Bụp!
Năm ngón tay Trinh Nhạc khẽ dùng sức, đầu của hoàng đế kêu một tiếng rồi vỡ nát như một quả dưa hấu.
Lão thái giám đứng bên dưới không hề nhúc nhích, sau đó lập tức quỳ rạp xuống đất: “Bái kiến Nữ đế.”
Sắc mặt Trinh Nhạc lạnh như băng, nàng tiện tay ném thi thể hoàng đế sang một bên, chắp tay sau lưng, ánh mắt lóe lên tia tàn độc.
“Được, ta sẽ chờ các ngươi đến, đến bao nhiêu giết bấy nhiêu.”
Cực kỳ ngông cuồng.
Sát khí ngút trời.
Trinh Nhạc đã nhẫn nhịn suốt mấy năm trời, điều nàng muốn chính là khiến cho Vương triều Đại Uyên này phải long trời lở đất.
Báo thù!
Để trút sạch mối hận trong lòng.
Tâm trí của lão thái giám đã bị Trinh Nhạc khống chế, nếu không, lão chắc chắn đã kinh hãi hét toáng lên.
Trời đất ơi!
Công chúa Trinh Nhạc, người điên rồi sao? Trong tay không có binh quyền, thân lại là phận nữ nhi, ai sẽ phục tùng người chứ?
Nhưng thật đáng tiếc.
Lão hoạn quan không còn suy nghĩ của riêng mình nữa.
Dù có bị kéo xuống nước, cũng chỉ đành tự nhận mình xui xẻo.
Tây Cung viện!
Dạo này, cuộc sống của Hiền Phi nương nương vô cùng thoải mái. Dù từng hành hạ Trinh Nhạc, nhưng “mẹ sang nhờ con” là lẽ thường. Trinh Nhạc chủ động tiếp cận hoàng thượng và giành được sự tin tưởng, nên địa vị của bà ta cũng nước lên thuyền lên.
Ban đầu, Hiền Phi còn lo Trinh Nhạc sẽ nhân cơ hội ở bên cạnh hoàng đế mà mách lẻo chuyện xưa.
Nhưng rất nhanh sau đó, khi biết Trinh Nhạc không hề làm vậy, bà ta hoàn toàn yên tâm, đắc ý vô cùng, thầm nghĩ bụng, cho nó mười lá gan cũng không dám nói xấu mình trước mặt hoàng thượng.
Hiền Phi đang mải mê suy nghĩ thì một bóng người khiến bà ta chướng mắt xuất hiện. Thấy áo bào của Trinh Nhạc dính đầy máu tươi, bà ta liền quát lớn:
“Ngươi xem lại bộ dạng của mình đi, còn ra thể thống gì nữa?”
Trinh Nhạc chẳng thèm đếm xỉa đến Hiền Phi.
Nàng nhìn quanh những kiến trúc quen thuộc.
“Bao nhiêu năm rồi, nơi này vẫn chẳng thay đổi gì.”
Nàng không nhìn Hiền Phi, cứ thế tự mình đi dạo một vòng. Thái độ không coi ai ra gì này khiến Hiền Phi giận tím mặt, bà ta ra lệnh cho đám tỳ nữ xung quanh:
“Lôi nó ra ngoài cho ta!”
Bà ta không dám ra lệnh đánh đuổi như trước nữa.
Dù sao thì địa vị của Trinh Nhạc bây giờ cũng đã khác xưa.
Mấy nữ tỳ nghe lệnh chủ tử, dù có hơi run sợ nhưng vẫn phải cắn răng bước lên.
“Ta nhớ ngươi, ngươi từng nhổ nước bọt vào người ta.” Trinh Nhạc nhìn một nữ tỳ đang tiến tới, giọng bình thản.
Nữ tỳ kia nhíu mày, không hiểu nàng định giở trò gì.
Nghĩ lại, lúc trước ra tay với nàng ta kể cũng còn nhẹ.
“Công chúa Trinh Nhạc, chính là nô tỳ.” Nữ tỳ đáp, chẳng cảm thấy có gì sai trái, nàng ta không tin mình sẽ bị làm sao.
Dứt lời.
Bốp!
Trinh Nhạc vung tay tát một cái. Nữ tỳ kia bay văng ra xa, rồi nổ tung thành một đám sương máu, văng tung tóe khắp sân.
Những tiếng hét kinh hoàng vang lên.
Đám tỳ nữ không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Với các nàng, chuyện này chẳng khác nào gặp phải ác quỷ. Sao có thể? Sao nàng ta dám giết người?
“Ngươi muốn làm gì?” Hiền Phi nương nương quát lên.
Trinh Nhạc mỉm cười: “Ta đã đợi ngày này lâu lắm rồi. Nếu không phải sợ ngươi làm hỏng kế hoạch của ta, thì ngươi đã chẳng sống được đến bây giờ.”
“Ngươi nói cái gì?” Hiền Phi nhận ra Trinh Nhạc trước mắt đã trở nên vô cùng đáng sợ, bà ta hoảng hốt lùi lại mấy bước: “Nếu ngươi dám làm ta bị thương, hoàng thượng sẽ không tha cho ngươi đâu!”
“Trong đầu ta từng nghĩ ra vô số cách để hành hạ ngươi, nhưng đến lúc có thể ra tay, ta lại chỉ muốn giết phắt ngươi ngay lập tức.” Trinh Nhạc cười khẩy, rồi liếc nhìn đám tỳ nữ đang sợ hãi: “Cho các ngươi một cơ hội, dùng lại những thủ đoạn các ngươi từng dùng với ta, hành hạ bà ta đi.”
Đám tỳ nữ sợ đến thất thần.
Hoàn toàn không biết phải làm sao.
Trong lúc các nàng còn đang ngây người.
Ánh mắt Trinh Nhạc lạnh dần, nàng giơ tay lên, tu vi mạnh mẽ bộc phát. Một nữ tỳ đứng cách đó không xa lập tức bị nhấc bổng lên không, trông như bị một bàn tay vô hình bóp cổ, hai chân giãy giụa, mặt mày tím tái.
Rắc!
Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên.
Cổ nữ tỳ kia vẹo sang một bên, cơ thể mềm nhũn rơi xuống đất, không còn động đậy. Nàng ta đã bị Trinh Nhạc giết chết.
“Ta không thích chờ đợi. Nếu không làm, kết cục của các ngươi cũng sẽ như nàng ta.”
Lời nói nghe thì nhẹ nhàng nhưng lại khiến đám tỳ nữ sợ đến tột độ, trong lòng kinh hãi tột cùng. Các nàng chưa bao giờ tưởng tượng được công chúa Trinh Nhạc lại đáng sợ đến thế.
Đúng là ác quỷ!
Không, còn đáng sợ hơn cả ác quỷ.
Thấy đám tỳ nữ đang tiến về phía mình, Hiền Phi nương nương giận dữ hét lên: “Trinh Nhạc, ngươi dám đối xử với ta như vậy sao? Hoàng thượng sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”
“Ha ha...” Trinh Nhạc cất tiếng cười lạnh lẽo: “Lão già đó đã bị chính tay ta tiễn lên đường rồi. Lão tỏ vẻ yêu thương ta hết mực, nhưng lúc ta tuyệt vọng nhất thì lão ở đâu? Lão mặc cho ngươi sỉ nhục, đánh đập ta, mặc cho Thúy Dung tỷ tỷ của ta bị các ngươi băm thành từng mảnh cho chó ăn! Ta đã sớm thề rằng, nhất định sẽ bắt các ngươi phải trả một cái giá thật đắt!”