Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 795: CHƯƠNG 795: LÂM PHÀM: PHẢI CHÚ Ý AN TOÀN (3)

Lâm Phàm đứng dậy, đi ra ngoài. Anh định nấu cho cô bé một ít cháo loãng và trà gừng. Anh từng xem mấy phóng sự tương tự trên ti vi, gặp phải trường hợp này, tốt nhất là uống trà gừng để xua tan hàn khí, phòng bị cảm.

Nếu là trước đây, chắc chắn anh chẳng biết nấu cháo, nhưng may mà có Thanh Liên dạy dỗ cả. Nghĩ đến Thanh Liên, Lâm Phàm lại thấy nhớ cô, nhưng anh tin con người có luân hồi, tin rằng nhất định sẽ gặp lại được Thanh Liên.

Giống như vợ của anh vậy.

Rất nhanh, Lâm Phàm bưng một bát cháo nóng hổi và trà gừng vào, đặt lên bàn rồi lặng lẽ chờ đợi.

Hồi lâu sau.

Cô bé mới từ từ mở mắt.

“Địa ngục sao?”

Lâm Phàm cười đáp: “Không phải địa ngục, đây là chỗ ở của huynh. Sao muội lại bất cẩn ngã xuống giếng thế? May mà huynh ngủ ở ngoài nên nghe thấy, nếu không thì phiền phức to rồi. Ông Trương lại không có ở đây, huynh cũng không biết châm cứu.”

Cô bé nghe thấy giọng nói xa lạ, lập tức cảnh giác. Ở độ tuổi này mà đã có biểu hiện như vậy thật không nên, đáng lẽ ra phải là tuổi hồn nhiên vui vẻ mới đúng.

Cô bé nhìn Lâm Phàm. Người đàn ông trước mặt đang mỉm cười với mình, nụ cười rất ấm áp, dịu dàng. Ở trong cung này, chưa từng có ai cười với nàng như vậy.

Nhưng, cho dù là vậy...

Nàng vẫn cẩn thận từng li từng tí, cảnh giác, không dám tin tưởng bất cứ ai.

“Nào, uống chút trà gừng cho ấm người, xua hàn khí đi sẽ thấy khỏe hơn nhiều.”

Cô bé nhìn bát cháo nóng hổi và trà gừng, chưa từng nghĩ một người xa lạ sẽ quan tâm mình như vậy. Không… Rốt cuộc hắn có mục đích gì? Hay là, người này có âm mưu gì?

Nhưng rất nhanh.

Nàng nghĩ đến việc mình nhảy giếng tự vẫn. Mình đã là một người chết rồi, còn có giá trị lợi dụng gì nữa chứ?

“Không cần.”

Cô bé từ chối, đứng dậy định rời đi, nhưng đột nhiên phát hiện y phục trên người mình đã bị thay mất, sắc mặt lập tức biến đổi.

“Huynh đã làm gì ta? Y phục của ta đâu?”

Lâm Phàm đáp: “Lúc cứu muội lên, cả người muội ướt sũng, huynh đã giúp muội thay ra rồi. Đợi một lát là y phục sẽ khô thôi. À đúng rồi, hình như sắp khô rồi đấy, để huynh đi lấy.”

Nói xong, anh lập tức đi ra ngoài.

Cô bé ngây người nhìn theo bóng lưng anh, nhất thời không biết nói gì.

Rất nhanh, Lâm Phàm cầm bộ y phục đã khô vào. Cô bé bảo anh ra ngoài.

Lâm Phàm gãi đầu, cười ha ha rồi rời đi.

Trong phòng.

Cô bé thay y phục xong, bưng bát cháo lên húp lấy húp để.

“Muội tên gì?” Lâm Phàm tò mò hỏi.

Cô bé không thèm để ý đến anh, ngửa đầu húp cạn bát cháo, đặt bát xuống, lấy mu bàn tay quệt miệng rồi liếc Lâm Phàm một cái, vội vã chạy ra ngoài.

“Không thích nói chuyện với người khác à?” Lâm Phàm khó hiểu.

Đối phương không hoạt bát, cởi mở như Tiểu Bảo. Dù trong lòng Tiểu Bảo rất cô đơn nhưng chưa bao giờ có dáng vẻ thế này. Xem ra trẻ con cũng có nỗi phiền muộn riêng.

Sau khi rời khỏi sân nhỏ, cô bé quay đầu nhìn lại.

Nơi này...

Nàng biết đây là đâu.

Trong cung, chỉ có tội nhân mới phải ở nơi này, cả đời không được ra ngoài, chỉ có thể tự sinh tự diệt.

Người đó rốt cuộc là ai? Tại sao lại ở đây?

Tây Cung viện!

Đám nô tỳ sợ hãi quỳ rạp trên đất, cúi gằm mặt, không dám ngẩng đầu.

Hiền Phi nương nương lại đang trút giận lên người Công chúa.

“Ăn! Ngươi ăn cho ta! Không phải ngươi thèm lắm sao? Ăn đi!” Hiền Phi ấn đầu tiểu Công chúa xuống, bốc đồ ăn dưới đất lên nhét vào miệng nàng.

Đám nô tỳ run lẩy bẩy.

Từ sau khi thất sủng, Hiền Phi đã hoàn toàn biến thành một người khác.

Bọn họ đều rất sợ hãi, nỗi sợ đó đã ăn sâu vào tận xương tủy. Ai cũng muốn rời khỏi Tây Cung viện, nhưng thân là nô tỳ, sao có thể tự quyết định được số phận của mình?

Chỉ có thể chịu đựng sự giày vò tra tấn.

Trong mắt tiểu Công chúa không hề có chút cảm xúc nào, sớm đã chết lặng, mặc cho mẹ ruột nhét đồ ăn vào miệng.

“Ha ha ha…”

Hiền Phi cười lớn, gương mặt xinh đẹp trở nên dữ tợn như ác quỷ.

Buổi tối!

Đám nô tỳ nghỉ ngơi trong phòng.

"Nương nương càng ngày càng điên rồi."

"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, lỡ bị kẻ nào mật báo thì cái mạng này của ngươi cũng khó giữ đấy."

"Sợ gì chứ, ở đây đều là tỷ muội nhà mình, không có người ngoài, ai đi mật báo làm gì."

Mấy nô tỳ khác nằm trong chăn, không nói tiếng nào.

Chỉ có nô tỳ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi kia là vẫn luôn miệng.

"Công chúa thật đáng thương. Nương nương đúng là lòng dạ rắn rết, ngay cả con gái ruột cũng nỡ ra tay."

...

Hôm sau.

Sáng sớm tinh mơ.

Đám nô tỳ đã thức dậy từ sớm. Nhưng khi họ vừa mở cửa, liền nhìn thấy một thi thể treo cổ ở lối ra cách đó không xa.

Nhìn kỹ lại.

Chính là nô tỳ hôm qua đã nói xấu nương nương trong phòng.

Sắc mặt ai nấy đều trắng bệch, biết là có kẻ đã đi mật báo. Nhưng họ cũng đã quen với cảnh này từ lâu, đây là chuyện quá đỗi bình thường. Ở chốn hậu cung, ngày nào mà chẳng có tranh đấu lục đục.

Ngươi tưởng đó là bạn mình, nhưng sẽ không bao giờ biết được sau lưng, họ sẽ đâm lén ngươi thế nào đâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!