Âm thanh vang vọng.
Gã Độc Nhãn chỉ muốn lao tới bịt miệng Lâm Phàm lại. Đừng mà! Tôi đã nói rõ ràng lắm rồi, sao phải làm thế chứ? Lỡ có cường giả thật, dụ người ta đến đây thì toang thật đấy.
Không một ai đáp lời.
Chỉ có gió nhẹ hiu hiu thổi.
Tôn Hiểu vẫn đang livestream.
“Idol không hổ là idol, đúng là đỉnh của chóp!”
“Cái vệt sáng vàng ban nãy là sao vậy, mắt tôi suýt mù luôn rồi, chả biết có chuyện gì xảy ra nữa.”
“Đúng đấy, thằng streamer chó kia mau nói xem tình hình thế nào đi.”
Lúc này đừng nói là họ, mà ngay cả Tôn Hiểu đang ở hiện trường cũng ngơ ngác không biết chuyện gì đã xảy ra. Vệt sáng vàng kia đến quá nhanh, lại còn chói lòa, hoàn toàn không thể nhìn rõ đó là thứ gì.
Tình hình của bọn họ ở đây khiến cho các cường giả đang phân tán khắp nơi đều kinh hãi trong lòng.
Dù cách rất xa, họ vẫn có thể cảm nhận được uy lực đáng sợ đó.
Vệt sáng vàng được phóng ra rực rỡ đến lóa mắt, khiến người ta không tài nào mở mắt nổi, thậm chí còn khiến họ ảo giác rằng tính mạng của mình có thể bị tước đoạt bất cứ lúc nào.
“Không ai thèm để ý đến tôi à?”
Lâm Phàm tiếp tục tiến về phía trước, sau đó quay đầu lại nói: “Đi thôi, theo sau nào, không sao đâu, tôi sẽ bảo vệ mọi người.”
Gã Độc Nhãn và Tộc Lão chỉ muốn yên thân.
Họ không muốn đi lên.
Ít nhất là trước khi biết rõ tình hình cụ thể, họ tuyệt đối sẽ không hành động tùy tiện.
Nhưng Lâm Phàm muốn đi lên, họ cũng chẳng còn cách nào khác. Sự đã đến nước này rồi, còn làm gì được nữa, chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn Lâm Phàm dẫn ông Trương và Tiểu Bảo đi lên thôi sao?
Chắc chắn là không thể nào.
“Đi thôi, sự đã đến nước này rồi, nói gì cũng vô dụng.” Gã Độc Nhãn nói.
Tộc Lão nói: “Rất nguy hiểm.”
“Cứ đi theo sau là được, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Gã Độc Nhãn nói, chứ còn biết nói sao nữa. Trong tình huống này, ông ta chỉ có thể lựa chọn tin tưởng Lâm Phàm, hơn nữa cũng cam tâm tình nguyện tin tưởng.
Tùng Tùng được Tiểu Bảo ôm trong lòng, có hơi run sợ.
Nó sống ở nơi này, biết chỗ nào nguy hiểm, nhưng cũng đành chịu. Bây giờ nó đã là thú cưng của đại gia rồi, có câu nói rất đúng, thuyền theo lái, gái theo chồng.
Đã chọn kiếp làm thú cưng thì chỉ đành cắn răng mà theo thôi.
Gã Độc Nhãn và Tộc Lão Ngô tộc suy nghĩ rất nhiều.
Nếu không nhờ Lâm Phàm, họ tuyệt đối không thể đến được nơi này, nhưng bây giờ lại bắt đầu sợ hãi, thật sự khiến người ta cảm thấy bất lực. Thực ra cứ thoải mái tin tưởng Lâm Phàm là được rồi.
Leo lên đỉnh núi thì có làm sao đâu chứ.
Lâm Phàm rất mong có thể gặp được cường giả, giao lưu học hỏi, phát hiện ra thiếu sót của mình, từ đó bù đắp điểm yếu, tiến bộ hơn nữa.
“Oa, phong cảnh ở đây đẹp quá!” Tiểu Bảo nhìn ra xa, vị trí họ đang đứng rất cao, có thể thu hết cảnh sắc xung quanh vào tầm mắt.
Đối với Tiểu Bảo đã quen với thành phố, được nhìn thấy cảnh sắc thế này khiến tâm trạng cậu ta vui vẻ hẳn lên.
Lâm Phàm và ông Trương cũng dừng bước, ngắm nhìn cảnh đẹp nơi đây.
“Đúng vậy.”
Người khác đến đây thì hoảng hốt sợ hãi, nhưng đối với bọn Lâm Phàm, đây là một chuyến du lịch, dẫn Tiểu Bảo ra ngoài ngắm nghía thế giới.
Mục đích ban đầu đã khác nhau.
Cảnh giới đương nhiên cũng khác biệt.
Tôn Hiểu lia điện thoại, bắt đầu quay chụp cảnh vật xung quanh. Fan trong kênh livestream rất thích thú. Đừng thấy bọn họ có vẻ chỉ khoái xem mấy chuyện kinh dị, chứ gặp cảnh đẹp là cả đám lại thi nhau chụp màn hình về làm hình nền ngay.
Tộc Lão nói: “Ông còn nhớ chuyện chúng ta đã nói trước đó không?”
“Chuyện gì?” Gã Độc Nhãn hỏi.
“Ông biết rõ còn cố hỏi.” Tộc Lão sốt ruột, trí nhớ gì mà kém thế, mới qua có một ngày đã quên rồi, thật khiến người ta tức chết mà.
Gã Độc Nhãn nói: “Ông không nói rõ thì ai biết ông đang nói cái gì. Có việc gì cứ nói thẳng, đừng úp úp mở mở, cứ như thể tôi làm gì có lỗi với ông không bằng.”
Tộc Lão lén lút sáp lại gần Gã Độc Nhãn, nhỏ giọng nói: “Lúc trước chúng ta đã thỏa thuận, đồ lấy được cuối cùng sẽ chia đều, ông không quên đấy chứ?”
Cũng đã đến tận đây rồi.
Ông ta tràn đầy hy vọng vào tương lai.
Trong mắt ông ta, Lâm Phàm giống như một người có thể tạo ra kỳ tích, có lẽ đến cuối cùng sẽ thật sự có thu hoạch cực lớn.
“Không quên, chúng tôi làm ăn uy tín. Nhưng nói thật nhé, hợp tác với ông không chắc kèo bằng hợp tác với cậu thanh niên này đâu, cậu ta đáng tin hơn nhiều.” Gã Độc Nhãn nói.
Ngô Thắng mỉm cười, ý tứ không thể rõ hơn: Cảm ơn đã khen, tôi đồng ý.
Tôi cũng thấy mình rất đáng tin cậy.
“Đó là đương nhiên, cậu chủ nhà tôi chắc chắn đáng tin cậy.” Tộc Lão nói.
Khen cậu chủ nhà mình thì cũng khác gì khen bản thân ông ta đâu.
Không thể không nói… tên Độc Nhãn này cũng không tệ.
Suy nghĩ duy nhất của Tộc Lão là có thể lấy được gì ở núi Trường Bạch thì phải nhanh chóng lấy đi, sau này e là sẽ rất khó. Sự thức tỉnh của sông núi trên hành tinh này còn đáng kinh ngạc hơn trong tưởng tượng rất nhiều.
E rằng không ít Tinh Không Tộc đã tính sai nước cờ này rồi.