Lâm Phàm vỗ vỗ người, nói: “Không sao, vốn tưởng sẽ có chút bất ngờ thú vị, ai ngờ chỉ có thế. Trước kia khi tôi tu luyện, sấm sét còn gây chút phiền phức, giờ thì chẳng có cảm giác gì cả.”
Trông anh nói chuyện nghiêm túc thật đấy.
Nhưng mà nghe thử xem…
Đây mà là tiếng người nói à?
Thật sự, đây hoàn toàn không phải là lời mà người bình thường có thể thốt ra.
Thần Tăng im lặng một hồi lâu rồi chắp tay trước ngực: “Thí chủ đã thành tiên nhân, hành động của tiên nhân ắt có ẩn ý sâu xa, tu hành của lão nạp còn nông cạn, tầm nhìn hạn hẹp, không dám so bì.”
“Lão nạp xin lập tức trở về bế quan niệm Phật, không bao giờ rời núi nữa.”
“Xin cáo từ.”
Người thông minh thì biết lúc nào nên rút lui.
Thần Tăng chính là một hòa thượng thông minh.
Chứ với tình hình này… còn làm được gì nữa?
Về nhà sống cho khỏe thôi.
Dùng thân thể chống đỡ thiên lôi, ngoài Lâm Phàm ra, ở đây còn ai làm được?
Tần Ca giơ tay, hắn ta cũng từng gặp chuyện này.
Nhưng thiên lôi mà hắn ta gặp phải mỏng manh yếu ớt, so với thiên lôi của Lâm Phàm thì khác một trời một vực, hoàn toàn không thể so sánh.
“Thần Tăng…”
Bọn họ xem Thần Tăng như ngọn đèn soi đường, dẫn lối phía trước, thế nhưng bây giờ Thần Tăng lại bỏ đi, khiến hàng ngũ của họ hoàn toàn rối loạn.
Thần Tăng xoay người, chắp tay trước ngực nói: “A di đà phật, các vị thí chủ, ngay từ đầu, cuộc trừng phạt này đã là một trò cười. Có tiên nhân ở đây trông coi vị nữ thí chủ này, mọi người còn không yên tâm sao?”
“Trời cao có đức hiếu sinh, hãy buông đao đồ tể, lập tức thành Phật. Triệu thí chủ đã đồng ý từ nay về sau không giết chóc, chúng ta nên tin tưởng, cho nàng một cơ hội để làm lại cuộc đời.”
“Vị thí chủ nào muốn rời đi cùng bần tăng thì cứ theo ta.”
Thần Tăng cũng hết cách rồi.
Tu hành đến từng này tuổi, tầm mắt phải rộng, tư tưởng phải thoáng, biết co biết duỗi mới là chân lý.
“Thần Tăng, ta đi cùng ngài.”
“Ta cũng vậy.”
Đi theo Thần Tăng mới an toàn, lỡ như nửa đường bị giết thì chẳng phải toi đời hay sao?
Thần Tăng cáo từ Lâm Phàm, dáng vẻ vô cùng tự nhiên, bước chân nhanh thoăn thoắt như có hổ dữ đuổi theo sau, cứ như chỉ cần đi chậm một bước là sẽ bị nuốt chửng.
“Này…”
“Ôi!”
Có người buồn bã lắc đầu, bọn họ đến để diệt ma đầu, nhưng bây giờ tất cả đều rút lui, khiến họ có chút trở tay không kịp.
Đặc biệt là Thần Tăng, một người lãnh đạo như ông ta mà lại chuồn đầu tiên, đây là một đòn đả kích quá lớn đối với họ.
“Tạm biệt!” Ma Đạo tông sư ôm quyền rồi rời đi.
Người không cam tâm nhất chính là Hoàng Tử.
Hắn ta nhìn đoàn người lũ lượt rời đi, trong lòng nóng như lửa đốt.
Á đù!
‘Các ngươi đừng đi!’
‘Nếu các ngươi đi hết thì ta phải làm sao? Ta muốn làm hoàng đế, giờ thì mọi thứ mờ mịt quá, hoàn toàn không biết phải làm thế nào.’
