Vấn đề này cũng hay ho đấy.
Hắn nghĩ đến yêu cầu của nhiệm vụ.
Nếu vậy thì đơn giản rồi, chắc chắn hắn sẽ chọn bạn bè. Người có thể làm bạn với Lâm Phàm này thì tuyệt đối không có vấn đề gì, dù có đi nữa thì cũng chỉ là chuyện vặt, chỉ cần được hắn uốn nắn một chút là ổn ngay.
“Thần Tăng, giờ không cần nhiều lời nữa. Bất kể thế nào, chúng ta cũng không thể bỏ qua ma đầu này, nếu không sẽ thành đại họa về sau. Cứ để ta giải quyết!”
Nói rồi, Tần Ca nhìn về phía Lâm Phàm.
“Ngươi muốn bao che cho ma đầu thì là chuyện của ngươi. Bây giờ ta cho ngươi cơ hội tránh sang một bên, việc này không liên quan đến ngươi. Bằng không, đừng trách ta không nể tình!”
Triệu Trinh Nhạc muốn đứng ra, vừa rồi chính tên này đã đả thương nàng.
Uy thế của nhát kiếm kia quá đáng sợ.
Ngay cả khi nàng tu luyện “Cửu U Thần Điển” đến cảnh giới cao nhất cũng không phải là đối thủ.
Nàng không muốn Lâm Phàm vì chuyện này mà mạo hiểm, nhưng vừa mới bước lên đã bị Lâm Phàm kéo lại. Lâm Phàm lắc đầu với nàng, ý bảo nàng không cần ra mặt, mọi chuyện cứ giao cho hắn.
“Mời các vị!”
Lâm Phàm chìa tay, ra hiệu mời. Hắn không muốn đánh nhau với kẻ yếu, kẻo người khác lại hiểu lầm hắn đang bắt nạt họ, rồi sinh ra bóng ma tâm lý.
Cảm giác thất bại rất khó chịu, không phải ai cũng có thể thấu hiểu bản chất của thắng thua.
Tần Ca cầm kiếm đối mặt với Lâm Phàm, đồng thời cũng để ý đến ánh mắt của Triệu Trinh Nhạc. Ánh mắt ấy đang cảnh cáo hắn, như thể muốn nói rằng: nếu hắn dám đụng đến Lâm Phàm, nàng dù có liều mạng cũng phải khiến hắn trả giá đắt.
Đối mặt với ánh mắt như vậy, Tần Ca cũng có chút dè chừng. Thực lực của Triệu Trinh Nhạc không thể xem thường, nếu nàng bất chấp tất cả để liều mạng với hắn, chắc chắn sẽ gây ra rắc rối không nhỏ.
Nhưng hắn sẽ sợ sao?
Đùa à.
Hắn không sợ, nếu sợ thì đã chẳng nhảy ra.
Quá trình trưởng thành của hắn rất ư là truyền kỳ, nói ra chắc cũng chẳng ai tin. Vì vậy, hắn sẽ không nói cho ai biết rằng mình chỉ mất vài ngày để tu luyện đến trình độ bây giờ.
Rơi xuống vách núi, ăn nhầm quả lạ, chớp mắt đã thành cao thủ. Sau đó, khi đang tìm đường ra, hắn chợt thấy một con trăn khổng lồ có sừng, trông như giao long, nhưng đã chết. Đang lúc đói bụng định xẻ thịt giao long, hắn lại phát hiện trong bụng nó có một thi thể, ban đầu hắn cũng không biết là ai.
Nhưng sau khi bôn ba giang hồ, hắn mới biết thi thể đó là của một vị dược sư già lừng danh, cả đời tâm huyết luyện chế đan dược. Còn hắn thì nhặt được một bình ngọc trên thi thể, bên trong có một viên đan dược.
Nuốt vào xong, công lực tăng vọt, chớp mắt đã chen chân vào hàng ngũ những kẻ bất bại trên đời.
Sau đó, hắn tìm được đường ra, đúng lúc gặp mưa giông bèn đứng dưới gốc cây trú mưa, ai ngờ lại bị sét đánh.
Thực lực cường đại thì đã sao? Chẳng lẽ còn so được với ông trời?
Nhưng không ngờ rằng, tia sét này không những không đánh chết hắn mà còn truyền cho hắn những kiến thức thất truyền không thể tưởng tượng nổi, cùng với một vài đoạn ký ức.
Kiếm tiên Bạch Phượng Thu.
Lúc đầu hắn nào biết Kiếm tiên Bạch Phượng Thu là ai, sau này mới hay, hóa ra Bạch Phượng Thu là một tuyệt thế cường giả mấy trăm năm trước, lấy kiếm nhập đạo, vô địch suốt trăm năm.
Sau này trời giáng lôi kiếp, ông ta chết dưới lôi kiếp, tuy ý thức đã tiêu tan nhưng ký ức vẫn được giữ lại, kéo dài suốt mấy trăm năm.
Tia sét đánh trúng Tần Ca chính là tia sét đã đánh Bạch Phượng Thu năm xưa.
Chuyện sau đó lại càng kỳ diệu hơn, hắn gặp được một ông lão, ông lão thấy cốt cách của hắn thì kinh ngạc, một hai đòi nhận hắn làm đệ tử, bắt hắn đi theo học tập.
Nghĩ có người dạy dỗ cũng tốt.
Hắn đã ở lại rất nhiều năm.
Sau đó, vì phải đánh bại Triệu Trinh Nhạc, sư phụ đã truyền thẳng công lực cả đời cho hắn, nói rằng hòa bình thế gian cần hắn bảo vệ, ký thác mọi hy vọng lên người hắn.
Cứ thế vô duyên vô cớ được thêm trăm năm tu vi.
Vận mệnh chính là kỳ diệu như vậy.
Cơ hội mà người khác mấy đời cũng không có được, hắn lại đạt được trong phút chốc.
Có lúc Tần Ca chỉ muốn tự khen mình một trận nồng nhiệt. Chẳng lẽ mình chính là con cưng của trời sao? Chỉ trong nháy mắt, mơ mơ màng màng, chỉ cần vài bước màu mè hoa lá hẹ đã biến thành cường giả như hiện tại.
Lúc này.
Sau lời khiêu chiến của Lâm Phàm.
Khí thế trên người Tần Ca đột ngột biến đổi. Một luồng uy lực vô hình bộc phát, khiến binh khí trong tay các cao thủ xung quanh khẽ rung lên. Đây là do tu vi kiếm đạo của Tần Ca đã đạt đến mức cực cao, gây ra cộng hưởng với các binh khí khác.
Thần Tăng không khỏi thán phục. Binh khí trong tay các cao thủ đều đã tâm ý tương thông với chủ nhân, thậm chí có người đã đạt đến cảnh giới người kiếm hợp nhất, vậy mà vẫn bị ảnh hưởng.