian thần bí. Không... đây không phải không gian thần bí, mà là nơi từng có một đám cường giả thời cổ đại tranh luận, uy lực còn sót lại đã hình thành nên ảo cảnh đặc biệt này.
"Lão Trương..."
"Tiểu Bảo..."
"Gà Mái..."
"Mọi người đâu rồi..."
Cảnh vật xung quanh không hề xa lạ, chính là nơi họ vừa đặt chân đến, nhưng lại cho người ta cảm giác đây là núi Trường Bạch của mấy ngàn năm về trước.
Tiến lên!
Tiến lên!
Âm thanh huyên náo truyền vào tai.
Ngẩng đầu nhìn lên.
Ở phía xa, một nhóm người đang ngồi xếp bằng dưới chiếc chuông cổ, tiếng ồn ào chính là phát ra từ đó. Nhìn kỹ lại, dường như mỗi người trong số họ đều không hề để ý đến Lâm Phàm, chỉ đang lớn tiếng tranh luận với những người xung quanh.
Dưới chuông cổ có hai bóng người vô cùng nổi bật.
Trông như hai vị thầy đang giảng bài cho học trò, lại giống như hai bậc tôn sư địa vị cao quý ngồi ở trên cao.
Một người mặc đạo bào cũ nát, người còn lại thì da ngăm đen, trang phục kỳ lạ có hơi giống người của Phật môn, đang tranh luận với vị đạo sĩ. Mỗi lần ông ta mở miệng, đều có những đóa sen Phật pháp hạ xuống, bao phủ vạn vật xung quanh.
Nếu những người khác gặp phải tình huống này giống Lâm Phàm.
Chắc chắn sẽ nhận ra nơi này không hề tầm thường.
Sau khi người của Phật môn nói xong, ông ta ra hiệu cho vị đạo sĩ bên cạnh cùng bàn luận, mà những người ngồi bên dưới, có người thì nho nhã, có người thì chẳng hề hứng thú, đủ mọi loại người, trông như tổ tông của các môn phái khác nhau.
Thế nhưng sau khi người của Phật môn nói xong.
Sau đầu một vài người bỗng hiện lên hào quang Đức Phật, tóc rụng không cần dao cạo, bái Phật nhập môn.
Sách sử cũng không ghi lại cảnh tượng này.
Không ai biết đây là cuộc tranh đoạt giữa Phật giáo và Đạo giáo. Đạo môn bản địa chống lại sự xâm nhập của tín ngưỡng ngoại lai, nhưng lại rơi vào thế yếu. Trong bóng tối dường như có một thế lực thần bí nào đó đang thao túng tất cả.
Lâm Phàm không hề nghe thấy những âm thanh ồn ào này.
Đối với anh mà nói.
Chúng không quan trọng bằng việc tìm thấy bạn bè của mình.
"Ồ! Mọi người làm gì ở đây thế?" Lâm Phàm nhìn thấy đám người lão Trương đang ngồi thành một hàng, mắt họ nhìn vô hồn vào người của Phật môn đang ngồi ngay ngắn bên cạnh chuông cổ.
Miệng lẩm bẩm những câu kinh văn khó hiểu.
Lâm Phàm đi tới bên cạnh lão Trương, nắm tay ông ta kéo lên: "Lão Trương, đi thôi, mọi người làm gì ở đây vậy?"
Không có bất kỳ phản ứng nào.
Mà Gà Mái ở bên cạnh lại kêu "cục cục tác", nghe rất có nhịp điệu.
"Gà Mái, lông của mày đâu hết rồi?"
Lâm Phàm thấy toàn thân Gà Mái trụi lủi, không còn một cọng lông, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ý chí của Tà Vật Gà Trống không vững, nghe chút Phật hiệu đã quy y cửa Phật, tự cạo sạch lông lá biến thành một con gà Phật.
Trước đây dù thế nào Gà Mái cũng sẽ để ý đến Lâm Phàm, vậy mà bây giờ nó chẳng thèm đếm xỉa gì đến anh, khiến Lâm Phàm không tài nào hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Chúng ta không nên ở đây."
Lâm Phàm lắc đầu, cảm thấy họ đã bị thứ gì đó mê hoặc, nói rồi anh ôm Gà Mái lên, kéo tay lão Trương...
Nhưng đúng lúc này.
Tiếng ồn ào bỗng tan biến.
Soạt!
Soạt!
Những người ban nãy còn đang ồn ào bỗng đồng loạt quay sang nhìn Lâm Phàm.
Vị đạo sĩ ngồi xếp bằng bên cạnh chuông cổ bỗng tan biến.
Người của Phật môn và những người còn lại đều quay sang nhìn Lâm Phàm.
Trong mắt họ ẩn chứa một luồng uy thế kinh người, như thể cả đất trời đều đang đè nặng lên vai anh.
Hung ác.
Phẫn nộ.
Đủ loại ánh mắt tập trung vào Lâm Phàm, ý tứ rất rõ ràng: anh không được mang họ đi.
"Các người nhìn tôi làm gì? Họ là bạn của tôi, tôi muốn đưa họ đi." Lâm Phàm không chút sợ sệt nói.
Anh cảm thấy đám người này có vẻ không có thiện ý, trông không giống người tốt.
Chỉ là anh không phải kiểu người thích trông mặt mà bắt hình dong.
Phải tiếp xúc một thời gian mới biết đối phương rốt cuộc là người thế nào.
Người của Phật môn ngồi ngay ngắn bên cạnh chuông cổ, nhẹ nhàng vuốt ve nó.
Boong!
Boong!
Chuông cổ rung lên, âm thanh vang lên tạo thành từng đợt sóng âm, lan tỏa ra xung quanh như gợn nước.
Đây là tiếng chuông có thể nhiếp hồn đoạt phách.
Bất cứ ai cũng khó lòng chống cự.
"Ông gõ chuông là việc của ông, nhưng tôi phải đưa bạn tôi đi. Đây là chuyện các người không cản được. Nếu các người cứ nhất quyết giữ họ lại, thì đừng trách tôi không khách sáo."