Suy đi nghĩ lại…
“Thần Tăng, đợi ta!”
Đến cả chỗ dựa lớn nhất là Thần Tăng cũng đã rút lui, vậy thì hắn ta ở lại đây làm gì? Tất nhiên là đi càng xa càng tốt, nếu tiếp tục ở lại chỉ tổ rước nhục vào thân.
Thậm chí…
Hắn ta cảm thấy Triệu Trinh Nhạc sẽ giết mình.
Kế hoạch trừng phạt ma đầu đã hoàn toàn bị phá sản bởi sự tồn tại của Lâm Phàm.
Mấy tháng sau!
Triệu Trinh Nhạc và Lâm Phàm vẫn luôn ở trong thâm cung.
Vậy ai sẽ kế vị?
Vốn dĩ Triệu Trinh Nhạc muốn kế vị nhưng bị Lâm Phàm ngăn lại, chỉ cần liếc mắt một cái là anh đã nhìn ra tâm tính của Trinh Nhạc rất tà ác, nếu trở thành nữ đế sẽ gây họa cho bá tánh trong thiên hạ.
Hoàng tử duy nhất đã trở thành hoàng thượng.
Thân phận và địa vị của hắn ta được các quyền thần trong triều ủng hộ, nhưng Hoàng Tử quá bi thảm, hắn ta không thể trở về hoàng cung nên chỉ có thể thiết triều ở bên ngoài, hơn nữa còn không được làm chủ nhiều việc.
Việc này thật sự khiến hắn ta bực bội, đến mức chỉ muốn xách dao vào hoàng cung liều mạng với Triệu Trinh Nhạc.
Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi.
Cho hắn ta mười lá gan thì hắn ta cũng không dám.
Trung thu, trăng tròn vành vạnh.
Ban đêm.
Triệu Trinh Nhạc đứng trước cửa sổ, ngẩng đầu nhìn trời.
“Ánh trăng đẹp quá!”
Bây giờ nàng vô cùng thanh thản, không còn gì phải bận tâm, mọi chuyện đều đã được giải quyết.
Một đám mây đen lặng lẽ trôi qua.
Trăng tròn lại rực sáng.
Ánh mắt Triệu Trinh Nhạc tràn ngập sự thỏa mãn, nhưng đột nhiên, tim nàng bỗng đập thình thịch dồn dập… Tựa như có người đang dùng búa nện mạnh vào tim nàng.
Ý thức bị kéo vào một không gian kỳ diệu.
Thời gian dường như ngưng đọng.
Tà tính bị đè nén sâu trong lòng được giải phóng.
“Ta không hề muốn như vậy.”
Gương mặt Triệu Trinh Nhạc tràn ngập tà khí, lúc này, bí mật thật sự của “Cửu U Thần Điển” mới được hé lộ, đặc tính trong công pháp của nó đã vượt xa sức tưởng tượng của người thường.
Nghìn năm trước, người tu luyện “Cửu U Thần Điển” kia vì đối mặt với thiên lôi nên đã ngã xuống mà không thể tiến đến bước tiếp theo.
Mà bây giờ, vì có Lâm Phàm xuất hiện nên thiên lôi không thể tiêu diệt Triệu Trinh Nhạc, do đó đặc tính của “Cửu U Thần Điển” đã hoàn toàn bộc phát. Chỉ cần vượt qua kiếp nạn đó rồi chờ đến đêm trăng tròn, tà tính của Thần Điển sẽ được giải phóng hoàn toàn, không ai chống lại, không ai ngăn cản được.
Soạt!
Trong phút chốc, Triệu Trinh Nhạc biến mất khỏi phòng, một vệt sáng đen lao về phía xa.
Trong phòng.
“Trinh Nhạc hư lắm đấy!” Lâm Phàm đứng trước bàn, nhào bột chuẩn bị làm bánh trung thu. Tuy rằng anh không biết làm, nhưng chỉ cần nặn cho tròn là được.