Kể từ khi Thần Tăng đến đây vào mấy năm trước.
Cứ cách một khoảng thời gian, ông ta lại gửi một ít kinh Phật đến.
Lúc mới bắt đầu, nàng không hề có ác cảm gì, thậm chí còn cho rằng việc chồng mình đọc kinh Phật là một chuyện tốt, có thể tu dưỡng tâm tính, hoàn thiện bản thân.
Nhưng dần dần, nàng nhận ra chồng mình dường như đã quá say mê kinh Phật, tính tình cũng ngày càng lạnh nhạt.
Mấy tháng nay, ngay cả chuyện chăn gối cũng ngày một ít đi. Đến bây giờ, nếu nàng không chủ động thì chồng nàng cũng chẳng bao giờ đả động đến.
Nàng đi đến sau lưng Tần Ca, nhẹ nhàng nói: "Con mình tìm chàng chơi cùng, sao chàng không chơi với con? Chàng cũng là cha, nên gần gũi với con hơn chứ."
"Ta đang đọc kinh Phật, đã bảo đám gia nhân đưa nó đi chơi rồi." Tần Ca đặt kinh Phật xuống, ngẩng đầu nhìn vợ: "Phu nhân, nếu không có chuyện gì thì nàng đi làm việc của mình đi, ta đọc thêm một chút nữa."
Mộc tiểu thư nói: "Chồng à, chàng cũng đâu phải người đi tu, sao lại say mê kinh Phật đến thế chứ?"
Tần Ca nói với vẻ lo lắng: "Nàng không biết đâu, hiện nay đang có một tên ma đầu tồn tại. Tuy đã có một vị cao thủ ra tay trấn áp nhưng không biết khi nào hắn sẽ được thả ra. Những quyển kinh Phật này đều do Thần Tăng đích thân lựa chọn, trong này có thể ẩn chứa pháp tu luyện tối cao của nhà Phật."
"Thần Tăng hy vọng ta có thể dựa vào ngộ tính của mình để lĩnh hội được chân lý trong những cuốn kinh Phật này."
Đối với Tần Ca mà nói, hắn đã tự cho mình là người gánh vác sứ mệnh giải cứu thế giới.
Tất cả hy vọng đều đặt trên người hắn.
Hắn cảm thấy áp lực trên vai mình rất lớn, nhưng dù thế nào cũng sẽ không từ bỏ. Hắn nghĩ Tần Ca mình chính là chân mệnh thiên tử, nhiệm vụ bảo vệ hòa bình thế giới cứ giao cho hắn là được rồi.
Mộc tiểu thư thở dài, nàng biết mình không thể khuyên giải được chồng, nhưng bao nhiêu năm trôi qua, dù vẫn sống với nhau êm đẹp, nàng luôn cảm thấy chồng mình đang làm những chuyện vô bổ.
"Phu nhân, nàng cứ đi làm việc trước đi, ta đọc thêm một lát rồi sẽ đi tìm nàng." Tần Ca nói.
Người có thể nhìn rõ nhất tình hình của Tần Ca bây giờ chỉ có Thần Tăng. Gần đây, sau khi gửi kinh Phật cho Tần Ca, ông ta cảm thấy tình hình của hắn có vẻ kỳ lạ.
Nhìn kỹ lại...
Thì ra mỗi ngày Tần Ca đều chăm chú đọc kinh Phật, trên người đã toát ra Phật tính. Đây là điều mà rất nhiều người xuất gia ngày ngày tụng kinh trên chùa cũng không thể làm được.
Ông ta chỉ có thể nói rằng...
Đúng là một người có ngộ tính kinh người.
Trong hoàn cảnh không có ai chỉ dạy mà lại có được phẩm chất thành Phật, nếu có thêm thời gian thì chắc chắn sẽ trở thành một vị cao tăng đắc đạo.
Có hy vọng với cửa Phật! Có hy vọng với Đại Giác Tự!
Thần Tăng ông ta cũng là người kế thừa mà thôi.
Hơn mười năm sau! Triệu Trinh Nhạc không còn làm loạn nữa, vẫn luôn bị Lâm Phàm trấn áp trong thâm cung.
Tần Ca thực sự đã đi tu.
Ngày hắn xuất gia, Mộc tiểu thư đã khóc lóc thảm thiết, thậm chí còn lấy cái chết ra để uy hiếp, nhưng không ngờ Tần Ca lại nói một câu...
"Thí chủ, cả đời này người làm việc thiện, sau này khi qua đời chắc chắn sẽ được lên cõi cực lạc, mà bần tăng tu hành chưa đủ nên còn cần phải tiếp tục cố gắng."
Ngày hôm đó.
Mộc tiểu thư nghe xong câu nói đó đã hộc ra một ngụm máu tươi rồi ngất lịm đi.
Con của Tần Ca đã sớm lập gia đình, trông thấy phụ thân tuyệt tình như vậy liền tức giận quát lớn.
Nhưng khi nhìn thấy vị thí chủ trước mắt đang nổi trận lôi đình, Tần Ca chỉ chắp hai tay lại và niệm Phật.
"A Di Đà Phật!"
Trong tình huống như vậy mà không tức giận thì không phải là người.
Trong lúc họ đang sôi máu vì chuyện này, người gây ra chuyện – Tần Ca, vừa là cha vừa là chồng, thế mà lại thờ ơ không chút động lòng. Vẻ mặt thản nhiên của hắn khiến người ta tức tối, cảm giác uất ức như dồn hết sức bình sinh đấm vào một bịch bông vậy.
Sau đó, khi Mộc tiểu thư tỉnh lại, dường như nàng vẫn còn choáng váng, lẩm bẩm một mình.
"Lẽ ra không nên để Thần Tăng đến gần chồng ta."
"Lẽ ra không nên để chồng ta đọc kinh Phật mấy chục năm."
"Ngu ngốc, đều tại ta ngu ngốc. Từ nay trở đi, nhà họ Mộc không đội trời chung với cái đám sư trọc!"
Cứ như vậy, gia phả nhà họ Mộc đã có thêm một quy tắc.
Mấy trăm năm sau.
Nhà họ Mộc sinh ra một vị hoàng đế, đã ra tay dập tắt Phật giáo, khiến cho các nhà sư phải chịu tủi nhục. Bọn họ chỉ biết tụng kinh niệm Phật, không gây tội với ai, tại sao lại muốn hại họ.
Còn Thần Tăng thì sớm đã tọa hóa rồi, làm sao biết được những chuyện này.
Cho dù có biết đi chăng nữa thì cũng sẽ nghĩ thế này thôi:
Thần Tăng: Lão nạp không chịu trách nhiệm.
Thần Tăng: Ai biết được hắn đọc kinh Phật xong lại tự lún sâu vào đó chứ. Lão nạp chỉ muốn hắn lĩnh ngộ võ học, ai dè hắn lại đi lĩnh ngộ chân lý Phật pháp sâu xa, không liên quan gì đến lão nạp hết.